Edit+beta: LQNN203Mặt Ân Tô Tô đỏ bừng, mắt mở to, ngượng ngùng nói: "Đây là quê em, trong nhà ngoài hai chúng ta ra còn có bố mẹ em, anh có thể ngừng nghĩ đến chuyện này được không?"Phí Nghi Chu nhìn chằm chằm cô, hừ lạnh một tiếng, nói: "Đàn ông bình thường nhìn vợ, không nghĩ tới chuyện như vậy mới là có vấn đề.""..." Ân Tô Tô không nói nên lời, lười tranh cãi với tên lưu manh mặt dày này nữa, cô thoát khỏi vòng tay anh, thu hồi tầm mắt, cúi đầu tự mình thay giày.Phí Nghi Chu đứng trước mặt cô, bình tĩnh cúi đầu nhìn cô.Trong tầm nhìn của anh, cô gái đang khom lưng ngồi trên ghế đổi giày ở huyền quan, đường viền cổ áo vuông quanh cổ hơi hé mở, từ góc độ từ trên cao nhìn xuống, anh có thể nhìn thấy làn da trắng sứ thanh tú bên dưới xương quai xanh của cô.Màu trắng chói mắt lan tỏa trong bóng tối bên trong bộ quần áo, bên dưới là một đôi thỏ tuyết được bọc trong nửa chiếc áo lót, thấp thoáng, phập phồng theo từng hơi thở của cô.Chỉ trong chốc lát, Phí Nghi Chu đột nhiên cảm thấy ngón trỏ ngứa ngáy xuyên tim, một cỗ nhiệt độ không thể diễn tả được tràn khắp cơ thể.Đó là một trạng thái hoàn toàn vô thức, nhiều mảnh vỡ sống động lóe lên trong tâm trí.Có những hình ảnh cận cảnh khuôn mặt cô đỏ bừng, cắn ngón tay khóc không ngừng, còn có những hình ảnh tổng thể cả người cô trải đầy những dấu hôn.Anh rất yêu cơ thể cô, từng chi tiết trên cơ thể cô, từng biểu cảm, từng ánh mắt, đều bị ám ảnh đến mức gần như phát bệnh. Bất cứ khi nào nhìn thấy cô, mọi thứ xung quanh sẽ tự động mờ đi trong mắt anh, chỉ có cô là chân thực, sống động, nhu nhược động lòng người.Sau khi cẩn thận nghiên cứu và tìm hiểu trong khoảng thời gian này, Phí Nghi Chu phát hiện ra trạng thái đẹp nhất của Ân Tô Tô thường xuyên xuất hiện dưới thân anh.Khuôn mặt đỏ bừng, sợ hãi và ngượng ngùng, lại quá mỏng manh để có thể chịu đựng được yêu thương, thực sự đã mê hoặc anh.Cô luôn nói anh lưu manh, tất cả những gì anh có thể nghĩ đến là những chuyện như vậy, nhưng điều đó không hoàn toàn đúng.Anh không nghiện niềm hạnh phúc thể xác mà thứ đó mang lại, mà đơn giản là vì anh quá ám ảnh với vẻ ngoài của cô khi g*** h**n.Quá mức say mê, luôn muốn được nhìn, nghe thấy, chạm và cảm nhận.Sự k*ch th*ch giác quan mới lạ và phong phú như vậy đối với anh gần như hấp dẫn như chứng nghiện m* t**.Đôi mắt Phí Nghi Chu bình tĩnh và tập trung, nhìn thẳng vào Ân Tô Tô, người vừa thay dép ở nhà, anh đột nhiên đưa tay phải ra, nhẹ nhàng bao lấy chiếc cằm nhỏ nhắn và thanh tú của cô, hơi nâng lên.Ân Tô Tô vẫn có chút không hiểu gì, bị động ngước mắt lên nhìn anh lần nữa, chớp mắt bối rối. Nghĩ anh đứng yên là không biết nên thay đôi dép nào, vì thế nghi hoặc hỏi: "Sao vậy? Không phải em đã bảo anh đi đôi dép nào rồi sao?"Phí Nghi Chu dường như không nghe thấy lời nói của cô.Ánh mắt anh rơi vào đôi môi đang đóng mở nói chuyện của cô, trong mắt anh có một loại ám ảnh b*nh h**n, như thể mọi thứ xung quanh đều trở thành vật thể ảo.Anh đã không hôn cô cả ngày hôm nay, kể cả trên máy bay khi anh đã cố gắng hết sức để kìm chế.Bây giờ đã đạt đến giới hạn.Suy nghĩ hơi động, Phí Nghi Chu cúi người xuống, đôi môi mỏng áp sát vào đôi môi đang hơi run lên vì kinh ngạc của cô gái. Tuy nhiên, khi còn cách môi cô nửa ngón tay, anh đột nhiên dừng lại, không tiến lên nữa.Phí Nghi Chu hơi nheo mắt lại, ngón trỏ không tự chủ mà co giật.Không được.Tất cả những gì anh có thể nghĩ bây giờ là làm thế nào để hôn cô một cách điên cuồng, làm thế nào để ra vào cô một cách mạnh mẽ. Lúc này hôn cô, chuyện sẽ chỉ vượt quá tầm kiểm soát, hai trưởng bối Ân gia sẽ không đi mua sắm quá nửa giờ, thời gian để làm việc đó còn lâu mới đủ.Tíc tắc, tíc tắc, người đàn ông và cô gái lặng lẽ nhìn nhau, để thời gian lặng lẽ trôi qua.Vài giây sau, dưới ánh mắt ngơ ngác và bối rối của Ân Tô Tô, Phí Nghi Chu thả lòng bàn tay đang ôm lấy cằm cô, loại bỏ sự trói buộc trên người cô, đứng thẳng dậy và cúi đầu thay giày như không có chuyện gì xảy ra.Cô không biết trước đây đại công tử đã đấu tranh tư tưởng gay gắt như thế nào, cũng không biết trong đầu anh lúc này đang nghĩ gì, thấy vậy, cô thuận miệng hỏi: "Sao vừa rồi anh lại nhìn em như vậy?"Phí Nghi Chu cũng không ngước mắt lên, thản nhiên trả lời: "Anh đang tính thời gian."Ân Tô Tô: "Tính thời gian gì?""Trước khi bố mẹ em về, chúng ta làm một lần có đủ hay không." Người con cả thay giày, đặt đôi giày da ngay ngắn dưới tủ giày, giọng nói từ đầu đến cuối đều bình tĩnh và điềm tĩnh như thể anh chỉ đang nói một chuyện hết sức bình thường, "Sau đó mới biết là không đủ nên thôi vậy."Ân Tô Tô: "..."Mặt Ân Tô Tô đầy vạch đen, không còn biết đánh giá tên trùm háo sắc này như thế nào nữa. Cô bị anh làm cho nghẹn lời nhất thời không nói được gì, hít một hơi thật sâu mười giây rồi thở ra, cố nhịn không được chỉ vào mũi anh mắng, cong môi, dùng giọng điệu bình tĩnh nhất đời này của cô, nói với vẻ quan tâm: "Thưa tiên sinh, nếu ngài cứ túng dục như vậy, đến tuổi trung niên thật sự không sợ bị suy thận sao?"Phí Nghi Chu liếc nhìn cô, thấp giọng đáp: "Thể lực của anh cũng không tệ lắm, nhưng em mới là người nên luyện tập nhiều hơn nâng cao thể chất."Ân Tô Tô: ?Ân Tô Tô cau mày: "Tại sao?"Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Thường xuyên kiệt sức mà ngất đi, ngày hôm sau khi tỉnh dậy, chân luôn yếu ớt, không phải thể chất quá yếu thì là gì.""..." Sau khi nghe những lời hổ sói này, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của Ân Tô Tô lại càng nóng hơn, nhiệt độ tăng vọt đến mức gần như có thể chiên hai quả trứng.Cô xấu hổ đến mức muốn đào hố chôn mình, gần như không suy nghĩ gì buột miệng, mở to mắt vặn lại: "Ai nói với anh là em ngất xỉu vì kiệt sức! Làm ơn đi, em là nữ nghệ sĩ đó, mỗi ngày đều có nhiệm vụ tập thể hình, sức khỏe em rất tốt, rõ ràng là vì... Mới ngất xỉu được chưa!"Vừa dứt lời, trong mắt Phí Nghi Chu đột nhiên tràn đầy hứng thú, anh nhìn cô chằm chằm, hơi nhướng mày: "Vì gì cơ?"Vết đỏ trên mặt Ân Tô Tô đã lan đến tai và cổ, cô nhẹ nhàng dùng răng trên c*n m** d***, ngượng ngùng nhìn anh, không nói nên lời."Vì gì?" Anh lại thấp giọng hỏi, thong thả đi về phía cô, cánh tay anh nhẹ nhàng lại không cưỡng lại được ôm cô vào lòng.Ân Tô Tô rất tức giận, mặt đỏ bừng nhưng vẫn im lặng.Phí Nghi Chu hơi cúi đầu, môi mỏng nhẹ nhàng ngậm lấy d** tai đỏ thẫm đáng yêu của cô, nhẹ giọng biết rõ còn cố hỏi: "Quá sung sướng đúng không?"Giọng anh trầm, có chút âm mũi, gợi cảm và mềm mại, mạnh mẽ như những linh hồn xưa. Xuyên vào màng nhĩ Ân Tô Tô, khiến làn da khắp cơ thể cô như bốc cháy.Câu trả lời được tiết lộ một cách công khai và thẳng thắn đến mức tai cô chợt nóng bừng, xấu hổ đưa tay bịt miệng anh lại, không cho anh nói thêm lời nào khiến cô hoảng sợ và xấu hổ.Tâm trạng Phí Nghi Chu rất tốt, khóe môi nở nụ cười ôn hòa. Anh lợi dụng lúc này bắt lấy những ngón tay trắng nõn thanh tú của cô hôn lên, đồng thời anh cũng hé đôi môi mỏng, cắn nhẹ như đang tán tỉnh.Ân Tô Tô để anh cắn, càng thêm hoảng loạn, cố vội vàng rút tay lại.Phí Nghi Chu dùng ngón tay kéo cô, nhìn chằm chằm cô, dù thế nào cũng không cho cô trốn.Loay hoay như vậy một lúc, Ân Tô Tô nhìn đồng hồ trên tường, đoán bố mẹ cô sắp về nhà nên cô giơ tay đánh nhẹ anh, cả giận: "Được rồi, bố mẹ em sắp trở về rồi, chắc buổi tối bố em muốn nói chuyện với anh nhiều hơn. Anh ra sô pha ngồi một lát đi, em đi pha cho anh ít trà."Phí Nghi Chu kiên trì nắm chặt tay cô, ánh mắt dán chặt vào cô trong chốc lát, nhẹ nhàng nói: "Anh không muốn uống trà, chỉ muốn thường xuyên nhìn em."Nhiệt độ trên má Ân Tô Tô chưa bao giờ giảm xuống, trong lòng ngọt ngào, khóe miệng vô thức nhếch lên một chút, nhưng cô giả vờ nghiêm túc nói: "Được rồi, đừng làm loạn nữa. Lát nữa bố mẹ em về nhìn thấy, họ sẽ nghĩ anh không nghiêm túc."Phí Nghi Chu cười khẽ, ngón tay thon dài chậm rãi vân và d** tai mảnh khảnh của cô: "Chờ chú dì về, anh biết kiềm chế. Hơn nữa, anh chưa bao giờ dùng câu 'quân tử nghiêm túc' để quảng cáo rùm beng bản thân."Ân Tô Tô gạt bàn tay xấu xa của anh ra, lại hỏi: "Vậy anh có muốn tham quan phòng ngủ của em một chút không?"Lời đề nghị này bất ngờ khơi dậy sự quan tâm của đại công tử.Đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm của anh khẽ động, anh im lặng một lúc rồi trả lời cô: "Đến giờ đi ngủ hẵng tham quan."Ân Tô Tô không hiểu: "Dù sao hiện tại cũng không có việc gì làm, bây giờ tham quan cũng như nhau. Sao phải đợi lúc đi ngủ?"Phí Nghi Chu nhẹ giọng nói: "Khi vào phòng ngủ của em, dấu vết và mùi hương của em khắp nơi, anh sẽ rất hưng phấn, sợ khả năng tập trung của anh sẽ bị ảnh hưởng, không cách nào khống chế được.""..." Ân Tô Tô hoàn toàn không nói nên lời, không còn cách nào khác ngoài việc mặc kệ anh.Sau đó, hai người trò chuyện trên ghế sô pha trong phòng khách, kể về sự phát triển và thay đổi của Lan Hạ theo năm tháng, cũng như những câu chuyện thời thơ ấu thú vị của Ân Tô Tô, trò chuyện được vài phút thì tiếng khóa cửa nhẹ nhàng vang lên, bố mẹ Ân đã trở về."Đản Đản." Vừa vào cửa, Trương Tú Thanh còn chưa kịp thay giày, liền đưa hộp Malatang mới ra lò trong tay ra, dùng tiếng địa phương cười nói: "Mẹ đặc biệt đi mua malatang* yêu thích của con này, nào, con ăn cùng với tiểu Phí đi."*Là món lẩu đường phố phổ biến tại Trung Quốc có nguồn gốc từ Tứ Xuyên.Ân Tô Tô nghe vậy, nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi về phía mẹ, vừa nhận lấy hộp đựng đồ từ tay mẹ vừa làm nũng: "Mẹ, tối ở nhà bác cả ăn nhiều thịt dê đến nỗi bụng con sắp nổ tung rồi, sao có thể ăn nổi nữa?""Con không ăn nổi thì tiểu Phí ăn." Mẹ Ân mỉm cười dịu dàng. Sau khi thay giày, bà ngước nhìn Phí Nghi Chu, chào đón một cách lịch sự và nồng nhiệt. Sau đó, bà chuyển sang tiếng phổ thông: "Tiểu Phí, malatang ở Lan Hạ chúng ta rất độc đáo và khác biệt so với những nơi khác, có thể cháu chưa từng nếm thử. Nào, cháu ăn thử xem, Tô Tô từ nhỏ đã thích ăn quán này, lần nào về cũng ăn mấy lần!"Phí Nghi Chu nhẹ nhàng cong môi nói: "Cảm ơn dì, cháu chưa đói, lát nữa sẽ ăn ạ.""Được, vậy dì đặt trên bếp cho hai đứa trước, nếu muốn ăn có thể tự lấy." Mẹ Ân mỉm cười nói, cầm hộp đóng gói đi vào bếp.Lúc này Ân Tự Cường cũng thay giày đi vào phòng khách."Chú ạ." Phí Nghi Chu lễ phép chào hỏi."Ừ ừ, chào cháu." So với con rể có vẻ nhàn nhã thoải mái thì Ân Tự Cường rõ ràng là dè dặt hơn rất nhiều. Nhìn thấy Phí Nghi Chu đứng bên cạnh sô pha, ông vội vàng nói: "Đứng lên làm gì, mau mau mau, ngồi xuống, ngồi xuống."
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia