Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 62

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Sau khi Phí Nghi Chu nói xong, hai mẹ con Trương Tú Thanh và Ân Tô Tô đều sửng sốt.Đôi mắt sáng của Ân Tô Tô mở to như chuông đồng, không thể tin được nhìn kim chủ đại lão bên cạnh. Nửa giây sau cô định thần lại, lập tức dùng hết sức nhéo nhéo lòng bàn tay anh, dùng ánh mắt hỏi: Về quê cầu hôn cái gì đấy, anh bị lừa đá vào đầu à?Nhưng, nhìn đâu cũng thấy đại công tử trời quang trăng sáng dịu dàng nhã nhặn nhìn mẹ cô, nhắm mắt làm ngơ trước sự phản kháng trong mắt cô.Bà Trương Tú Thanh cũng nhìn Phí Nghi Chu, đôi mắt mở to ngạc nhiên và hơi nhíu mày, như thể đang suy nghĩ về tính khả thi đề nghị của anh.Trong phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi trên mặt đất.Thấy tình hình bắt đầu mất kiểm soát, Ân Tô Tô sắp hộc ra máu. Cô ngạc nhiên và lo lắng, chỉ trong vài giây, suy nghĩ của cô quay cuồng, cô đã tưởng tượng ra cảnh tương lai cô và Phí Nghi Chu sẽ ly hôn, bố mẹ cô sẽ bị ô nhục, bị bạn bè thân thích đem ra bàn luận chê cười...Quá đáng sợ.Ân Tô Tô bị tưởng tượng làm cho cả kinh, nhanh chóng hắng giọng, cố gắng kéo lại câu chuyện: "Mẹ, thực ra con nghĩ con và đồng chí tiểu Phí còn trẻ, mỗi người đều có sự nghiệp phải lo, chuyện kết hôn vẫn là tạm thời..."Chưa kịp nói xong đã bị mẹ ngắt lời.Trương Tú Thanh nhìn chàng thanh niên tuấn tú bên cạnh con gái mình, nói: "Giữa tháng vừa hay tôi cũng đi du lịch xong và trở về Lan Hạ, được. Đến lúc đó cậu theo Tô Tô về đi.""Vâng ạ." Phí Nghi Chu nhếch môi cười, "Vậy đến lúc đó chúng ta gặp ở Lan Hạ nhé dì."Trương Tú Thanh vốn tưởng cậu thanh niên tuấn tú này là cậu ấm chơi đùa tình cảm của con gái mình, trong lòng rất tức giận, đột nhiên nghe được anh nói muốn tới cửa cầu hôn, sau khi sửng sốt, ấn tượng của bà về chàng trai này đã cải thiện rất nhiều, cuối cùng cũng mỉm cười gật đầu: "Ừ."Khói lửa chiến tranh tan biến vô hình, bà Trương Tú Thanh và con trai cả nhà họ Phí đã bình yên đi đến thống nhất, hẹn xong thời điểm cầu hôn."..." Ân Tô Tô ở một bên hoàn toàn bị phớt lờ trong góc, giơ tay đỡ trán, khóe miệng giật giật không kiểm soát.Nhìn một già một trẻ đang mỉm cười với nhau trong bầu không khí vui vẻ, cô gần như tuyệt vọng, môi mấp máy hai lần, muốn nói gì đó nhưng rồi lại nhìn thấy mẹ cô khua tay đứng dậy từ sô pha."Hai đứa vừa mới dậy đúng không, có phải vẫn chưa ăn cơm?" Trương Tú Thanh thuận miệng hỏi hai đứa nhỏ.Đều đã trải qua tuổi trẻ, sao bà chưa từng trải qua tình cảm sâu sắc hay không thể tách rời được. Tâm tư Trương Tú Thanh tinh tế, vô tình liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy những chiếc gối sô pha và những đồ trang trí búp bê trước tủ TV rơi rải rác trên nền đất, mọi thứ đều đã rõ ràng trong lòng bà."Vâng, vẫn chưa ạ." Ân Tô Tô ngập ngừng trả lời. Nhìn thấy mẹ liếc nhìn ghế sô pha và tủ tivi, má cô chợt nóng như lửa, cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ không thôi.Vội vàng mang dép lê chạy tới, nhặt "chứng cứ phạm tội" rơi trên sàn lên, đặt gọn gàng lại vị trí ban đầu.Trương Tú Thanh lại cảm thấy có chút xấu hổ, bà mất tự nhiên hắng giọng, xoay người đi vào phòng bếp, không nói thêm gì nữa.Thấy vậy, Ân Tô Tô vội vàng đuổi theo, nghi hoặc nói: "Mẹ, mẹ muốn thêm nước ấm ạ? Con rót cho mẹ.""Không phải còn chưa ăn cơm sao. Đã chiều rồi, kẻo đói bụng sinh tật gì."Trương Tú Thanh liếc nhìn đứa con gái bảo bối của mình, giọng điệu trách móc xen lẫn đau lòng: "Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, dù bận đến đâu cũng phải nhớ ăn sáng, nếu không sau này sẽ dễ bị bệnh dạ dày. Con nghe vào tai này lọt sang tai kia, xem lời mẹ nói như gió thoảng bên tai đúng không?"Ân Tô Tô 囧, mặt đỏ bừng, cô lại một lần nữa chửi rủa trong lòng Phí Nghi Chu không phải là con người.Đêm qua cô bị buộc phải thi đấu 300 hiệp, kiệt sức đến rạng sáng mới ngủ, làm sao còn sức lực để ăn sáng?Ân Tô Tô suy nghĩ lung tung, vươn tay nắm lấy cánh tay mẹ, dán vào người mẹ làm nũng như một đứa trẻ: "Con xin lỗi mẹ, con biết con sai rồi, mẹ đừng giận con mà.""Con là tâm can bảo bối của mẹ, gặp được con, mẹ vui còn không kịp, sao đành lòng giận con." Nghe được giọng nói mềm như bông của con gái, trong lòng Trương Tú Thanh tan chảy, không có chút tức giận nào nữa.Ân Tô Tô ngước mắt nhìn mẹ, nghịch ngợm chớp chớp mắt, "Mẹ không tức giận vì con đã bỏ bữa sáng. Vậy mẹ cũng đừng tức giận vì con đã gạt mẹ yêu đương mà.""Có gì mà tức giận?" Trương Tú Thanh bất đắc dĩ cười, giơ tay vỗ vỗ mặt con gái gối lên vai mình, sau đó nhẹ nhàng thở dài, nhẹ giọng nói: "Đản Đản của mẹ bây giờ là con gái lớn rồi, yêu đương và lấy chồng là chuyện bình thường, chỉ cần con thích, con vui, con hạnh phúc thì từ tận đáy lòng mẹ cũng sẽ vui."Lời mẹ nói lọt vào tai, trái tim Ân Tô Tô ấm áp, sau đó mũi cô đau nhức.Cô vòng tay qua vai Trương Tú Thanh, nhẹ giọng nói: "Con thích mẹ nhất, chỉ cần ở bên mẹ, con sẽ hạnh phúc.""Xùy." Trương Tú Thanh trong lòng ấm áp, nhưng ngoài miệng lại xùy một tiếng, giơ tay nhéo mặt cô, "Con bé nhẫn tâm này, suốt ngày chỉ biết nói lời ngọt. Nếu thực sự quan tâm đến mẹ như vậy, sao con không giới thiệu bạn trai với mẹ sớm hơn?"Ân Tô Tô không biết nên cười hay nên khóc, cô nắm lấy tay mẹ mình lắc từ bên này sang bên kia: "Xem mẹ đi. Vừa nói không tức giận lập tức lại cằn nhằn rồi.""Được rồi được rồi, mẹ không nói gì nữa là được chứ gì." Trương Tú Thanh giơ tay lên, lấy móng vuốt của con gái ra, bắt đầu đuổi người, "Mau đi ra với tiểu Phí đi, đừng cản trở mẹ làm việc ở đây."Ân Tô Tô sửng sốt một lúc rồi hỏi: "Mẹ làm gì?""Đương nhiên là nấu cơm cho con." Trương Tú Thanh vừa nói vừa cúi xuống lấy ra một túi mì udon trong tủ, đun nước sôi trong nồi, "Mẹ thấy ở đây của con không có gì khác, nấu chút mì ăn lót dạ đi."Trên mặt Ân Tô Tô lộ ra vẻ khó hiểu: "Không phải mẹ nói mẹ đi cùng một đoàn tới chơi sao? Hướng dẫn viên hẹn mẹ quay lại khách sạn lúc mấy giờ?""Hai giờ rưỡi." Nói đến đây, Trương Tú Thanh theo bản năng giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, sau đó buồn rầu nhỏ giọng nói: "Ai ya, đã hai giờ rồi, hình như không kịp...""Nào, đi thôi, con đưa mẹ quay lại, đừng trì hoãn lịch trình buổi chiều của mọi người." Ân Tô Tô lấy mì udon ra khỏi tay mẹ, "bộp" một tiếng ném trở lại bệ bếp, quả thực không biết nên khóc hay cười, "Con bao nhiêu tuổi rồi chứ, còn phải phiền mẹ từ quê lên nấu cơm cho con, mẹ xem con là đứa trẻ to xác sao?"Trương Tú Thanh ngoan cố, bị con gái kéo ra khỏi phòng bếp, bất đắc dĩ cau mày nói: "Vậy bữa trưa con định ăn gì?""Cứ ăn ở bên ngoài thôi. Tầng dưới nhiều nhà hàng như vậy, chẳng lẽ con còn có thể bị đói sao?" Ân Tô Tô thản nhiên đáp lại lời mẹ, quay trở lại phòng khách, nói với người đàn ông bận vest phẳng phiu ở trên sô pha, "Hai giờ rưỡi mẹ em phải quay lại đoàn du lịch, em đi tiễn mẹ chút."Nói xong cô chạy lon ton vào phòng ngủ, mở tủ và thay quần áo.Mẹ Ân vẫn lo lắng bữa trưa của con gái, đi theo cô đến cửa phòng ngủ chính, lẩm bẩm: "Bình thường con bận rộn công việc, thói quen ăn uống không điều độ, bữa trưa do đoàn làm phim cung cấp không đủ chất dinh dưỡng. Mẹ đến cũng đến rồi, làm bữa cơm nhà cho con, ăn uống cho lành mạnh."Ân Tô Tô đã quen với sự cằn nhằn của mẹ nên cô trả lời "Không cần đâu ạ", tiếp tục thay quần áo.Nhìn thấy bộ dáng không thèm để ý của cô, Trương Tú Thanh tỏ ra lo lắng, mấp máy môi định nói gì đó, nhưng bên tai lại vang lên một giọng nói lạnh lùng, nho nhã lịch sự, giống như một làn gió thổi từ dòng suối lạnh."Dì ơi, trì hoãn lịch trình của đoàn du lịch không hay lắm ạ, dì cứ về khách sạn trước đi." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói, "Chờ dì quay lại, cháu sẽ nấu cơm cho Tô Tô."Trương Tú Thanh: "..."Trương Tú Thanh sửng sốt, vẻ mặt nhất thời trở nên phức tạp khó đoán, do dự hỏi: "Cậu nấu?"Phí Nghi Chu tao nhã gật đầu: "Vâng."Cậu thanh niên này có khí phách bất phàm, vừa thấy chính là người mang cảm giác cao quý mười ngón tay không chạm nước xuân, khi nói "tự tay nấu ăn", Trương Tú Thanh chỉ nghĩ rằng anh đang muốn khoe khoang trước mặt mẹ vợ, không hề là thật, bà chỉ cười trừ cho qua, nói: "Được."Hai người vừa nói xong, liền có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến từ hướng phòng ngủ chính.Ân Tô Tô đã thay quần áo, cô mặc một chiếc váy dài phối cùng áo cardigan cùng màu, mái tóc đen dài được buộc thành đuôi ngựa cao phía sau đầu, một chiếc túi đeo chéo hình gấu trúc panda, khuôn mặt sạch sẽ và xinh đẹp, đôi mắt đen trắng phân minh, để lộ ra hai bắp chân trắng như tuyết.Bộ trang phục này tràn đầy thanh xuân và sức sống, thoạt nhìn cô trông giống như một nữ sinh năm hai.Khi hai người trong phòng khách nhìn thấy Ân Tô Tô bước ra, ánh mắt họ đồng loạt nhìn xuống, rơi vào cẳng chân trắng nõn dưới váy của cô.Trương Tú Thanh khẽ cau mày. Thủ đô nằm ở phía bắc giống như Lan Hạ, nhiệt độ giảm mạnh sau mùa thu, con gái ăn mặc đáng yêu xinh xắn không thể chê, nhưng người mẹ là bà không quan tâm con gái mình có đẹp hay không mà chỉ quan tâm đến việc con gái mình có đói hay lạnh không.Đang định nhắc nhở vài câu, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, người thanh niên đoan đính bên cạnh đã mở miệng trước, nói với con gái bà: "Nhiệt độ hôm nay bên ngoài chỉ có 17 độ, em mặc váy để lộ chân sẽ lạnh đấy."Trương Tú Thanh kinh ngạc, trong mắt hiện lên vẻ bất ngờ, bình tĩnh quan sát đôi trẻ.Cậu thanh niên trầm ổn khẽ cau mày, ánh mắt tràn đầy quan tâm nhìn con gái bà, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, giọng điệu cũng không lộ ra bất mãn hay mệnh lệnh nào, chỉ có lo lắng và đề nghị: "Ngoan. Nếu không em mang tất dày một chút hoặc thay quần mùa thu?""Không cần." Cô gái xua tay, cong mí mắt mỉm cười với cậu thanh niên, "Em sẽ đi bốt, có lót dê cừu, rất ấm."Cậu thanh niên cao quý bất đắc dĩ, giữa lông mày và trong mắt lộ ra một tia nuông chiều, giơ tay lên, tự nhiên thân mật quấn một lọn tóc của con gái bà lại, vén ra sau tai, "Bị lạnh cóng đừng có khóc nhè với anh."Hai má cô gái lập tức đỏ bừng, cô mở to mắt nhìn anh, hạ giọng uy h**p: "Cái anh này, đừng nói nhảm trước mặt mẹ em, nói cứ như em thường khóc nhè với anh ấy."Chàng trai cong môi, mỉm cười không chút để ý với con gái bà.Nhìn cảnh tượng trước mắt, bà Trương Tú Thanh vô thức nở nụ cười hạnh phúc và dịu dàng, trong lòng tràn ngập cảm xúc.Cô con gái bảo bối mà vợ chồng bà hết mực chăm sóc từ nhỏ giờ đã tìm được một người luôn quan tâm ân cần với mình, yêu nhau sâu đậm.Niềm vui âm thầm nảy sinh. Chỉ cần nhìn vào từng chi tiết nhỏ, Trương Tú Thanh cũng có thể cảm nhận được một chút ngọt ngào.Lúc này mẹ Ân nhận ra, cô con gái mà bà yêu quý hơn cả mạng sống đã thực sự trưởng thành.*Vốn dĩ, con trai cả nhà họ Phí định đưa mẹ vợ cùng vợ về khách sạn, nhưng vừa đến cửa, chuẩn bị thay giày thì cô gái nhỏ đã ngăn anh lại.Ân Tô Tô nghi hoặc: "Không phải anh không đi đâu sao, ra ngoài làm gì vậy?"Phí Nghi Chu ngước mắt nhìn cô, bình tĩnh nói: "Anh cũng tiễn dì.""... Không không không." Ân Tô Tô vội vàng vẫy tay, đầu lắc như trống bỏi, sự từ chối viết trên từng sợi tóc, "Em tự tiễn mẹ là được, anh đợi ở nhà đi."Phí Nghi Chu đoán cô đang lo lắng phóng viên giải trí, bình tĩnh nói: "Tối qua anh đến đây rất kín đáo, không báo cho chú Trương, cũng không lái chiếc Phantom. Em không cần lo lắng nhiều như vậy."Ân Tô Tô nghe anh nói "kín đáo" thì ngập ngừng hỏi: "Anh lái xe gì tới đây?"Phí Nghi Chu nói: "Maybach."Ân Tô Tô nghẹn nước bọt, xấu hổ, thầm nghĩ chiếc siêu xe siêu sang giá gần bốn con số, kín đáo cái đầu anh ấy. Không hiểu sao anh lại nói với mẹ cô rằng anh muốn về quê cầu hôn, cô còn chưa nói anh đâu, đùa cái gì vậy.Nghĩ đến đây, Ân Tô Tô quay đầu liếc nhìn về phía mẹ cô, sau đó nắm lấy cánh tay của Phí Nghi Chu kéo anh sang một bên, cũng không quan tâm đến ngôn ngữ nghệ thuật, hạ giọng nói: "Nghe này, vừa rồi trước khi em nói chuyện với mẹ, em đã bảo anh đi, nhưng anh lại lựa chọn ở lại, nên anh đã bỏ lỡ cơ hội bước ra khỏi căn hộ này. Ngồi trên chiếc Maybach tám trăm vạn của anh, mẹ em làm lụng chất phát cả đời, chưa từng làm chuyện gì xấu, cầu xin anh đừng kinh động đến trái tim nhỏ bé của bà nữa được không?"Phí Nghi Chu: "."Con trai lớn của nhà họ Phí cụp mắt xuống, trầm ngâm hai giây, cuối cùng gật đầu: "Được."Ân Tô Tô nhìn thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm, đang định khen anh trẻ nhỏ dễ dạy, không ngờ ông chủ lớn lại bình tĩnh nói tiếp câu tiếp theo: "Vậy anh ở lại nấu cơm cho em, em về có thể ăn."Ân Tô Tô:... Anh thật đúng là đức hạnh.Lông mày Ân Tô Tô không ngừng run lên hai lần, cô không nói nên lời, chỉ có thể nở một nụ cười cứng ngắc, trả lời anh: "Sao cũng được, ngài cứ tự nhiên."Cả hai ghé tai nói chuyện một lúc mới đi đến thống nhất.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...