Edit+beta: LQNN203Sáng sớm hôm sau, Ân Tô Tô, Lương Tịnh, Hứa Tiểu Phù và Trần Chí Sinh đến sân bay quốc tế Bắc Kinh, đáp chuyến bay đến hẻm núi Hàn Sơn ở Cát Lâm.Khu thắng cảnh hẻm núi Hàn Sơn nằm ở phía bắc huyện Hàn Sơn, không có sân bay hay chuyến bay thẳng, vì vậy, Ân Tô Tô và những người khác trước tiên đáp chuyến bay đến thành phố Đồng, một thành phố lân cận huyện Hàn Sơn, sau đó thuê một chiếc xe bảo mẫu tại địa phương lái đến huyện Hàn Sơn.Trải qua nhiều giờ lặn lội đường xa, Ân Tô Tô cuối cùng cũng đến đích vào lúc ba giờ chiều.Trong huyện nhỏ này không có khách sạn năm sao nào, khách sạn tốt nhất chính là khách sạn ba sao Thế Kỷ, tất cả thành viên của đoàn phim "Phàm độ" đều ở lại đây.Bước vào phòng khách sạn, Lương Tịnh đẩy vali nhìn xung quanh, không khỏi thở dài: "Thảo nào người ta nói đóng phim của lão Khương có thể rèn giũa tâm trí, cho dù có kiêu căng hay ngạo mạn đến đâu cũng có thể xoa dịu tâm tính, điều kiện chỗ này cũng quá gian khổ, mộc mạc."Ân Tô Tô mỉm cười, nói: "Em không thấy vất vả gì hết. Khách sạn nhỏ này tuy không lớn nhưng gọn gàng sạch sẽ, ở thoải mái là được.""Đó là em thôi." Lương Tịnh thấp giọng nói: "Người khác không nói, em có biết Tống Phong, nam phụ vai anh trai em trong bộ phim này không?"Ân Tô Tô quay đầu lại nhìn Lương Tịnh và gật đầu: "Em biết. Tống Phong là nam nghệ sĩ hàng đầu của làng giải trí Hồng Kông.""Tống Phong thích nhất là ra vẻ." Lương Tịnh mím môi, nói với giọng rất chán ghét, "Nghe nói lúc anh ta quay phim 'Mặt trời đột kích', cả đoàn đều ở trong khách sạn nhỏ gần trường quay nhất, nhưng chỉ anh ta là không ở, chê khách sạn quá tồi tàn nên nhất quyết đòi ở khách sạn năm sao ở thành phố cách đó 80 km, kết quả là cả đoàn ngày nào cũng phải đợi một mình anh ta."Hứa Tiểu Phù ở sau lưng nghe xong lắc đầu thở dài, nói tiếp: "Tống Phong này ra vẻ đến mức ngay cả mấy đạo diễn trẻ cũng phải chiều theo ý anh ta. Lần này anh ta gia nhập vào đoàn của Khương Thành Văn, nếu anh ta lại không thích cũng chỉ có thể tạm chấp nhận ở thôi."Ba cô gái đang trò chuyện và sắp xếp hành lý thì không lâu sau, bên ngoài có tiếng gõ cửa.Cộc cộc.Hứa Tiểu Phù đi tới mở cửa, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một bóng người cao gầy đứng ngoài cửa, mặc một chiếc áo len đen đơn giản và bình thường nhất. Là Trần Chí Sinh.Đối mặt với đôi mắt đen láy đó, Hứa Tiểu Phù cảm thấy một nỗi hoảng sợ không thể giải thích được, cô nàng ho khan, thản nhiên nhìn sang chỗ khác, giả vờ bình tĩnh hỏi: "Chúng tôi vẫn chưa thu dọn xong, hay anh vào ngồi chờ chúng tôi một lát?"Trần Chí Sinh bình tĩnh nói: "Tiện không?"Hứa Tiểu Phù không nói gì, chậm rãi gật đầu, bước sang một bên mời Trần Chí Sinh vào phòng."Hả?" Ân Tô Tô ngạc nhiên thì thầm khi thoáng nhìn thấy người đàn ông cao lớn bước vào phòng, "A Sinh, anh sắp xếp đồ đạc nhanh thế?""Tôi là đàn ông, đồ đạc không nhiều, không có nhiều thứ sắp xếp." Trần Chí Sinh bước đôi chân dài đi tới ghế sô pha, nhìn thấy phía trên đặt một cái hộp lớn, bên trong chất đầy chai lọ, không thể không lấy ra, nói: "Con gái ra ngoài có rất nhiều hành lý, nửa tiếng nữa chúng ta phải đến trường quay để chuẩn bị, tôi giúp các cô sắp xếp, nếu không sẽ không kịp."Trong lúc mấy người đang bận rộn, Hứa Tiểu Phù đột nhiên tò mò hỏi Lương Tịnh ở một bên: "Chị, chị nói xem tại sao lão Khương lại muốn khởi động máy vào buổi chiều, còn phải chính xác đến từng phút từng giây?""Cái này em không hiểu đâu." Lương Tịnh thần bí tiếp tục nói: "Đối với loại tác phẩm lớn này, bát tự của các diễn viên chính, thời gian khởi động máy hay gì đó, đều mời chuyên gia tính toán, có rất nhiều người tin vào điều đó, em vào giới chưa lâu, sau này từ từ sẽ biết."Hứa Tiểu Phù cau mày nói: "Thời gian khởi động máy ấn định là 6 giờ chiều 39 phút 9 giây, cảnh đầu tiên chính thức bấm máy chẳng phải đã là buổi tối sao?"Lương Tịnh bất đắc dĩ nhún nhún vai: "Khương Thành Văn có thói quen thức khuya quay phim, không còn cách nào.""A?" Hứa Tiểu Phù cau mày, "Vậy Tô Tô quá vất vả rồi... Một hai lần thì không sao, nhưng cứ tiếp tục như vậy, thân thể sẽ quá sức."Ân Tô Tô vòng tay qua vai họ, cười nói: "Có thể vào đoàn phim của lão Khương, nhận được sự hướng dẫn của ông ấy, chị mừng còn không kịp! Thức cả đêm tính là cái gì, chị vẫn khỏe, không vấn đề."Nửa giờ sau, hành lý trong vài chiếc vali lớn đã cơ bản được sắp xếp, đội bốn người của Ân Tô Tô ngồi xe bảo mẫu đến trường quay "Phàm độ".Khi Ân Tô Tô trang điểm xong trong phòng thay đồ, mọi công việc chuẩn bị cho lễ khởi động máy đã hoàn tất.Lễ khởi động máy của tất cả các bộ phim đều giống nhau, có các vị sư trợ giúp, dâng hương thắp đèn.Ân Tô Tô và những người sáng tạo khác đứng thành một hàng, mỗi người cầm ba nén nhang trên tay, thắp hương và quỳ xuống dưới tiếng tụng kinh của vị sư xuất chúng, cầu mong mọi việc suôn sẻ.Sau đó bắt đầu quay cảnh đầu tiên.Khung cảnh và ánh sáng đều đã sẵn sàng, đạo diễn hành động đứng sang một bên, Ân Tô Tô và nữ diễn viên đối diễn phối hợp đứng vào vị trí đã định sẵn, nhập phim trao đổi lời thoại.Khương Thành Văn mặt không biểu cảm ngồi phía sau màn hình, một lúc sau mới cau mày, hô "cắt" một tiếng, nói: "Hai người chưa tỉnh ngủ sao? Cảm xúc không tốt!"Ân Tô Tô và nữ diễn viên phụ bất lực, đành phải điều chỉnh lại trạng thái và đối mặt với nhau một lần nữa."Cảnh này là cảnh thầy trò chia tay, tôi muốn chính là bùng nổ, bùng nổ! Xem bộ dáng hai người các cô yếu ớt giống như ba ngày chưa ăn cơm kìa.""Ánh mắt Ân Tô Tô quá yếu, có sát khí một chút! Nhân vật của cô là một vị sư tỷ phản nghịch, coi thường thiên hạ! Không phải ngốc bạch ngọt web drama chỉ biết yêu đương ngày xưa cô hay đóng!""Đều là diễn viên chuyên nghiệp, cần tôi dạy ngôn ngữ cơ thể nữa sao?""Giơ tay cao hơn một chút, hình ảnh không đẹp.""Cô Dương Thanh, gần đây cô tiêm thuốc vẫn chưa hồi phục à, mặt cứng đơ đến mức không thể biểu lộ được biểu cảm gì? Thử lại lần nữa!"...Giữa những lời mắng mỏ và mỉa mai gay gắt của đạo diễn Khương, Ân Tô Tô cắn răng diễn tới diễn lui với các bạn diễn đối diễn, hết lần này đến lần khác bị đánh ngã và quỳ xuống, đầu gối liên tục đập xuống đất.Nhìn thấy tình huống này, Hứa Tiểu Phù ở bên cạnh cảm thấy đặc biệt đau lòng, cau mày nói: "Em thấy chị Tô Tô rõ ràng diễn rất tốt, cảnh này phải quỳ xuống đất rất mạnh. Thợ trang điểm yêu cầu chị ấy đeo miếng đệm đầu gối trước, chị ấy đều từ chối, chỉ để đạt tới độ chân thật! Yêu cầu của đạo diễn Khương có quá khắc nghiệt không...""Khương Thành Văn có yêu cầu rất cao đối với tác phẩm của mình. Hầu như không có diễn viên nào từng làm việc với ông ấy mà không phải bị làm cho khóc đến phát điên." Lương Tịnh lặng lẽ nhìn Ân Tô Tô khi cô quỳ xuống đất hết lần này đến lần khác, đau đến mức khuôn mặt tái nhợt toát mồ hôi lạnh, thấp giọng nói tiếp: "Sau khi quay xong bộ phim này, kỹ năng diễn xuất của Tô Tô sẽ thăng lên một tầm cao mới, bây giờ đau, cố chịu đựng là được."Đêm hôm đó, hai giờ sáng Ân Tô Tô mới làm việc xong.Khuỷu tay và đầu gối của cô đầy vết thương, vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ, sau khi tẩy trang và xử lý tóc tai, ngồi xe về khách sạn cô liền ngủ quên trong xe bảo mẫu vì kiệt sức.Sau khi đến bãi đậu xe của khách sạn, Lương Tịnh nhìn cô gái đang ngủ say bên cạnh, đưa tay vỗ nhẹ vào má cô, nhẹ nhàng gọi: "Tô Tô, Tô Tô?"Ân Tô Tô từ từ tỉnh dậy dưới những tiếng gọi, dụi dụi mắt, nói với đôi mắt ngái ngủ: "Sao vậy chị?""Tới khách sạn rồi." Lương Tịnh nhẹ giọng nói, trìu mến v**t v* thái dương cô, "Hôm nay em mệt rồi, về phòng tắm rửa rồi đi ngủ đi."Ân Tô Tô cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ngáp dài, ngồi thẳng dậy khỏi ghế, thuận miệng hỏi: "Ngày mai mấy giờ công việc bắt đầu?"Lương Tịnh thở dài nói: "Đạo diễn Khương nói, nội dung ngày mai sẽ bắt đầu quay phim đúng giờ vào lúc tám giờ sáng, việc trang điểm của em rất phức tạp, phải mất hai tiếng đồng hồ, nghĩa là em phải đến phim trường trễ nhất là sáu giờ."Lời vừa dứt, Hứa Tiểu Phù trợn tròn mắt khó tin, Ân Tô Tô chưa kịp nói gì thì cô nàng đã buột miệng nói: "Sáu giờ phải đến phim trường á? Đã hai giờ rưỡi sáng rồi, đây là đang quay phim hay là huấn luyện bộ đội đặc chủng vậy?"Tuy nhiên, so với cơn tức giận nghẹn họng trăn trối của Hứa Tiểu Phù, Ân Tô Tô có vẻ đặc biệt bình tĩnh.Cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười và trả lời "Em biết rồi" với Lương Tịnh.Sau khi đỗ xe bảo mẫu vào gara khách sạn, bốn người trên xe lần lượt xuống xe.Ân Tô Tô và Lương Tịnh đi phía trước, trò chuyện về những gì họ đã thấy và học được tối nay, Trần Chí Sinh và Hứa Tiểu Phù đi theo một khoảng cách ngắn.Đột nhiên, Trần Chí Sinh dường như nhận ra điều gì đó, khẽ cau mày nhìn về phía sau.Đường phố của thị trấn vào sáng sớm tối tăm và vắng vẻ, cả thế giới tràn ngập một lớp không khí chết chóc.Nhìn thấy anh ta quay đầu lại, Hứa Tiểu Phù cũng quay đầu lại, vươn cổ nhìn, nghi hoặc hỏi: "Anh đang nhìn gì vậy?"Vẻ mặt Trần Chí Sinh nghiêm nghị, lắc đầu nói: "Không có gì. Chỉ là luôn cảm thấy như có người đang theo dõi chúng ta trong bóng tối."Một cơn gió lạnh xuyên qua cổ, Hứa Tiểu Phù bị lời nói của Trần Chí Sinh làm cho sợ hãi, cô nàng vô thức nép vào bên cạnh anh ta, xoa xoa cánh tay nhìn bốn phía nói: "Rõ ràng không có ai, nửa đêm nửa hôm anh đừng nói mấy lời kh*ng b* như vậy được không.""Có lẽ là bệnh nghề nghiệp, thần kinh tương đối nhạy cảm." Ánh mắt Trần Chí Sinh dịu đi một chút, anh ta mỉm cười với cô ấy, "Đi thôi."Ngoài cổng khách sạn, ở góc đèn bên kia đường, một bàn tay thản nhiên ném tàn thuốc đã hút xong xuống đất rồi dùng đế giày dẫm nát.Sau khi Lư Tuấn hút thuốc xong, hắn lấy điện thoại di động ra bấm số, uể oải nói: "Hôm nay nữ minh tinh kia đã đến hẻm núi Hàn Sơn, muốn tôi ra tay ngài cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ đợi bất cứ lúc nào."*Thời gian trôi nhanh, những ngày quay phim ở hẻm núi Hàn Sơn của Ân Tô Tô thật mệt mỏi mà cũng phong phú, dù đạo diễn Khương rất nghiêm khắc nhưng cô phải thừa nhận rằng sau hai mươi ngày được Khương Thành Văn hướng dẫn nghiêm khắc, kỹ năng diễn xuất của cô đã tiến bộ đáng kể.Đây là ngày thứ hai mươi lăm kể từ khi Ân Tô Tô đến hẻm núi Hàn Sơn.Hôm nay trường quay xảy ra một sự cố nhỏ, nam chính đột nhiên sốt cao không rõ nguyên nhân, được đưa đến bệnh viện huyện, trực tiếp dẫn đến không thể quay mấy cảnh tiếp theo.Khương Thành Văn đành phải điều chỉnh nội dung, trước tiên quay một số vai phụ không cần nam nữ chính tham gia.Vì vậy, vào khoảng năm giờ chiều, Ân Tô Tô xong việc và trở về khách sạn, cô thậm chí còn không thèm tắm mà nằm lên giường bắt đầu chợp mắt.Mấy ngày quay phim cường độ cao đã khiến cô kiệt sức, vừa chạm đầu xuống gối, cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia