Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời nói của Phí Nghi Chu khiến Ân Tô Tô ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt ngạc nhiên này rất ngắn ngủi và chỉ xuất hiện trên khuôn mặt cô vài giây.Cô cho rằng mình đã hiểu ý của anh, ánh mắt đột nhiên sáng lên.Phí Nghi Chu nhận thấy sự thay đổi trong biểu hiện của cô, nhướng mày thích thú.Ân Tô Tô: "Xem ra lại có dịp quan trọng khác cần tôi đi cùng anh?"Phí Nghi Chu nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng cười nói: "Ông nội mấy ngày nay không ở thủ đô, chờ ông trở về, có lẽ sẽ bảo tôi dẫn cô về."Quả nhiên.Với lòng hiếu thảo và sự chu đáo của vị đại thiếu gia này, nếu muốn đưa "vợ sắp cưới" của mình đi gặp các trưởng bối, diễn trò cũng nhất định sẽ đủ bộ. Câu nói "sườn xám và cà vạt" ở Thượng Hải xưa chắc chắn sẽ khiến cô và anh nhìn qua là yêu nhau sâu sắc, tăng thêm chút chân thực cho cuộc hôn nhân của họ.Ân Tô Tô gật đầu, nhìn Phí Nghi Chu trên ghế sô pha, nói: "Phí tiên sinh suy nghĩ thật sự rất chu đáo."Phí Nghi Chu ngước mắt nhìn cô, nghe thấy vậy không biết đang nghĩ gì, trầm mặc một lát, sau đó lại đầy tò mò nói: "Mỗi lần gặp nhau tôi đều nghe thấy cô khen tôi, tôi trong mắt cô có nhiều ưu điểm như vậy?"Ân Tô Tô dừng lại một lúc rồi thành thật trả lời: "Anh quả thực rất hoàn hảo. Ít nhất cho đến nay, tôi chưa tìm thấy khuyết điểm hay tật xấu nào ở anh.""Trên đời không có cái gì gọi là người hoàn hảo." Phí Nghi Chu nhìn chằm chằm cô, nhẹ nhàng cười nói: "Cô Ân, có bao giờ cô nghĩ rằng, tôi mà cô nhìn thấy, có lẽ chỉ là tôi muốn cho cô thấy."Ân Tô Tô không suy nghĩ nhiều về lời nói của anh, cô chỉ nhún vai đùa giỡn, dang tay ra: "Không sao, chỉ cần anh vui là được."Cuộc trò chuyện kéo dài khoảng năm phút thì có tiếng bước chân dồn dập từ bên trong truyền đến.Ân Tô Tô nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn thấy vài nhân viên của cửa hàng sườn xám. Người đứng đầu là một người đàn ông trung niên khoảng ngoài năm mươi, mặc bộ quần áo Tôn Trung Sơn sẫm màu lịch sự, dáng vẻ đoan trang, khí chất tao nhã, đi theo sau là mấy trợ lý trẻ tuổi cả nam lẫn nữ, trên mặt đều nở nụ cười rất thân thiện và lịch sự."Ngại quá." Người đàn ông mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn mỉm cười, cung kính lịch sự nói: "Để Phí tiên sinh ngài đợi lâu rồi."Người đàn ông trung niên tên La Khải Sơn, là một trong những bậc thầy sườn xám hàng đầu Trung Quốc và là chủ cửa hàng sườn xám này. Ông ta đi thẳng đến chỗ Phí Nghi Chu, đứng trước mặt anh, mỉm cười nói: "Ngài đến rất đúng lúc, tôi vừa nhận được một lô gấm Vân Cẩm và gấm Tứ Xuyên mới toanh. Màu sắc và hoa văn rất đẹp, ngài và tiểu thư xem có vừa mắt hay không."Nói xong, không cần để ánh mắt La Khải Sơn ám chỉ, trợ lý phía sau liền đưa mấy cuốn sách mẫu vải tốt nhất trong tay.Phí Nghi Chu đưa tay cầm lấy cuốn sách mẫu, lật qua xem, đột nhiên không ngước mắt mà hỏi: "Cô thích màu gì?"Ân Tô Tô không phản ứng ngay lập tức, không nói gì.Mấy nhân viên ngạc nhiên nhìn nhau khi thấy cô vẫn im lặng.Bên kia, Phí Nghi Chu đợi hồi lâu không thấy trả lời, anh dừng lại một lát, sau đó nhướng mi, lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt.Mùi khói thuốc đã hoàn toàn biến mất.Lối trang trí theo phong cách Trung Hoa Dân Quốc cũ, gạch lát sàn và tường tối màu, máy may cổ, tất cả khiến cho toàn bộ không gian trông có phần quyến rũ và huyền ảo.Đây là lần đầu tiên Ân Tô Tô nhìn xuống người đàn ông này từ góc độ từ trên xuống. Ánh sáng và bóng tối luân chuyển ngẫu nhiên, để lại những bóng tối khác nhau trên khuôn mặt ba chiều của anh.Thịch, người thường ngày cao cao tại thượng, dường như cũng mềm lòng đi vào giờ phút này.Đối mặt với ánh mắt dò hỏi của Phí Nghi Chu, Ân Tô Tô mới muộn màng hồi thần lại. Cô sửng sốt một lúc rồi nói: "Anh đang hỏi tôi sao?"Phí Nghi Chu: "May sườn xám cho cô, tất nhiên mọi thứ sẽ theo sở thích của cô."Ân Tô Tô hơi sửng sốt, nói: "Chính anh mới là người cần cà vạt, làm sườn xám cho tôi chỉ là thuận tiện. Anh quyết định là được.""La lão tiên sinh là người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể. Những chiếc sườn xám thủ công mà ông ấy may vừa là quần áo vừa là tác phẩm nghệ thuật. Giá trị của chúng cao hơn nhiều so với nhiều thương hiệu cao cấp quốc tế." Phí Nghi Chu lười biếng sửa lại cho cô, "Tôi đặc biệt mời ông ấy tới một chuyến để may sườn xám cho cô, cà vạt của tôi chỉ là 'thuận tiện'."Khi Ân Tô Tô nghe thấy điều này, tức khắc trong lòng nảy lên tia xấu hổ.Ngẫm lại cũng đúng.Một nghệ nhân sườn xám mà lại nói mời ông ấy làm sườn xám chỉ là thuận tiện, thực sự là thiếu tôn trọng.Sau khi suy nghĩ vài giây, Ân Tô Tô không muốn nói thêm gì nữa nên mím môi nói: "Được."Ánh mắt Phí Nghi Chu lại nhìn đến tập sách mẫu trên đùi, tiếp tục xem qua. Khi thấy cô vẫn đứng đó, anh bình tĩnh nói: "Cô đứng làm sao có thể nhìn rõ hàng mẫu, ngồi cạnh tôi này.""Ồ, được."Ân Tô Tô đáp lại, cơ thể cô cứng đờ nửa giây, cánh tay theo phản xạ quay ra phía sau đè phẳng nếp gấp của váy, khom người ngồi xuống bên cạnh Phí Nghi Chu.Chiếc ghế dài sáu chỗ rất rộng rãi, quá đủ cho hai người.Ân Tô Tô không dám đến gần Thái tử gia nên khi ngồi xuống, cô đã cố tình cách xa anh nửa ghế. Sau khi ngồi xuống, liền nghiêng người về phía trước, nhìn kỹ hơn để thấy tập sách mẫu trên tay anh.Sách mẫu rất tinh xảo, bìa cứng dày dặn, bề mặt hoàn toàn làm bằng gỗ mun mịn. Phí Nghi Chu tùy ý dựa vào lưng ghế sô pha, đôi chân dài tao nhã bắt tréo dưới chiếc quần Tây tỉ mỉ, đặt cuốn sách lên đùi.Ân Tô Tô nhìn các mẫu vải, vô tình liếc qua và nhận thấy bộ vest anh đang mặc có cùng màu với bìa gỗ mun của tập sách mẫu.Phí Nghi Chu ở một bên lặng yên quan sát cô qua khóe mắt, im lặng một lát, cuối cùng mới liếc mắt sang một bên, lại nói."Duỗi cổ lâu như vậy, cô không thấy mỏi sao?" Trong giọng nói của anh có chút bất đắc dĩ.Ân Tô Tô hơi giật mình, bối rối ngẩng mặt lên.Phí Nghi Chu bình tĩnh nhìn cô.Chẳng trách Hoa Nhất Entertainment muốn biến cô thành mỹ nhân Giang Nam, cô gái này có một đôi mắt ươn ướt tự nhiên, khi nhìn người khác luôn có vẻ ướt át, khí chất mang sắc thái mưa hẻm trong xanh, khiến người ta cảm thấy đáng thương.Anh nhớ ra cô sợ anh, nên vẻ mặt và giọng điệu dịu dàng hơn, anh thấp giọng nhắc nhở: "Lại gần tôi một chút."Ân Tô Tô không có ý định phật lòng Phí Nghi Chu, ngoan ngoãn nghe theo chỉ dẫn.Cô biết rất rõ, từ lúc Phí Nghi Chu giải quyết rắc rối cho bố mẹ cô, giao dịch của họ đã chính thức bắt đầu. Cô đã đạt được điều mình muốn, nghĩa là từ hôm nay trở đi, cô phải hợp tác với anh trong việc kết hôn, hợp tác với anh trong việc thể hiện trước mặt Phí lão tiên sinh, và hợp tác với anh trong việc đóng vai một cặp vợ chồng ân ái trước mặt người khác.May mắn thay, cô vốn là một diễn viên chuyên nghiệp nên việc diễn xuất đối với cô không hề khó khăn."Anh nghĩ cái nào phù hợp với tôi hơn?" Ân Tô Tô đến gần, hỏi Phí Nghi Chu với giọng điệu thản nhiên.Trong mũi có chút hương thơm ngọt ngào, thoang thoảng, không giống mùi như nước hoa, tươi mát và tao nhã, tỏa ra từ chiếc cổ ấm áp của cô.Ngón trỏ tay phải Phí Nghi Chu hơi giật lên, trong lúc nhất thời ánh mắt tối sầm, nhưng biểu tình trên mặt vẫn không thay đổi. Ân cần trả lời: "Tôi thấy cô xinh đẹp như vậy, mặc màu nào hay hoa văn gì cũng đẹp, là cô chọn chất liệu chứ không phải chất liệu chọn cô."Lời khen của anh đến một cách đột ngột và tự nhiên, không hề có ý tâng bốc hay ác ý nào.Sau khi Ân Tô Tô nghe xong, trái tim cô đột nhiên thắt lại, cảm thấy hơi nóng bốc lên từ ngực đến mặt và tai.Cô đã có ngoại hình nổi bật từ khi còn nhỏ, từ khi nhớ được, điều cô nghe thấy nhiều nhất là được khen về ngoại hình, điều này không có gì đáng ngạc nhiên cả. Nhưng khi từ "xinh đẹp" bình thường nhất thốt ra từ miệng anh, hương vị dường như đã khác.Ân Tô Tô đã nhiều năm chưa trải qua cảm giác này, cảm thấy vui mừng vì được ai đó khen ngợi. Và cô càng chưa bao giờ cảm thấy vui và xấu hổ trước lời khen của một người đàn ông.Mây đỏ dâng lên hai má, tim cô đập loạn xạ, chỉ có thể hắng giọng giả vờ bình tĩnh, dùng giọng trìu mến đáp lại anh: "Anh chỉ biết nói lời tử tế dỗ tôi vui thôi."Suy cho cùng, kỹ năng diễn xuất chuyên nghiệp, ba phần cũng đủ để khiến giả trông như thật.Những người xung quanh thấy cô gái trẻ này rất thân với Phí đại công tử, họ không hề nghi ngờ gì về mối quan hệ của họ.La Khải Sơn cũng kịp thời hùa theo, cười nói: "Tiểu thư, Phí tiên sinh nói thật đấy, khi cô chọn chất liệu, thực sự không quan trọng có phù hợp hay không, chỉ là cô có thích hay không thôi."Ân Tô Tô ngại Phí Nghi Chu đang cầm tập sách mẫu, cô không tiện xem nên chỉ đơn giản nhận lấy tập sách từ tay anh, vừa lật trang vừa thản nhiên nói: "Thật ra tôi không có yêu cầu gì về màu sắc và hoa văn, miễn là trông không tối tăm là được."Vừa dứt lời, nữ trợ lý ở một bên đã kinh ngạc mở to mắt, buột miệng nói: "Da của cô trắng như vậy, mặc đồ màu huỳnh quang cũng sẽ không đen đâu."Ân Tô Tô cười nói đùa: "Mọi người nịnh tôi hết lời này đến lời khác, tôi choáng váng không biết chọn cái nào luôn."Vừa nói, cô chợt nhìn thấy một mảnh Tô La sọc đỏ nền đen, cô giơ lên cho Phí Nghi Chu xem."Màu này thế nào?" Ân Tô Tô nhìn anh bằng đôi mắt trong veo.Đôi mắt của cô quá sáng, như thể đang tập trung ngưng tụ những vì sao trong dải ngân hà, Phí Nghi Chu bị lóa mắt, trong lúc nhất thời xuất thần không trả lời.Ân Tô Tô nhẹ giọng: "Phí tiên sinh?"Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn vải Tô La trong tay cô, thuận miệng gật đầu: "Đẹp. Cô thích là được.""Anh cũng thấy đẹp, vậy lấy cái này đi." Ân Tô Tô cong môi cười nói: "Màu này ổn định và không lỗi thời, khá độc đáo, có thể làm cà vạt cho anh, cũng phù hợp với khí chất của anh."Phí Nghi Chu nhìn thấy cô cười, khóe môi bất giác cong lên: "Nhìn phong cách ăn mặc thường ngày của cô, tôi còn tưởng cô sẽ chọn màu nhạt.""Màu nhạt tôi cũng thấy đẹp, nhưng không hợp với anh lắm." Ân Tô Tô đưa tấm vải đã chọn cho La Khải Sơn, thuận miệng tiếp tục, "Những dịp anh thường tham dự thường chính thức và trang trọng, vẫn là màu tối thích hợp nhất."Mặt mày Phí Nghi Chu lười biếng mang theo một tia vui mừng, anh nhìn thẳng cô: "Cảm ơn cô đã quan tâm đến tôi.""... Không có gì." Ân Tô Tô cười khô khan, nghĩ thầm, vốn dĩ anh là người thanh toán hóa đơn, tôi không nên nghĩ cho anh sao?Bên kia, La Khải Sơn ghi lại màu sắc và hoa văn đã chọn, sau đó lấy một thước dây, cười nói: "Tiểu thư, phiền cô đứng lên một chút.""Trước kia đều là chúng tôi làm công việc này." Cô trợ lý mỉm cười trả lời: "Tôi chưa bao giờ thấy thầy La đích thân đo.""Được. Phiền thầy La rồi." Ân Tô Tô gật đầu, đặt túi xách xuống và đứng dậy.La Khải Sơn nói: "Mời giơ tay."Đúng lúc Ân Tô Tô làm theo, một giọng nói đột nhiên vang lên, bình tĩnh nói: "Tôi sẽ làm."Vừa nói xong, mọi người trong phòng đều sửng sốt.La Khải Sơn kinh ngạc quay đầu lại, trên khuôn mặt tao nhã hiện lên vẻ khó hiểu hiếm thấy: "Phí tiên sinh, có vấn đề gì sao?""Không có gì." Phí Nghi Chu vừa nói vừa bước tới, cầm lấy thước dây từ tay La Khải Sơn, thái độ vừa xa cách lại vừa dịu dàng nhã nhặn: "Vợ sắp cưới của tôi không quen người khác đến gần cô ấy."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...