Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Lời của Thái tử gia bình lặng không gợn sóng. Nhưng nghe vào tai Ân Tô Tô, cô lại cảm thấy kinh hoàng, khó có thể tiếp thu.Tăng thêm thời gian ở cùng nhau, vun đắp mối quan hệ?Ân Tô Tô nhìn khuôn mặt như ngọc của Phí Nghi Chu, khuôn mặt trắng ngần của cô hiện lên một chút mờ mịt. Thầm nghĩ: Quý công tử thuộc dòng dõi danh giá rất kỹ tính việc mình làm, hóa ra kết hôn giả cũng cần phải trau dồi tình cảm.Sau một lúc đờ đẫn, Ân Tô Tô tỉnh táo lại. Cô cụp mắt xuống, từ mặt Phí Nghi Chu chuyển sang chiếc chìa khóa xe trong tay anh, sau đó lắc đầu xua tay, chính đáng lý trí nói: "Nếu ngài cho tôi chiếc xe này vì thuận tiện cho tôi thì không cần thiết, tôi rất thích chiếc CLA của tôi. Nếu ngài là vì thuận tiện cho mình thì càng không cần, tôi có tài đức gì để ngài làm tài xế cho tôi chứ."Phí Nghi Chu nghe xong, hơi nhướng mày, nhàn nhã trả lời: "Chồng lái xe chở vợ không phải là chuyện đương nhiên sao?"Giọng nói của anh tự nhiên bình thản, lời nói rất quen thuộc và thân mật, gần như khiến Ân Tô Tô ảo tưởng rằng họ diễn trò không chỉ vì thỏa thuận mà thực ra họ đã yêu nhau được mấy năm, kết thành vợ chồng, có tình yêu sâu đậm với nhau.Ngực giống như có một miếng sô cô la tan chảy, nước sốt ngọt ngào đặc sệt chảy ra, khiến trái tim cô nóng bừng không thể giải thích được.Mặt Ân Tô Tô đột nhiên đỏ bừng, giống như màu của say rượu sau khi uống quá nhiều, đầy quyến rũ.Đột nhiên xấu hổ nhìn anh, cô cúi đầu, nhìn đi chỗ khác, như không có việc gì, trả lời: "Tùy anh nói thế nào, tóm lại tôi không muốn chiếc xe này."Phí Nghi Chu nhìn cô, ánh mắt vài phần tò mò: "Mọi thứ Ân tiểu thư liệt kê trong thỏa thuận đều có giá trị cao hơn chiếc xe này."Ân Tô Tô nghe vậy nghẹn lời.Cô không phải là kẻ ngốc, nên tất nhiên cô hiểu ngay ý anh muốn biểu đạt trong lời nói.Chắc hẳn anh đang muốn nói: Cô đã liệt kê hàng trăm điều trong thỏa thuận đó, ngoài tất cả các loại tài nguyên thương vụ liên quan đến công việc của cô, cô còn yêu cầu anh hơn mười căn biệt thự.Lúc liệt ra đống thỏa thuận đó da mặt dày lắm mà, sao bây giờ da mặt bỗng mỏng đi, không chịu nhận dù chỉ một chiếc ô tô?. truyện xuyên nhanhÂn Tô Tô cho rằng anh đang chế nhạo cô giả vờ, đột nhiên có chút tức giận, hất cằm đáp: "Phí tiên sinh, mặc dù tôi chỉ là một diễn viên, không xuất thân từ một gia đình danh môn cao quý như anh, nhưng tôi vẫn có đạo đức nghề nghiệp cơ bản. Thỏa thuận đó tương đương với giá giao dịch của chúng ta, tôi và anh đều ký tên và thanh toán, nghĩa là cả hai chúng ta đều đồng ý về giá này, sẽ không có thay đổi gì nữa. Tôi diễn kịch với anh, anh trả thù lao cho tôi, lấy những gì đã đề ra. Chiếc xe này không có trong thỏa thuận, hoàn toàn là khoản thanh toán vượt mức của anh, tất nhiên là tôi sẽ không muốn."Phí Nghi Chu đứng nhìn cô hồi lâu, nghe được mấy chữ "thanh toán vượt mức", cuối cùng rũ mắt xuống, nhéo nhéo lông mày, không khỏi cong môi.Ân Tô Tô bị nụ cười của anh làm cho choáng váng, đôi lông mày thanh tú của cô nhíu lại, bối rối nói: "Anh cười cái gì? Tôi buồn cười lắm à?"Ngược lại với sự tức giận của cô, Thái tử gia bên cạnh cô dường như đang có tâm trạng rất tốt.Anh cầm chìa khóa xe, đầu tiên nhếch môi khẽ mỉm cười, sau đó tiếng cười càng lúc càng to, cười nhiều đến mức dựa vào cây cột hành lang bên cạnh, thậm chí cả bờ vai rộng thẳng tắp của anh bắt đầu co giật yếu ớt."..." Ân Tô Tô không nói nên lời, cô thực sự không biết mình đã làm điều tốt gì khiến ngài Phí đây, người luôn không lộ cảm xúc, có thể bày tỏ hỉ nộ của mình.Người con trai cả của gia đình cười sảng khoái như thế.Gió thu buổi tối xuyên qua hành lang không để lại dấu vết.Phí Nghi Chu cười một lúc lâu mới dừng lại, lại nhướng mi nhìn cô gái trước mặt."Thanh toán vượt mức?" Anh nhìn chằm chằm vào cô, trong đôi mắt trong veo còn lưu lại tia ý cười, so với trước đây, anh bớt lạnh lùng hơn một chút, có thêm thần thái trẻ trung hiếm thấy. Anh lại nhướng mày hỏi: "Thứ lỗi cho sự thiếu hiểu biết của tôi, lớn như vậy nhưng tôi chưa từng nghe thấy từ này, mong Ân tiểu thư chỉ dạy."Lời vừa dứt, khuôn mặt trắng như tuyết của Ân Tô Tô bỗng đỏ bừng.Cô chỉ ngẫu nhiên bịa ra từ "thanh toán vượt mức", chính cô thậm chí còn không biết nó có nghĩa là gì, làm sao có can đảm hay có mặt mũi để chỉ dạy anh.Lắp bắp mấy giây, nhiệt độ trên má Ân Tô Tô càng lúc càng cao, trước khi bốc cháy, cuối cùng cô cũng nặn ra được mấy chữ: "Dù sao ý tôi chính là, mức thù lao mà anh trả đã vượt quá mức thỏa thuận ban đầu, đã cho quá nhiều!"Nhìn thấy cô gái xấu hổ lại bướng bỉnh, Phí Nghi Chu nhất thời không rời mắt, nhìn thẳng vào cô, vẫn muốn cười.Anh bình tĩnh hỏi: "Em ăn Khả Ái Đa* lớn lên sao?"*Là tên tiếng Trung của loại kem ốc quế Cornetto.Ân Tô Tô sửng sốt, không nhận ra anh đang nói về cái gì, có vẻ mờ mịt: "Khả Ái Đa gì cơ?""Ý tôi là." Phí Nghi Chu đi đến gần cô, cách cô nửa bước thì dừng lại, cúi đầu, hơi áp sát vào d** tai nhỏ nhắn đỏ rực của cô, dùng âm lượng mà chỉ cô mới có thể nghe được, anh thì thầm: "Ân Tô Tô, em đừng lúc nào cũng đáng yêu như vậy."Người đàn ông đột nhiên đến gần, mùi hương lạnh lẽo đặc trưng của anh vương vấn trên chóp mũi Ân Tô Tô, xâm nhập vào lỗ mũi cô, lan vào phổi khiến não cô có chút mơ hồ.Khi tim trở nên căng thẳng và não thiếu oxy, các chuyển động của cơ thể sẽ mất đi sự phối hợp, trở nên mất phương hướng.Ân Tô Tô vô cùng xấu hổ, cô vội vàng lùi lại vài bước, tránh xa anh, không tự nhiên giơ tay vuốt tóc rồi đổi chủ đề: "Kỳ lạ, sao muộn thế này nhà anh vẫn chưa ăn cơm?"Nhưng Phí đại công tử là ai, làm sao anh có thể bỏ cuộc khi chưa đạt được mục đích của mình?Nhìn thấy cô bỏ chạy về phía sau, anh không cưỡng ép cũng không ngăn cản, chỉ đi theo cô như đang thong thả đi dạo bằng đôi chân dài của mình.Phí Nghi Chu chăm chú nhìn cô: "Nhận quà ngoài thỏa thuận thực sự khiến em khó xử đến vậy sao?"Ân Tô Tô hít một hơi thật sâu rồi thở ra, lấy hết can đảm để ngước mắt lên nhìn anh. Trả lời: "Đúng vậy."Trong mắt Phí Nghi Chu lộ ra vẻ nghi hoặc: "Có nguyên nhân cụ thể không?"Ân Tô Tô cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, rồi trả lời: "Tôi nhớ tôi đã nói với anh từ lâu, giáo dục mà tôi nhận được khi còn nhỏ là không có công không nhận thưởng."Lúc này, cô như chợt nhớ ra điều gì đó, cúi đầu lấy ra chiếc phong bì lớn màu đỏ mà nhị trưởng bối Phí gia trước đó cho cô, đưa ra trước mắt Phí Nghi Chu, vô cùng nguyên tắc nói: "Vừa lúc, phong bì này cũng không nằm trong phạm vi thỏa thuận, tôi không thể nhận. Cũng trả lại cho anh."Phí Nghi Chu nhìn cô đăm đăm, nhướng mày: "Không có công không nhận thưởng. Ý em là, tất cả thù lao khi gả cho tôi đều đã được ghi rõ ràng trong thỏa thuận, em sẽ không nhận thêm bất cứ thứ gì.""Đúng vậy." Ân Tô Tô gật đầu. May mắn đại lão này cuối cùng cũng hiểu được nguyên tắc giáo dục mà cô đã tiếp thu khi còn nhỏ, "Chính là ý đó."Phí Nghi Chu lại hỏi: "Vậy nếu có thêm công việc thì sao?"Ân Tô Tô chớp mắt, đầu cô xoay chuyển mấy vòng, suy nghĩ rồi trả lời rất cẩn thận: "Nếu có thêm công việc thì đương nhiên thù lao cũng sẽ tăng theo."Phí Nghi Chu gật đầu: "Được, tôi hiểu rồi."Sau đó anh bình tĩnh nói: "Buổi chiều tôi nhận được điện thoại của em gái tôi, nói con mèo em ấy nuôi nghịch ngợm lẻn vào thư phòng của tôi ở nhà tổ qua khe cửa sổ tầng ba, làm bừa bộn tủ sách của tôi."Ân Tô Tô nghe vậy không hiểu ra sao, không biết sếp lớn này muốn bày tỏ điều gì, cô cau mày bối rối: "Con mèo của em gái anh làm loạn thư phòng của anh. Sau đó thì?"Phí Nghi Chu: "Thư phòng của tôi, giống như phòng ngủ của tôi, là không gian riêng tư của tôi. Trong hoàn cảnh bình thường, em gái tôi và quản gia đều không được vào nếu không có sự cho phép của tôi.""Ồ." Ân Tô Tô gật đầu, "Cho nên?"Phí Nghi Chu: "Sau bữa tối, em cùng tôi đi dọn dẹp thư phòng, làm gia chánh bán thời gian.""... Được thì được."Ân Tô Tô bị chữ "gia chánh" nghẹn lời, sau khi trả lời, cô cảm thấy có chút do dự: "Nhưng, ngay cả em gái của anh và chú Thận cũng không thể vào một nơi quan trọng và riêng tư như vậy, anh yên tâm để tôi vào sao? Không sợ tôi sẽ đánh cắp bí mật kinh doanh Phí thị của anh sao?"Phí Nghi Chu rũ mắt liếc nhìn cô, bình tĩnh trả lời: "Nếu em thực sự có năng lực ăn trộm bí mật kinh doanh dưới mí mắt tôi thì em không nên là diễn viên nhân tài không được trọng dụng, nên được Cục An ninh quốc gia đặc biệt tuyển dụng làm đặc công."Ân Tô Tô: "..."Nghe kìa nghe kìa, lời này thiếu đòn biết bao nhiêu.Sao trước đây không nhận ra miệng anh hỗn như vậy?Ân Tô Tô nghẹn ngào năm giây, sau đó cô mỉm cười, trả lời một cách rất dịu dàng và hào phóng như một thục nữ: "Được thôi sếp, tôi không có ý kiến."Một nụ cười hiện lên trong mắt Phí Nghi Chu nhưng lại biến mất trong nháy mắt. Sau đó, anh nhìn chằm chằm cô, lại đưa tay ra, nắm lấy cổ tay trắng nõn gầy gò của cô, ch*m r** v**t v* những đầu ngón tay mảnh khảnh của cô, hướng lên trên, xòe những ngón tay cong cong của cô ra.Nhiệt độ trên ngón tay của anh nhuốm chút mát mẻ của mùa thu, động tác của anh rất chậm rãi và nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sức mạnh ma thuật không thể cưỡng lại.Làn da non nớt của Ân Tô Tô bị đầu ngón tay anh v**t v*, dây thần kinh dưới da run lên không thể khống chế, mặt cô đỏ bừng, tai bỏng rát, lớp nhung mịn trên cánh tay dựng đứng lên.Một cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ lòng bàn tay.Ân Tô Tô vô thức cúi đầu, chiếc chìa khóa xe mà cô đã từ chối nhiều lần lại được đặt vào tay cô một cách không thể cưỡng lại.Mắt Ân Tô Tô khẽ lóe lên, cô ngẩng đầu nhìn anh, mấp máy môi định nói, nhưng người đàn ông đối diện đã lên tiếng trước, khiến lời nói của cô nghẹn lại trong cổ họng.Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Dọn dẹp thư phòng coi như là công việc bổ sung, đây chính là phần thưởng tương ứng."Ân Tô Tô: "..."Lần này, Ân Tô Tô rơi vào im lặng sâu sắc.Cuối cùng cô cũng hiểu.Chẳng trách chị Lương lại nói anh coi tiền như rác. Dọn dẹp thư phòng liền cho một chiếc xe thể thao sang trọng cực đỉnh, đưa anh vào một bộ tiểu thuyết hay ho để làm nam chính bá đạo tổng tài còn không phù hợp sao?Lúc này, Ân Tô Tô đã biết mình không thể từ chối nên cô chắp các ngón tay lại, siết chặt chìa khóa xe Pagani trong tay, chân thành xin lỗi hai vị trưởng bối trong nhà: Bố, mẹ, con xin lỗi, không có công mà nhận thưởng phải chịu hậu họa, nhưng anh ấy thực sự quá hào phóng.Nguyên tắc sống rất quan trọng.Nhưng đôi khi không cần phải quan trọng hóa.Kiểu công việc bổ sung này mang lại nhiều phiền phức hơn một chút, cô có thể không? Vô cùng có thể ấy chứ.Một chiếc Pagani. Đừng nói là dọn dẹp thư phòng, thậm chí quét dọn toàn bộ căn nhà tổ của Phí gia từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, cô hoàn toàn không nề hà.Trong lòng dâng trào cảm xúc, Ân Tô Tô một lần nữa bị ấn tượng trước thế lực đồng tiền của đại công tử Phí gia, đành phải rưng rưng nước mắt nhận chiếc xe siêu sang.Sau đó từ đáy lòng chân thành nói: "Tiên sinh ngài cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ dọn dẹp thư phòng của ngài sạch sẽ không chút bụi bặm."Thái độ của cô gái này có thể nói là thay đổi 180°, khóe môi Phí Nghi Chu hơi nhếch lên.Đôi khi cảm thấy cô thật mâu thuẫn, rõ ràng là một người bị tiền bạc ám ảnh, nhưng cô cũng có những nguyên tắc mạnh mẽ. Phí Nghi Chu đoán điều này rất có thể là do cô được nuôi dạy tốt và nghiêm khắc từ nhỏ.Nhưng hơn hết, vẫn cảm nhận được cô thông minh và hoạt bát, mang đầy vẻ đẹp phức tạp mà lại chân thực của con người.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...