Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 102

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rốt cục Trầm Ngạn Khanh cũng mở mắt, gió bão trong mắt đã bình ổn, bình

tĩnh tự thuật: “Tiểu sư muội, nhiều năm qua, ta tự nhận đã đối xử với

muội không tệ, vì sao muội lại phản bội.”

Triệu Hân Linh tuyệt vọng ngẩng đầu, từ khi gặp hắn, chính mình liền rơi vào cạm bẫy sâu nhất, nàng chỉ có thể giương mắt nhìn mình càng lún

càng sâu.

Trầm Ngạn Khanh với nàng, là nam nhân bắt buộc không thể không gả, có

lực hấp dẫn đòi mạng với nàng, tựa như thuốc phiện. Nàng làm bộ như

không nhìn thấy sự lạnh lùng của hắn, không nhìn thấy sự đáng sợ của

hắn, không nhìn thấy phiền chán ẩn dưới sự lạnh lùng của hắn. Vậy cái mà nàng nhìn thấy là gì? Dung mạo của hắn? Thân phận của hắn? Cùng

với vinh quang mà hắn sẽ cho nàng trong tương lai? Không, không phải, là vì nàng thương hắn nên mới muốn gả cho hắn.

”Tiểu sư huynh, tình nghĩa của muội với huynh, huynh nhìn thấy mấy phần? Muội yêu huynh thì có gì sai?” Đối với Lý Minh Kỳ không nghe theo sao

huynh lại yêu thích cưỡng ép đoạt lấy? Không nghe theo sao lại ở cùng

nhau? Trong tình yêu, muội chỉ không mạnh mẽ như huynh, không tâm cơ thâm trầm như huynh mà thôi, muội yêu trong vị thế thấp kém, thì có gì sai?

”Ngay từ đầu muội đã bước lầm đường, muội có biết cái gì gọi là yêu không?” Trầm Ngạn Khanh vuốt vuốt mi tâm, đôi mắt lạnh như bị đóng băng, cả người đều tỏa khí lạnh. Sao hắn có

thể chịu đựng nàng ta được nhiều năm đến vậy, vì sao không sớm ném nàng

ta xuống núi nhỉ?

”Tiểu sư huynh, sao huynh chọn nàng ta mà không quan tâm đến muội? Huynh nói cho muội biết đi, để muội có chết cũng chết rõ ràng, được không?”

Lý Minh Kỳ xuất hiện một cách kỳ lạ, hủy đi từng nền móng mà nàng tỉ mỉ

củng cố, nàng ta có gì tốt chứ? Sao xứng mặc bộ áo cưới màu đỏ kia. Áp

lực dưới đáy lòng khiến ý nghĩ trong đầu không bị khống chế mà bùng nổ

thốt ra khỏi miệng, cũng quên tình cảnh của mình vào giờ phút này. Nàng

đi đến bước này, không phải đều do ghen tị gây họa sao, không phải đều

bởi vì yêu sao?

”Ta chưa bao giờ phải giải thích lý do, nể mặt hai vị sư huynh, ta không thể giết ngươi, mọi thứ Vô Trần cung cho ngươi đều phải trả lại hết, tự phế võ công xuống núi đi.”

”Không... Ta không muốn.” Một tiếng thét thê lương vang lên, dung nhan mềm mại xinh đẹp trở nên vô cùng dữ tợn, “Ta không muốn rời đi, ta là một phần tử của Vô Trần cung, ngươi không thể đuổi ta đi, ta muốn gặp sư phụ… đại sư huynh, tam sư huynh, các huynh hãy giúp muội.”

”Náo loạn đủ chưa.” Phong Thiển Ảnh chịu không nổi nàng ta kêu la ầm ĩ, quát khẽ một câu.

Triệu Hân Linh thấy rõ tình cảnh, biết kêu rách họng cũng sẽ không có ai quan tâm đến mình. Vẻ mặt của nàng ta thay đổi bất thường, khóc như hoa lê đẫm mưa cầu xin, “Tiểu sư huynh, muội sẽ không bao giờ chọc giận

huynh nữa, muội sai thật rồi, huynh đánh muội mắng muội đều được, đừng

đuổi muội đi. Muội sẽ không điêu ngoa tùy hứng nữa, huynh bảo gì muội sẽ nghe nấy, được không?”

”Tiểu sư huynh, chỉ vì muội yêu thích huynh mà thôi, huynh suy xét tình

cảm nhiều năm của chúng ta, tha cho muội lần này được không? Muội sẽ

không bao giờ cãi lại, không bao giờ cãi lại nữa. Huynh bắt muội làm nô

làm tì làm thiếp đều không sao cả, chỉ cần cho muội ở lại bên cạnh huynh là được, được không? Tiểu sư huynh, muội van xin huynh.”

Tiếng khóc vang từng trận, khổ cho nàng ta còn nói ra từng chữ rõ ràng

đến vậy. Phong Thiển Ảnh xoay mình nhìn lên trời xem thường, lớn đến bây giờ mới lần đầu gặp kẻ đê tiện như vậy, trước mặt mọi người mà cũng

không cần chút tự tôn, không ngại xấu hổ, thực nên để Tô Diễn đến xem,

xem thử rốt cuộc người trong lòng đệ ấy có đức hạnh gì, không có dáng vẻ bề ngoài đó, thì có đáng khiến cho người ta đau lòng thương xót không?

Thực hận không thể tát một cái. Hừ, thế mà còn sống cùng nàng ta hơn

mười năm, mẹ nó chứ, đúng là thứ người đáng ghét.

Trầm Ngạn Khanh bỏ qua cái kẻ đang nhào tới, đêm nay đã lãng phí quá

nhiều thời gian, hắn không có kiên nhẫn tiếp tục xem nữa, cất giọng lạnh lùng: “Thiển Ảnh, nơi này giao lại cho huynh.”

”Ngạn Khanh, đệ nhanh về đi, Minh Kỳ tỉnh lại không thấy đệ bên người, e là sẽ sốt ruột.”

Thân mình Triệu Hân Linh mềm nhũn, vẻ mặt càng tỏ vẻ đáng thương, mềm

mại tựa lên mặt đất, có chút sơ ý khiến từ trong lòng rơi ra một vật.

Phong Thiển Ảnh nhanh tay lẹ mắt nhặt lên, mở ra xem, trên bìa sách là vài chữ to, Ảo Ảnh Mê Tung thuật*, “Tiểu sư muội, muội còn không thừa nhận sao? Vậy muội nói thử cho ta biết, đây là cái gì?” (*hình như giống chiêu phân thân của Naruto)

”Đây... Đây là cái gì, muội... muội không biết, vì sao nó lại xuất

hiện trên người muội. Tiểu sư huynh, huynh đừng đi, huynh hãy nghe muội

giải thích, nghe muội giải thích được không?” Triệu Hân Linh lao mình về phía trước muốn cướp lại, đồng thời còn muốn quay đầu giữ chân người

sắp đi.

Tay cầm sách của Phong Thiển Ảnh đặt bên cổ nàng ta một chút, một mạch

ngầm theo kinh mạch chảy mạnh về đan điền, đồng thời nhét cho nàng ta

một viên thuốc, “Tiểu sư muội, muội có lời gì vẫn nên nói với ta thôi.”

Ngay cả bản thân ta còn hận không thể một tát đánh chết ngươi, Ngạn

Khanh không thể vất vả chịu nhịn hơn đâu.

Triệu Hân Linh kêu đau một tiếng, đại huyệt cao thấp quanh thân truyền đến loại đau đớn như bị kim đâm, “Sư huynh... Sư huynh tha cho muội đi.”

”Thường nghe người ta nói, ‘nọc độc rắn Thanh Trúc, kim độc của ong

vàng, hai loại này không độc, độc nhất - dạ đàn bà’.” Phong Thiển Ảnh

khẽ thở dài không thể nghe thấy, nhìn nàng ta đau đớn, lại không chút

không đành lòng, ngược lại có cảm giác hiểu ra cái gọi là ‘tự làm bậy

không thể sống’.

Bốn tử sĩ thấy chủ nhân đau đớn đến vậy, miệng lại không thể nói, chỉ có thể giãy giụa, muốn khiến cho Phong Thiển Ảnh chú ý, hận không thể chịu thay chủ nhân.

”Các ngươi đau lòng cho chủ nhân sao? Đừng vội, các ngươi sẽ được đồng cam cộng khổ thôi. Ha ha, tiểu sư muội, nhẫn nhịn tàn nhẫn mạnh mẽ của muội đều biến đi đâu hết rồi? Hôm qua còn ngấm ngầm tác oai tác quái, không chỉ trộm

sách ngọc trong cung, còn bỏ tiền làm ác, muốn biến một hôn lễ tốt đẹp

thành chướng khí mù mịt, muội định khiêu chiến nhẫn nại cực hạn

của ai đây? Thông minh trí tuệ của muội chạy đi đâu rồi? Sao lại cho

phép muội làm ra chuyện ngu xuẩn đến thế? Tiểu sư muội, muội thật khiến

ta thất vọng rồi.”

Nước mắt làm nhòe gương mặt, thân thể nàng ta quay cuồng trên mặt đất,

đau đớn kịch liệt khiến nàng ta khó thở, không thể lớn tiếng hô quát,

chỉ có thể nhỏ giọng nức nở. Phong Thiển Ảnh chỉ độc ác đứng xem, nàng

ta giãy giụa ngẩng đầu lên, cầu xin: “Hu hu... Sư huynh... Muội sai

rồi... A... Tha cho muội.”

”Yên tâm đi, ta sẽ không giết muội, lúc này chỉ như kim đâm vào tim

thôi, qua tối nay, việc gì cũng không nhớ rõ, như thế cũng không phụ

tình cảm huynh muội của ta và muội rồi.” Nếu muốn trả lại tất cả cho Vô

Trần cung, đương nhiên cũng bao gồm trí nhớ, hắn nhìn tiểu sư muội quay

cuồng, thở dài thật khẽ đến mức không thể nghe thấy, không biết Tô Diễn

có thật sự buông bỏ chuyện này được không.

Hờn tủi trong mắt Triệu Hân Linh biến mất, chỉ còn sợ hãi, nàng tình

nguyện để bọn họ đánh nàng tra tấn nàng, “Đừng... Sư huynh... Sư

huynh... Cứu muội.” Không nhớ rõ điều gì, sống còn ý nghĩa gì chứ?

Thời thơ ấu vui tươi, lúc tình đầu chớm nở, phụ thân tha thiết chờ mong, đã biết bao năm vất vả trả giá, đều sắp hóa thành bọt nước, đều sắp tan thành mây khói, nàng không muốn chỉ còn hai bàn tay trắng, trán dùng

sức dập xuống đất, nếu vậy nàng tình nguyện chết đi.

Phong Thiển Ảnh đè bờ vai nàng ta lại, lộ vẻ dịu dàng, “Tiểu sư muội,

qua tối nay, duyên huynh muội của ta và muội liền cắt đứt, muội còn

nguyện vọng gì không?”

Tầm mắt Triệu Hân Linh tìm nửa ngày, mới nhìn được đến hắn, hai tay với

lên cánh tay của hắn, “Sư huynh... có thể để muội gặp Diễn ca ca

không? Van xin huynh.”

Phong Thiển Ảnh đóng chặt mắt, sớm biết thế này sao lúc trước còn làm,

ngươi đã tổn thương đệ ấy quá sâu, còn muốn kéo đệ ấy cùng xuống Địa

ngục sao? Lạnh lùng cười, bàn tay phải hạ xuống, trong ánh mắt không thể tin của nàng ta, đánh vỡ đan điền của nàng ta, “Tiểu sư muội, không gặp được.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...