Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc bốn huynh đệ đánh nhau trong trường luyện võ, Lý Minh Kỳ đang dạy dỗ Bạch Trản, tai thoáng nghe thấy sau viện có tiếng đánh nhau, hơn nữa

động tĩnh cũng không nhỏ, hai nha đầu ngóng xa nhìn ra, hay thật, cung

chủ cùng mấy vị Đường chủ đánh nhau rồi.

Đánh nhau rồi sao? Hai nha đầu kêu réo rối rít, kêu réo đến mức nàng

choáng váng, không nói hai lời mặc y phục giúp nàng, lôi kéo nàng phải

đến sau viện xem náo nhiệt, xem náo nhiệt xong, chút buồn bực trong lòng lập tức tan sạch, cảm thấy mỹ mãn ôm Tiểu Bạch trở về phòng.

Vừa vào phòng liền thấy Kiếm Hâm ngồi trên ghế tự rót trà uống một mình, hạ nhân trong hiên Ngô Đồng đều biết nàng ta, nên không ngăn lại, trực

tiếp để nàng ta vào.

”Hâm nhi, cuối cùng cũng gặp được ngươi.” Lý Minh Kỳ thật sự vui mừng,

vốn nghĩ hôm qua nàng ta sẽ ở bên mình, ai ngờ chẳng thấy bóng người

đâu, cũng không biết đi đâu làm gì, rất không có tình tỷ muội.

Kiếm Hâm ngồi thẳng lưng nơi đó, trên mặt mỉm cười, nghe thấy nàng trêu ghẹo, cười nói: “Tiểu Kỳ Kỳ đang sửa lưng tỷ tỷ sao?”

Gì mà tiểu? Thật là, lại còn lải nhải tỷ tỷ nữa, chiếm loạn tiện nghi,

nàng đưa Tiểu Bạch cho Phượng Ngọc, nhìn nhìn nàng ta, không nói lời

nào, chờ nàng ta tự cung khai.

Kiếm Hâm đặt chén trà xuống, đứng dậy chọc ghẹo Tiểu Bạch, “Ái chà, cún

con thật đáng yêu, sao mà có được? Chờ có cơ hội, tỷ tỷ sẽ tặng ngươi

một con thỏ trắng, có vẻ thích hợp hơn.”

”Hâm nhi, ngươi còn nói bậy xem ta có may miệng ngươi không.” Dám nói nàng giống thỏ, chọc nàng tức chết mà.

”Nhìn xem kìa, thỏ trắng nhỏ nóng giận rồi, muốn cắn người rồi.”

Biết rõ nàng ta đang trêu đùa mình, cũng không buồn bực, hai tỷ muội nói cười nhốn nháo, cực kỳ vui vẻ.

”Có phải rất đáng yêu không? Ta đặt cho nó cái tên, gọi là Tiểu Bạch, nghe Trầm Ngạn Khanh nói, là Quân Nho tặng.”

”Thật khiến người yêu thích, cho nên ngươi bèn có mới nới cũ? Kỳ Kỳ, ngươi như vậy là không tốt.”

Lý Minh Kỳ đen mặt, cái gì mà có mới nới cũ? “Ngươi đang nói gì vậy?” Sao nàng nghe mà không hiểu?

”Ngươi còn không thừa nhận, lúc ta vào viện, thấy Bạch Trản ủ rũ rời đi, không phải do ngươi ức hiếp sao?” Liếc xéo nàng, trong viện này, trừ nữ chủ nhân, còn ai dám chọc con hổ hung hăng đó.

Cuối cùng cũng hiểu ra, nhớ tới hành vi của Bạch Trản, lòng nàng tràn

đầy vô lực, ngẫm lại ót cũng đổ mồ hôi, “Đừng nói nữa, con hổ này ỷ lớn

hiếp nhỏ, thật đáng giận.”

Không biết làm sao bèn kể chuyện hồi sáng sinh động như thật lại một

lần, chọc Kiếm Hâm cười ha ha, nửa ngày không khép miệng được, “Ngươi

còn cười, ngươi nói có phải nó muốn tự tìm phiền phức không.”

Kiếm Hâm ôm Tiểu Bạch yêu thích hôn hai cái, “Kỳ Kỳ ngoan à, ngươi thật

không hiểu hay giả vờ không hiểu, Bạch Trản là đang ghen tị.”

Một con hổ lớn ăn no lại đi tranh giành tình cảm với một con cún nhỏ? Không phải chứ, “Ghen tị?”

”Đúng vậy, ngươi phải tôn trọng tình cảm của Bạch Trản với ngươi, không

thể tổn thương nó, ta thấy Bạch Trản rất có nhân tính.” Nàng nói giống

như đang kể một chuyện thật bình thường, Lý Minh Kỳ nghe mà bán tín bán

nghi, về sau nên quan sát nhiều hơn.

Kiếm Hâm nhìn nhìn phòng tân hôn, hít một hơi thật sâu, đời này nàng ta

có thể có một ngày như vậy không? Thực hâm mộ Kỳ Kỳ, cũng chân thành vui mừng cho nàng, “Kỳ Kỳ, ta chứng kiến ngươi thành thân, thấy hắn quan

tâm đến ngươi như vậy, ta thật sự vui vẻ thay ngươi, nếu vậy... Ta

cũng có thể yên tâm rời đi rồi.”

Đây là ý đồ khi đến, hàng năm nàng ta bôn ba trên giang hồ, chuyện ly

biệt đã tập mãi thành quen, mặc dù trong lòng đầy không nỡ, nhưng đến

lúc nên rời đi, liền cất bước.

Nụ cười trên mặt Lý Minh Kỳ cứng lại, thấy nàng ta không giống đang nói

đùa, “Hâm nhi, sao đột nhiên ngươi lại muốn rời đi?” Chưa cho nàng chút

chuẩn bị tâm lý nào.

”Nha đầu ngốc, cũng không phải sẽ không còn gặp lại.” Kéo tay nàng, nắm

chặt trong hai tay, “Các vị Tiên Thần Phật à, xin truyền tất cả sức mạnh của Kỳ Kỳ lại cho ta, để ta dũng cảm đối mặt với tương lai.” Dũng cảm

bước tới, đối mặt với các loại khó khăn, vẫn không sợ hãi.

Không tình nguyện trong lòng cũng không biểu hiện lên mặt, nàng đã học

được cách khống chế cảm xúc, biết nàng ta sợ, biết nàng ta không nỡ,“Hâm nhi, không thể ở lại sao?”

Kiếm Hâm là người bạn đầu tiên của nàng, hai người từng chung hoạn nạn,

từng cùng ăn gió nằm sương, cũng từng chia ngọt sẻ bùi. Nếu Hâm nhi đi

rồi, ngay cả một người để nói chuyện riêng tư nàng cũng không có.

”Kỳ Kỳ, ngươi đừng chọc ta khóc.”

Lý Minh Kỳ nén khụt khịt, “Bao lớn rồi, còn khóc nhè sao. Ngươi mau nói

rõ, sao đột nhiên lại muốn rời đi?” Trước đó vài ngày, không phải từng

nói là muốn nhờ Vô Trần cung giúp sao?

”Kỳ Kỳ, thật ra chẳng đột nhiên đâu, rời đi chỉ là chuyện sớm muộn mà

thôi, ta có chuyện phải tự mình hoàn thành.” Không chỉ báo thù cho cha,

còn phải trọng chấn tiếng tăm của bộ tộc Kiếm thị, nàng không biết mình

có thể đi bao xa, chỉ có thể đi một bước tính một bước, chẳng sợ đầu rơi máu chảy cũng muốn mở một con đường rộng thênh thang, cũng may nàng

không phải chống đỡ một mình.

Lý Minh Kỳ thầm sốt ruột, thật lòng lo lắng cho nàng ta, nhưng cuống

cuồng lo lắng thì có lợi ích gì? Bụng mình đang lớn, tình trạng thân thể còn chưa rõ, có thể giúp gì cho nàng ấy chứ? Vài câu an ủi có phải là

quá mức trống rỗng rồi không? “Hâm nhi, ta biết mình không giữ được

ngươi, có thể nói cho ta biết, ngươi muốn đi đâu không?”

Kiếm Hâm vỗ bờ vai nàng giễu cợt, “Kỳ Kỳ, ngươi bao lớn rồi? Sao còn lộ ra vẻ mặt này, không phải ta đi rồi sẽ không quay lại.”

”Hâm nhi.”

”Được rồi, trêu chọc ngươi thôi, lần xuống núi này, ta không đi một

mình, Phong Nhã Tụng và Tô Diễn cũng sẽ cùng đi, cho nên ngươi đừng lo

lắng, được không?”

Vô Trần cung và Hoan Hỉ cung lại đi cùng nhau sao? Nàng đã nói rồi mà,

cái tên Phong Nhã Tụng kia chẳng việc gì lại xum xoe, không gian cũng

trộm, không biết là có tâm địa gian xảo gì. Lý Minh Kỳ thoáng nghĩ một

chút, nhạy bén cảm giác được vấn đề, xem ra bọn họ đã thống nhất về mặt

lợi ích, bằng không cũng sẽ không cùng xuống núi làm việc, chỉ không

biết là nhằm vào điều gì, “Hâm nhi, các ngươi đi tra xét việc gì?”

”Ta cũng không gạt ngươi, lúc ngươi gặp ta, vừa lúc ta bị người đuổi giết, ngươi còn nhớ không?”

Đương nhiên Lý Minh Kỳ nhớ rõ, “Là Thanh Y giáo?”

”Ừ, đó là kẻ thù diệt môn của ta, ta nhất định phải chính tay

giết chết bọn họ.” Giọng điệu lập tức dời đến đề tài khác, “Được rồi Kỳ

Kỳ à, đừng suốt ngày nói mấy chuyện đánh đánh giết giết này, chúng ta

bàn chút chuyện quan trọng thoải mái khoái trá đi.” Mặc kệ Kỳ Kỳ biểu

hiện khôn khéo thế nào, vẫn không thoát được bản chất tiểu thư khuê các, chưa từng gột rửa máu tươi, cũng chưa hề trải qua việc giang hồ lục đục báo thù, nàng ta hi vọng Kỳ Kỳ có thể rời xa mấy chuyện bát nháo này,

hi vọng nàng có thể tiếp tục cuộc sống đơn thuần hạnh phúc.

”Hâm nhi, ngươi có việc gì cần giúp thì nhất định phải nói với ta, nếu

có khả năng ta nhất định sẽ giúp.” Lý Minh Kỳ là người trọng tình cảm,

với người nàng quan tâm, sẽ toàn tâm toàn ý đối xử tốt, cũng không cần

bất kỳ báo đáp nào. Bản thân quả thật không có năng lực khiến người

kiêng kị tin phục, nhưng Trầm Ngạn Khanh lại có, chỉ cần có thể giúp Hâm nhi, nàng nguyện ý mở miệng cầu xin.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...