Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ lớn lên trong sự nuông chiều, điều ấy là không thể nghi ngờ.

Theo nàng nhớ, phụ thân chưa từng nổi giận với nàng, mẫu thân cũng như

thế, cha mẹ yêu nàng như núi cao sông rộng, nể mặt cha mẹ, nàng nhất

định không thể làm khó Trương Tử Tuấn. Lúc này nghe phụ thân nói xong,

nàng lập tức tiếp lời, “Phụ thân nói đúng, con gái thật quá bất hiếu, về sau nhất định sẽ hiếu kính cha mẹ gấp bội. Aiz, con luôn biết phụ thân

không muốn thấy mẫu thân đau lòng nhất, con gái có khổ sở cũng không để

phụ thân lo lắng đâu.” Lý Minh Kỳ cười tinh quái khẽ làm mặt quỷ, chọc

cha mẹ bật cười.

Mặt Lý phu nhân ửng hồng, gắp thức ăn cho nữ nhi, cười mắng một câu, “Lắm lời, ăn cơm mà còn không bịt được miệng con.”

Lý Minh Kỳ cười nói: “Mẹ à, ở đây không có người ngoài, mẹ xấu hổ cái gì chứ.” Lý Minh Kỳ nói những lời này thực trôi chảy, bởi vì nàng từng nói như vậy vô số lần, chỉ là vô số lần kia, đều là chuyện của năm đó. Lúc

này dứt lời, nàng liền hối hận, Trương Tử Tuấn ngồi đối diện là người

mình một lòng muốn trốn muốn tránh, nếu gã không phải người ngoài thì ai mới là người ngoài?

Lý Minh Kỳ rũ mí mắt, tránh ánh mắt nóng rực của Trương Tử Tuấn. Vì sao

chứ? Vì sao không buồn không hận lại chỉ vô cùng không muốn gặp? Đối với người này, nàng đã từng yêu nồng nàn hận thăm thẵm, sao nay ngay cả căm ghét cũng chẳng còn?

“Dì, biểu muội nói có lý, dượng thương ngài nhất đó.” Trương Tử Tuấn

cười tiếp lời, nụ cười như nắng ấm ngoài kia, dịu dàng vô hạn, chỉ đôi

mắt ân cần là chứa chút nhẫn nhịn, “Biểu muội, đừng chỉ ăn cơm, nên ăn

nhiều thức ăn một chút, bị bệnh mấy ngày nay, gầy đi không ít, nên bồi

bổ thật nhiều.” Sau đó gắp một đũa măng thịt vào trong bát Lý Minh Kỳ,

nhẫn nhịn biến thành nụ cười cưng chiều.

Lý Minh Kỳ ngẩng đầu liếc mắt nhìn gã, ấp úng nói một tiếng cám ơn, đột

nhiên ngực nhói đau, ngay cả thức ăn mình thích nhất cũng trở nên nhạt

nhẽo.

“Ha ha, đều đã lớn hết rồi, vẫn nghịch ngợm như vậy. Tử Tuấn này, con

lớn tuổi hơn, về sau hãy chăm sóc Minh Kỳ. Minh Kỳ bị ta và mẹ nó nuông

chiều hỏng rồi, con hãy châm chước cho những thiếu sót của nó.” Lý Tấn

Dương cười sang sảng, càng nhìn hai đứa trẻ này càng cảm thấy xứng đôi.

“Phụ thân, ngài nói lung tung gì vậy?” Lý Minh Kỳ mặc kệ, hàng mi thanh

tú nhíu chặt, theo lời này của phụ thân thì chắc chắn là sẽ gả nàng cho

Trương Tử Tuấn.

Trương Tử Tuấn cũng vui mừng gật đầu liên tục, “Sao dượng lại nói vậy,

con thương muội ấy còn không kịp, sao nỡ nhẫn tâm khiến muội ấy đau

lòng.” Khi nói những lời dịu dàng ấy, ánh mắt vẫn dừng trên người Lý

Minh Kỳ chẳng hề rời đi.

“Tốt lắm. Minh Kỳ, náo loạn mấy ngày nay, tính khí của con cũng nên dịu

lại một chút.” Lý Tấn Dương thu hồi vẻ ‘cha hiền’, nghiêm túc liếc mắt

nhìn nữ nhi, ép Lý Minh Kỳ cúi đầu.

Lý Minh Kỳ thầm phỉ báng, còn không phải do cha dạy dỗ quá tốt nên nàng

mới dám làm mấy chuyện quá giới hạn như vậy sao, “Phụ thân, con biết

rồi.” Nói xong cũng không ừ hử gì thêm, chỉ từng ngụm nhỏ nuốt cơm. Bọn

họ nói gì, nàng cũng chỉ gật đầu cười cười.

Bữa ăn này thật chẳng ngon lành gì, về sau hẳn sẽ không còn cơ hội thế này nữa đâu, nghĩ như vậy, nàng thoải mái hơn không ít.

Ăn cơm xong, Lý Tấn Dương dặn Trương Tử Tuấn, “Tử Tuấn này, chăm sóc tốt cho dì và biểu muội của con nhé, sau này nhớ thường xuyên đến chơi.” Lý Tấn Dương vỗ vỗ bả vai Trương Tử Tuấn, nói ra những lời này liền thể

hiện thái độ của ông, là cho Trương Tử Tuấn một lời khẳng định.

Lý Minh Kỳ nghe thấy lời nói của phụ thân, trong lòng đau đớn thế nào

cũng không biểu hiện ra ngoài. Hôn nhân là chuyện lớn, phải nghe lệnh

cha me, theo lời mai mối. Tuy cha mẹ nuông chiều nàng, nhưng ở một số

việc lại không nhượng bộ, nếu nàng muốn thoát khỏi Trương Tử Tuấn, đành

tự nghĩ cách thôi.

“Dượng yên tâm, Tử Tuấn hiểu ạ.” Khóe miệng Trương Tử Tuấn không thể ức

chế cứ cong lên, “Biểu muội, nếu huynh đã làm gì chọc giận muội, muội

đánh huynh mắng huynh thế nào cũng được, mấy ngày nay muội hờ hững,

trong lòng biểu ca thật sự rất khổ sở.”

Sao Lý Minh Kỳ lại không hiểu được ý trong mắt gã, dù sao cũng từng là

vợ chồng, không ai hiểu cái vẻ đắc ý đó của gã hơn nàng. Lý Minh Kỳ bỏ

qua ánh mắt gã, vốn định không để ý tới, không ngờ phụ thân trừng mắt

nhìn qua, Lý Minh Kỳ lập tức hụt hơi. Nàng rất muốn nói, Trương Tử Tuấn, khinh thường của ta đối với huynh đã không còn giới hạn, huynh đừng

được một tấc lại muốn tiến một thước. Chỉ là lời này sao có thể thốt ra? Trong lúc tất cả bi kịch đều chưa xảy ra, và tình cảm của gã hiện nay

vẫn rất chân thật, nàng xa lánh như thế chẳng phải sẽ làm gã tổn thương

sao?

Đau thương là của kiếp trước, lòng nàng vẫn có chút yếu mềm, “Đi thôi, đừng giả vờ đáng thương nữa.”

Trương Tử Tuấn bị Lý Minh Kỳ kéo tay áo lôi ra khỏi nhà ăn, đến sân, Lý Minh Kỳ lập tức giữ khoảng cách với gã.

Lý Tấn Dương cười nhìn hai người họ, vẫn cứ như trẻ con ấy, thanh mai trúc mã, tình cảm vẫn rất tốt, ông rất vui khi chúng thân thiết như vậy. Nghĩ

đến đây, trong lòng lại có chút nặng nề, cảm thấy thật có lỗi với Trầm

đại ca. Bất quá ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua, ông kéo tay phu nhân

nói: “Phu nhân này, trời giữa trưa nóng bức, đi sớm về sớm. Trên đường

cứ để bọn trẻ có không gian riêng, cho dù Tử Tuấn đã chọc ghẹo gì Minh

Kỳ, mấy ngày nay cũng nên hết giận rồi. Đã đến tuổi gả chồng, tức giận

cũng phải có giới hạn.”

Lý phu nhân không chỉ dò xét nữ nhi một lần, cũng có chút hiểu biết đối

với suy nghĩ của con gái, “Lão gia, thiếp không lạc quan được như chàng

đâu.”

“Thế là sao?” Lý Tấn Dương khó hiểu, đồng thời mặt cũng xụ xuống, “Nàng đã hỏi ý của Minh Kỳ rồi? Nó không đồng ý?”

“Chàng xem đó, trước kia có từng lạnh nhạt như vậy đâu? Con gái lớn rồi, đã có chủ kiến của mình, hôn sự này thiếp nghĩ vẫn nên chậm lại thôi.” Hôn nhân là chuyện cả đời của

con gái, cha mẹ chỉ có thể giúp con suy xét, cuối cùng vẫn do con mình

đồng ý mới tốt. Tương lai là hạnh phúc hay đau khổ cũng sẽ không oán

giận.

“Phu nhân, chuyện này không thể dung túng nó, hôn nhân đâu phải trò đùa? Lúc này tán thành có thể khiến nó thầm oán chúng ta, nhưng về sau nó sẽ không chịu khổ chịu tội. Chúng ta đã quan sát Tử Tuấn từ khi còn nhỏ,

hai đứa thành hôn thì thân sẽ càng thêm thân. Tử Tuấn sẽ đối xử tử tế

với Minh Kỳ.”

Vợ chồng ai cũng có cái lý của riêng mình, Lý phu nhân đứng về phía nữ

nhi, nghe trượng phu nói như vậy, lòng bà có chút nặng nề. Định nói

thêm, cuối cùng vẫn không mở miệng, bà mím môi, nén lời muốn nói vào

lòng, “Cũng không còn sớm, thiếp đi lễ Phật trước, có gì chờ buổi tối

rồi sẽ nói cụ thể hơn.”

Vợ chồng gần nhau hơn mười năm, còn ai hiểu nhau hơn chính họ, Lý Tấn Dương thở dài, “Nam nhi, nàng....”

Lý phu nhân đặt ngón trỏ che miệng Lý Tấn Dương, nói, “Suỵt, bọn nhỏ chờ sốt ruột rồi.”

Lý Tấn Dương hết cách, đành tạm thỏa hiệp, ông chắp hai tay sau lưng, đứng ở trong sảnh nhìn bọn họ rời đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...