Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Ngô Đồng hiên, ánh sáng mặt trời trải rộng, tiếng trẻ con, tiếng hổ

gầm, tiếng chó sủa, nối tiếp không ngừng, chưa được bao lâu, đã truyền

khắp từng ngóc ngách của Vô Trần cung.

Nhóm Ám Long vệ chịu trách nhiệm bảo vệ đều hiện thân, đứng vây một vòng trên tường xung quanh viện. Bọn họ mất hồn mất vía đứng nhìn, bị dọa

mướt mồ hôi lạnh, sợ Tiểu Chủ nhân chọc giận Bạch Trản đại nhân, bị một

ngụm nuốt trọn.

Trầm Ninh Ninh loay hoay cái đầu nhỏ, có chút nghi hoặc khó hiểu liếc

nhìn chung quanh, sao mấy người này lại chạy hết đến đây? Bé cũng chẳng

quan tâm tay mình có sạch sẽ hay không, nhét vào miệng ngậm mút, mày

nhăn nhăn lại, cất giọng trong trẻo, vô cùng lo lắng, “A... nha.”

Mọi người đang làm gì? Đứng ở trên tường nhà ta làm gì vậy? Sao đều nhìn ta?

”Ngài ấy đang nói gì vậy?” Thống lĩnh Ám Long vệ tự hỏi nửa ngày, khó hiểu, nghiêng đầu hỏi Phó Thống Lĩnh đứng bên cạnh.

”Đại nhân, trình độ của thuộc hạ còn chưa đủ cao, từ xa không thể hiểu

được ý của tiểu công tử.” Phó Thống Lĩnh lộ vẻ mặt trầm trọng, trả lời

cũng rất nghiêm trang.

”Cút.” Thống Lĩnh Đại Nhân nổi giận, nhấc chân liền đá.

Phó Thống Lĩnh không dám trốn, bị đại nhân nhà mình đá một cước văng ra

ngoài viện, gã ta ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn trời, ngưng nghẹn không

nói gì, ‘đại nhân à, ngài là đang giận chó đánh mèo, không còn đạo lý

đó! Tâm tư của một đứa bé, một gã già đầu như gã thì làm sao mà hiểu

được?’

Phượng Nhã và Phượng Ngọc là bị bức tường người bên này hấp dẫn mà bước

tới, chưa đến cửa viện đã thấy Phó Thống Lĩnh ngồi ở góc tường, “Chu đại nhân, ngài bị sao vậy?”

Chu Phó Thống Lĩnh vội vàng đứng dậy, cũng chẳng thèm phủi bụi ở mông, “Hai vị cô nương, các ngươi nhanh vào xem đi.”

Trong viện, hổ gầm một tiếng, lòng dạ mọi người run rẩy, Phượng Ngọc

nháy mắt mấy cái, đẩy tỷ tỷ ra vọt vào, vừa vào viện liền nhìn thấy, đầu lưỡi căng thẳng líu lại, cổ họng tắc nghẽn, hỏi, “Thế này là sao?”

”Thì như ngươi chứng kiến đó, tiểu công tử đang tập đi.”

Phượng Ngọc, “...”

Nắm đuôi hổ để học đi? Có phải đây mới là điều quan trọng không?

”Chủ nhân và cung chủ đâu hết rồi? Sao lại để Bạch Trản đại nhân trông chừng đứa nhỏ?”

Phượng Nhã cô nương, ngươi hỏi thật hay, chúng ta cũng muốn biết, đáng tiếc không ai cho đáp án, hay là ngài qua đó hỏi đi?

Chu Phó Thống Lĩnh lộ vẻ nghiêm trọng, “Tiểu công tử chơi đùa trong viện hơn nửa ngày, chúng ta muốn đến gần, nhưng Bạch Trản đại nhân không

cho.”

Tình huống lúc này của Bạch Trản đại nhân chính là đau cũng vui lòng,

một mặt là rốt cục có thể cùng chơi đùa với Tiểu Chủ nhân mà nó thèm nhỏ dãi đã lâu, mặt khác là vì bị đe dọa... chưa từng thấy con hổ nào tự

đi chịu ngược đãi như thế.

Bước chân của Phượng Nhã bị mắt hổ nhìn trừng trừng mà ngừng lại, thở dài, “Ngọc nhi, muội nhanh tìm đại gia đến đây đi.”

”Muội đi ngay đây.” Phượng Ngọc lên tiếng, xoay người chạy đi, thầm

than: cung chủ càng ngày càng không giống kẻ làm cha, chủ nhân cũng càn

quấy theo luôn rồi.

”Thống Lĩnh Đại Nhân, ngươi bảo tất cả mọi người giải tán đi, đừng ở đây vây xem nữa.” Phượng Nhã thực vô lực, nâng tay ra hiệu, soạt một tiếng

liền tan hết, chỉ còn lại Thống Lĩnh Đại Nhân và Phó Thống Lĩnh đại

nhân.

Trầm Ninh Ninh nhìn Phượng Nhã nhếch miệng cười, rốt cục bé cũng gặp

người quen rồi, thật vui quá. Cái chân nhỏ dẫm dẫm, loạng choạng một

cái, ngã ngồi đánh phịch, cú ngã này cũng không nhẹ, nhăn mũi, nước mắt

đã đảo quanh trong hốc mắt.

Bạch Trản xoay quanh bé, không ngừng dùng đầu dụi vào bé.

Từ lúc sinh ra Trầm Ninh Ninh chưa từng khóc, chỉ gào khan, nâng bàn tay nhỏ dùng sức dụi dụi ánh mắt cay cay, lại lau mặt mình, nước mắt gì đó

đều bị nghẹn trở về.

Phượng Nhã đau lòng quá mức, một đứa bé trắng nõn xinh đẹp bị Bạch Trản

chà đạp không ra hình hài, quần áo dơ bẩn nhăn nhúm còn chưa nói, khuôn

mặt càng vô cùng thê thảm, mặt dính nước mũi cộng thêm bùn đất, “Ninh

thiếu gia.”

Trầm Ninh ngồi dưới đất lắc lư, với tay túm cái đuôi của Bạch Trản, dùng lực cố gắng đứng lên một lần nữa, không thèm để ý đến người bên ngoài,

hết sức chăm chú tập đi.

”Da da.” Dáng người nho nhỏ, tập tễnh học đi, bước vài bước lại té ngã, té xuống lại đứng lên, cứ thế lặp lại.

”Grào.” Bạch Trản gầm nhẹ, xoay người lại liếm mặt bé, trong mắt hổ tràn đầy bất đắc dĩ. Nó lắc lắc cái đuôi của mình, dùng mắt thường cũng có

thể nhìn thấy lớp lông thưa bớt, nó cũng chẳng đau đớn gì nhiều, chỉ đau lòng cho lông của mình, thêm vài lần nữa, rốt cục nó cũng không thể

nhịn thêm được nữa.

Bạch Trản há mồm ngậm Tiểu Chủ nhân vừa mới ngã sấp xuống, trong cái

nhìn trừng trừng đầy hoảng sợ của ba người, đặt vào cạnh Tiểu Bạch ở

phía sau. Đại Bạch nhìn một cái, Tiểu Bạch liền hiểu rõ, e ngại uy nghi

của lão đại, chủ động đưa cái đuôi tới, “Gâu gâu....” Khá có tính người.

Trầm Ninh Ninh bĩu môi, hoàn toàn không thèm để ý tới hy sinh kính hiến của Tiểu Bạch, xoay người trên mặt đất, lại nhào về phía Bạch Trản.

Bạch Trản lắc lư cái đầu hổ, sao có thể tuân theo, nhấc chân bỏ đi, thân thể kềnh càng chạy trong viện, vù vù sinh gió.

Trầm Ninh rất tức giận, quơ quơ nắm tay, hô lớn một tiếng, dùng hết sức

lực vốn có, chống hai tay đứng lên, nâng nâng chân nhỏ, một bước hai

bước... soạt một tiếng trượt chân... chợt thấy thân mình không khống chế được sắp ngã sấp xuống.

Giờ mà ngã thật, thể nào mặt cũng để lại sẹo.

Phượng Nhã giật mình hô một tiếng, thân hình lay động xông đến.

Nàng ta nhanh, còn có người nhanh hơn.

Quân Nho lộ vẻ bất đắc dĩ, từ giữa không trung phóng người mà đến, giống như điện xẹt, vọt người ôm lấy Trầm Ninh bay một vòng trên không trung

rồi mới dừng lại.

”Thằng nhóc tinh nghịch này, không ngoan ngoãn ở trong phòng, chạy ra

ngoài nghịch phá gì vậy, có phải lại bị phụ thân ghét bỏ rồi không hả?”

Quân Nho ngẩng đầu liếc mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, thầm hiểu rõ.

”Đại gia, nhanh lau mặt cho tiểu công tử đi.” Phượng Nhã đau lòng, cảm thấy công tử nhà mình sắp thành đứa trẻ hoang rồi.

Quân Nho cầm lấy khăn tay Phượng Nhã đưa tới, động tác mềm nhẹ lau đi

vết bẩn trên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Bẩn chưa kìa, con còn trốn à.” Ngón

trỏ và ngón giữa nhéo lấy da thịt đầy đặn.

Trầm Ninh Ninh vừa sinh ra đã thân thiết với hắn ta, đẩy tay hắn ta ra,

ôm choàng lấy cổ hắn ta, mặt đối mặt dụi lung tung, cho đến khi dụi bẩn

dây đầy cả mặt của đối phương mới dừng lại. Bẹp, hôn một cái lên mặt

Quân Nho lấy lòng, hôn xong liền cười khanh khách.

Quân Nho bị bé hôn mà lòng mềm nhũn, vuốt vuốt đầu của bé, ánh mắt đầy

yêu chiều, “Nhóc xấu xa, có bản lĩnh thì thu phục phụ thân của con ấy,

đó mới là bản lĩnh thật sự.”

Trầm Ninh Ninh thực uất ức, bĩu môi, tựa vào vai hắn ta không ngóc dậy,

cha của bé không dễ gần, là kẻ đối nghịch trời sinh của bé.

”Phượng Nhã, ta mang đứa bé đi trước.” Hai tay Quân Nho nâng cái mông

nhỏ của đứa bé, hôn một cái lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn đen thùi.

”Đại gia, sau khi tiểu công tử tỉnh lại... có lẽ... sẽ đói bụng.”

Phượng Nhã không dám nhìn ánh mắt Quân Nho, tránh mắt nhìn trời, nàng ta cực kỳ không nỡ.

”Được rồi, ta biết rồi, các ngươi nên làm gì thì đi làm đi, nếu bọn họ

tìm thằng bé, các ngươi cứ nói thằng bé đã bị gió cuốn đi.” Quân Nho

vung ống tay áo, ôm đứa nhỏ đạp gió mà đi.

Đại Bạch và Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn trời, gió nhẹ từng trận, một đám

mây trắng bay ngang trời, hai cái đứa màu trắng nhắm mắt chạy đuổi theo.

Mỗi lời của Quân Nho đều không thoát khỏi lỗ tai Lý Minh Kỳ, nàng thẹn

đỏ mặt cắn lên cổ Trầm Ngạn Khanh, vẫn không hả giận mà nghiến răng, lưu lại một dấu răng nhỏ đều đặn, “Mau rời giường.”

Trầm Ngạn Khanh ôm nương tử nổi bão trong lòng, cười đầy ý vị sâu xa, “Nàng xác định vào lúc này nàng sẽ ra ngoài?”

Ra ngoài làm gì? Để cho một đám cấp dưới vây xem sao? Da mặt nàng cũng không dày đến vậy, “Đều tại chàng.” Ban ngày ban mặt lại tuyên dâm, phải kiên quyết chống lại, lần sau không thể cứ đổ thừa thế này nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...