Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 106

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ há miệng thở dốc, giật lấy chăn gấm, quấn mình thành một cái

kén, bên trong truyền đến tiếng nàng rầu rĩ, “Trầm Ngạn Khanh, giờ thiếp đang rất tức giận, không muốn nói đạo lý với chàng, cũng không muốn

nhìn thấy chàng, lại càng không muốn nghe chàng nói.” Nói trắng ra như

thế, chỉ thiếu chút nữa là hét ‘chàng cút đi’.

Lý Minh Kỳ vuốt ngực mình, tim đập khá nhanh, thực ra cũng không quá tức giận, chỉ là có chút uất ức, lần nào cũng bị hắn ức hiếp quá quắc, việc gì cũng bị hắn giấu giếm, thật khiến người ta uất ức, nàng phải đoạt

lại quyền chủ động. Lý tưởng thực tốt, mỗi lần đối mặt với da mặt dày

của hắn, cảm giác vô lực luôn dâng lên thật cao, bị hắn ăn sạch sành

sanh, thật là quá đủ.

Trầm Ngạn Khanh vừa bực mình vừa buồn cười, đồng thời tim lại mềm đi,

ngứa ngáy, thật sự hận không thể giờ giờ khắc khắc ôm lấy nàng, hôn

nàng, muốn ức hiếp thế nào thì ức hiếp.

Nương tử thật sự nổi nóng rồi sao? Xem bộ dạng hình như là thật, “Kỳ Kỳ, vi phu sai rồi.”

Lý Minh Kỳ không muốn nhịn cơn giận bốc cao này xuống, nàng quấn chăn, quay đầu vào trong, quyết định không để ý tới hắn.

Trầm Ngạn Khanh thực thức thời, sờ sờ cằm mình, cười bí hiểm, “Kỳ Kỳ,

nàng đừng buồn bực, lát nữa nàng hãy ăn điểm tâm thật ngon, ta xử lý mọi việc xong xuôi sẽ đến đưa nàng đi gặp sư phụ, ngoan nhé.” Trong cung

quả thật còn chút việc phải xử lý, hắn không trêu nàng nữa.

Khóe môi Thẩm cung chủ vẫn lộ ý cười, cũng không gọi hạ nhân hầu hạ, tự

mình từ tốn mặc quần áo. Khi mặc xong, nương tử nhà mình vẫn không thò

đầu ra, kẻ xấu xa này lại nhịn không được mà muốn trêu chọc nàng, ôm cả

người nàng vào lòng, kéo chăn, muốn hôn, “Nương tử, phu quân phải đi

rồi, hôn một cái tạm biệt đi.”

Lý Minh Kỳ chui trong chăn đến mức mặt đỏ tai hồng, chắc là mắt nàng mù

rồi, sao trước kia lại có thể cảm thấy hắn thật lạnh lùng, tuy rằng có

hơi tàn nhẫn, nhưng tuyệt đối là loại người nói năng cẩn trọng chứ? Hết

thảy đều là giả vờ đứng đắn, hai tay bị hắn quấn trong chăn, không cách

nào đẩy ra, nàng mím môi cắn răng lắc đầu, chỉ là như vậy cũng không

ngăn được hắn xâm lược.

Hôn xong, Lý Minh Kỳ trực tiếp lui ra, nghiến răng nghiến lợi, “Cút.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hai tròng mắt ngập nước ẩn chứa tình cảm,

không chút giận dữ.

Trầm Ngạn Khanh chiếm được lợi bèn thu tay, hôn lên trán nàng, “Được rồi, vi phu cút đây, nàng ngoan ngoãn chờ vi phu về nhé.”

Lý Minh Kỳ hai mắt rưng rưng, trực tiếp ném một cái gối thêu hoa qua, “Họ Trầm kia, đừng để thiếp nhìn thấy mặt chàng.”

Trầm Ngạn Khanh cười ha ha, chút đau đớn đó hắn thật không để vào mắt,

ngoan ngoãn đứng đó chẳng những không trốn còn phối hợp kêu đau một

tiếng. Cuối cùng khi nương tử nhà mình vừa khinh bỉ vừa chịu thua hạ tầm mắt, mới vừa lòng thỏa ý ôm gối bước ra khỏi phòng ngủ.

Cả buổi sáng Phượng Nhã và Phượng Ngọc đều hầu ở ngoài phòng, đã chuẩn

bị xong nước rửa mặt, chờ hai người rời giường, thấy Trầm Ngạn Khanh

bước ra, lập tức hành lễ, “Cung chủ, để bọn nô tỳ hầu hạ ngài rửa mặt

chải đầu.”

Tâm tình Trầm Ngạn Khanh cực tốt, thoải mái gật gật đầu, đưa cái gối

trong tay cho Phượng Nhã. Nhìn hai tỷ muội, thấp giọng dặn dò: “Chuyện

đêm qua, không được lắm miệng.” Hắn đã quyết định không cho nàng biết,

chuyện trong U cốc rất loạn, nàng đang có mang, lại là người tinh tế,

nói ra sẽ khiến nàng suy nghĩ lung tung.

Lúc Phượng Nhã chải đầu cho Trầm Ngạn Khanh, phì một tiếng suýt nữa bật

cười, cũng may mà cung chủ nhà mình vẫn chú ý vào buồng trong, chờ khi

chuẩn bị xong xuôi, nàng ta xin chỉ thị: “Cung chủ, ngài muốn dùng cơm

trước không?”

Trầm Ngạn Khanh khoát tay áo, tỏ vẻ không cần, sửa sang tay áo lại một

chút, trước khi ra cửa còn nhắn nhủ: “Hai người các ngươi vào hầu hạ đi, tuyết rơi đường trơn, nếu nàng muốn ra ngoài, cũng đừng đi quá xa.”

Không cho nàng đi dạo xung quanh, chắc hẳn sẽ khiến nàng càng thêm nghi

ngờ?

Hai nha đầu không dám nhìn hắn, cúi đầu nhịn cười, “Cung chủ yên tâm, bọn nô tỳ biết.”

Trầm Ngạn Khanh nhíu nhíu mày, cảm thấy có chút kỳ quái, lại không biết

kỳ quái ở đâu, xoay người ném chuyện này ra sau đầu. Chuyện xảy ra sáng

nay, đã đủ vừa lòng, có thể khiến hắn vui vẻ cả ngày rồi.

”Tỷ tỷ, đừng cười nữa, chúng ta nhanh vào trong xem thử.” Phượng Ngọc

lanh lợi tinh nghịch, mắt to đảo quanh, ngoài miệng khuyên tỷ tỷ, thật

ra nàng ta cũng không nhịn nổi, phì một tiếng, cười thoải mái.

Hai tỷ muội vịn vai nhau, mắt đối mắt, đều có thể nhìn thấy ý cười trong mắt đối phương, “Tỷ tỷ, hôm nay trong cung nhất định sẽ rất náo nhiệt.”

”Còn không phải sao, chủ nhân thực mạnh mẽ dứt khoát.” Phượng Nhã phụ

họa một câu, tiếp theo vuốt vuốt cái bụng cười đến đau, “Được rồi, đừng

cười nữa, chỉ mong cung chủ đừng tức giận.”

”Mặc kệ đi, trên mặt cung chủ chúng ta chưa từng xuất hiện loại biểu cảm nào khác, có nữ chủ nhân, cũng nên có chút dáng vẻ mới rồi.” Phượng

Ngọc thè lưỡi, nâng tay vén rèm che, lôi kéo tỷ tỷ vào phòng trong.

Lý Minh Kỳ đảo con ngươi, từ trong chăn thò đầu ra, thấy người vào không phải là Trầm Ngạn Khanh, có chút thất vọng. Nàng lật chăn ngồi dậy,

nghiến răng kèn kẹt, “Thẩm vô lại, Thẩm lưu manh, ta thật sự tức giận.”

Phượng Nhã và Phượng Ngọc đứng nghe mà không nhịn được cười, “Chủ nhân

tốt à, để nô tỳ hầu hạ ngài mặc quần áo.” Mặc dù ấm áp, dù sao vẫn là

mùa đông, thân thể nàng lại không ngừng xảy ra chuyện, nên thận trọng.

”Chủ nhân, gối của ngài.” Phượng Ngọc vô cùng hồn nhiên, hai tay đưa cái gối về phía trước.

Lý Minh Kỳ cắn cắn môi, “Không được cười nhạo chủ nhân.”

”Chủ nhân tốt à, bọn nô tỳ đâu dám cười nhạo ngài, thật sự là rất sùng

bái.” Phượng Ngọc bước lên sắp lại cái gối, vẻ mặt không nín được ý

cười.

Lý Minh Kỳ nhìn hai tỷ muội một lần, phụng phịu, tỏ vẻ nghiêm túc hỏi:“Hai nha đầu các ngươi nhìn vào mắt ta, nói thật cho ta biết, rốt cuộc

tối hôm qua ta đã bỏ lỡ việc gì?”

Hai nha đầu vờ nghiêm trang, Phượng Nhã nói: “Ngọc nhi, hôm qua muội có

nghe thấy tiếng động kỳ quái nào không?” Chủ nhân tốt à, ngài vẫn còn

chưa hết hi vọng sao?

Ngọc nhi cũng lộ vẻ mờ mịt, “Không có mà.” Tiếng phát ra từ giường của

chủ nhân có tính không? Nếu thật hỏi ra những lời này, mặt chủ nhân nhất định sẽ đỏ bừng, nàng ta lại không khỏi nghĩ tới gương mặt của cung

chủ, nhỏ giọng hỏi: “Chủ nhân, mặt của cung chủ, là ngài gây ra?” Như sợ bị cung chủ nghe được.

”Trầm Ngạn Khanh, sao chàng lại quay về.” Lý Minh Kỳ thầm hầm hừ, mặt biến sắc, ánh mắt dừng ở sau lưng hai tỷ muội.

Quả nhiên, Phượng Nhã và Phượng Ngọc chột dạ, cũng chẳng quan tâm xem có phải cung chủ đã quay lại hay không, xoay người cúi đầu quỳ xuống, “Bọn nô tỳ bái...”

Ơ? Sao không có ai?

Lý Minh Kỳ một tay chống đầu, nằm nghiêng trên giường, vui vẻ cười lộ hàm răng trắng.

Phượng Nhã và Phượng Ngọc lau lau mồ hôi lạnh bị dọa ướt trán, đồng loạt vọt tới bên giường, bắt đầu làm nũng, “Chủ nhân tốt à, ngài hù chết bọn nô tỳ rồi, ngài lại còn cười.”

Phượng Ngọc vỗ vỗ ngực, “Chủ nhân, ngài ức hiếp người ta, Ngọc nhi không chịu đâu.”

Lý Minh Kỳ an ủi một phen, thầm nghĩ ai bảo các ngươi đều muốn gạt ta.

”Hai người các ngươi không nhắc nhở chàng sao?”

”Bọn nô tỳ không dám.” Phượng Nhã lắc lắc đầu, nghĩ, nếu nói ra, hôm nay cung chủ nhất định sẽ không rời phòng, đến lúc đó người đáng thương

nhất định là chủ nhân.

”Ngoan, các ngươi yên tâm, ta sẽ không để chàng làm khó các ngươi.” Lý

Minh Kỳ vui vẻ đủ rồi, rốt cục khôi phục chút tinh thần, mí mắt lim dim, nằm không muốn cử động.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...