Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ nếm thấy ngọt ngon, không cần hắn khuyên, nàng liền dồn sức

ăn mạnh mẽ uống. Khi nửa bầu rượu đã trôi vào trong bụng, nàng liền

choáng váng, ngọn lửa soi sáng gương mặt đỏ rực của nàng, ánh lên vẻ mặt vô cùng ngây thơ đáng yêu.

“Vốn định bình tĩnh nói chuyện với nàng, không ngờ nàng lại tự làm mình say khướt, nàng không sợ ta Bá Vương ngạnh thượng cung sao?” Lý Minh Kỳ uống đầy vẻ thỏa mãn, không quan tâm đến lời của hắn,

Trầm Ngạn Khanh ôm nàng, nhéo một cái lên mũi nàng, hỏi: “Kỳ Kỳ, uống

ngon lắm sao?”

“Ngon lắm, ngươi cũng uống một ngụm đi.” Lý Minh Kỳ cười ngây ngốc, đưa

tay nâng miệng bình đến bên môi hắn, “Ngươi nếm thử đi.” Lòng Trầm Ngạn

Khanh ấm áp, nhắm ngay dấu son môi của nàng uống một ngụm, rượu vào cổ

họng, hai tròng mắt hắn sâu thêm vài phần, “Đúng là ngọt ngào vô cùng.”

Hỏi tiếp: “Kỳ Kỳ, ta là ai?”

Lý Minh Kỳ lộ vẻ chếch choáng, “Ngươi là Trầm Ngạn Khanh?”

“Nàng cảm thấy ta là người thế nào?” Người nào đó hướng dẫn từng bước,

Lý Minh Kỳ nâng mu bàn tay chà chà mặt, xem ra đúng là đã say mơ màng,

giơ ngón tay chỉ hắn quở trách, “Trầm Ngạn Khanh là một kẻ khốn kiếp vô

liêm sỉ không hơn không kém, nham hiểm giả dối, đê tiện vô sỉ hạ lưu, là một gã lưu manh, ghét hắn nhất.”

Nàng nói một câu, mắt Trầm Ngạn Khanh liền tối đi một chút, thì ra trong cảm nhận của nàng, hình tượng của hắn tệ đến thế, cuộc sống sau này sẽ

khó khăn đây, tâm tư khẽ xáo trộn, lại hỏi: “Kỳ Kỳ, Trương Tử Tuấn thì

sao?”

Lý Minh Kỳ trừng mắt nhìn, trí nhớ như có chút mơ hồ không rõ, nhưng ở

đâu đó lại có chút tổn thương có chút đau đớn, vẻ mặt lạnh hẳn đi, ánh

mắt nhíu nhíu chua xót, “Hức, hắn ta ấy à, hắn ta là một kẻ tiểu nhân,

nói đến hắn ta là sẽ đau, ta không muốn nhắc đến hắn ta. Uống rượu, đến

đây, uống rượu nào.”

Trầm Ngạn Khanh ôm siết lấy nàng, nhẹ giọng hỏi: “Kỳ Kỳ, hắn ta chính là một khối u ác tính trong cơ thể nàng, phải không?” Lý Minh Kỳ nấc cục

một cái, tựa vào người hắn bất động, thì thào lẩm bẩm, “Trầm Ngạn Khanh, ngươi đừng ép ta.”

“Được, không nói nữa, nàng ngủ đi.”

Đêm đã khuya, sâu trong núi rừng ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng hú của

dã thú, Lý Minh Kỳ nghe mà sợ sệt, không khỏi càng thêm nhích về phía

sau. Trầm Ngạn Khanh dùng áo choàng quấn chặt lấy nàng, dập tắt ngọn

lửa, ôm nàng vào phòng, cởi áo khoác, ôm nàng cùng ngủ trên giường. Hơi

thở hai người hòa vào nhau, chưa bao giờ gần gũi đến thế. Trầm Ngạn

Khanh nhìn dung nhan người ngủ trong lòng, giờ khắc này tâm tình

càng thêm phức tạp, xiết chặt vòng tay, hận sao khoảnh khắc này không

thể kéo dài mãi mãi.

Một đêm yên ả, sáng sớm giữa rừng, tiếng côn trùng chim chóc mừng bình

minh truyền đến, Lý Minh Kỳ xoa đầu từ từ tỉnh lại, cảm thấy trên đỉnh

đầu như có một đôi mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm mình, kinh ngạc này cũng không nhỏ, nàng lập tức bật dậy, còn chưa nhìn thấy rõ ràng đã bị một thân thể cực lớn đè lại xuống giường, thân thể này khẳng định

không phải là Trầm Ngạn Khanh.

Lý Minh Kỳ nhớ tới con hổ trắng đêm đó, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi,

vụng trộm mở một con mắt, thật đúng là nó, giờ phải làm sao đây? Không

phải nó muốn ăn thịt mình đấy chứ? Càng nghĩ lòng càng sợ, vội nuốt nước miếng, lại không tưởng tượng được, con hổ trắng đột nhiên vươn đầu lưỡi liếm lên mặt nàng, liếm ướt cả mặt, nàng kinh hoàng trái tim suýt nhảy

ra ngoài, hai tay túm lấy đệm giường dưới người, run run hô một tiếng,

“Trầm... Trầm Ngạn Khanh.”

Một loạt tiếng chuông gió vang lên, cửa phòng bị đá mở, Trầm Ngạn Khanh

hẳn là vừa mới rửa mặt, trên mặt còn dính nước, chờ khi hắn nhìn thấy rõ một người một hổ trên giường, trong mắt lộ ý cười, vẫy vẫy tay với con

hổ trắng, “Bạch Trản, xuống đây.”

Con hổ to màu trắng nhảy một cái, đến trước mặt hắn, lộ vẻ nịnh nọt,

Trầm Ngạn Khanh vỗ vỗ cái đầu cực to của nó, “Bảo ngươi gọi nàng dậy,

chứ không bảo ngươi dọa nàng, nếu còn có lần sau, xem ta xử lý ngươi thế nào.”

Lý Minh Kỳ lòng còn sợ hãi, mặt cũng ướt mẹp, ngơ ngác ngây ngốc ngồi đó quên luôn phản ứng, Trầm Ngạn Khanh bước qua kéo nàng ôm vào lòng, đầu

tiên là dùng khăn ướt lau lau mặt nàng, tiếp đến nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng

nàng, “Ngoan, không sao cả, Bạch Trản chỉ đùa với nàng thôi, đừng sợ.”

Không sợ ư? Nàng sợ muốn chết, nâng tay lên run run chỉ vào con hổ trắng, “Nó là do ngươi nuôi?”

Trầm Ngạn Khanh gật gật đầu, “Ừm, ta nuôi, trên người nàng có mùi của

ta, nó sẽ không làm hại nàng ngược lại còn thích gần gũi nàng, vì thế

nàng chớ nên sợ hãi.” Con hổ trắng ngồi ở bên giường, Trầm Ngạn Khanh

nắm tay nàng sờ sờ lên đầu nó, “Kỳ Kỳ, nàng cứ xem nó là một con mèo

lớn, muốn ức hiếp thế nào thì ức hiếp, được không?”

Lý Minh Kỳ lộ vẻ chết lặng, khẽ ừ một tiếng, không nói gì thêm, nàng

phát hiện mình thật sự không thể nói được thành lời, tay mình còn đang

bị Bạch Trản liếm liếm, ướt đẫm một mảnh, cuối cùng nàng suy xét, “Trầm

Ngạn Khanh, nhất định phải kích thích ta vào sáng tinh mơ như vậy sao?”

Lồng ngực Trầm Ngạn Khanh chấn động, phát ra hàng loạt tiếng cười sảng khoái, “Kỳ Kỳ, làm nàng sợ hãi, ta vô cùng có lỗi.”

Sao không có chút thành ý nào vậy? Lý Minh Kỳ không thèm quan tâm đến

hắn, ngược lại dời sự chú ý lên trên người Bạch Hổ, “Mày tên là Bạch

Trản đúng không?” Đầu hổ quơ quơ, như mang theo chút nịnh nọt.

Lý Minh Kỳ thử chạm vào nó thăm dò, quả nhiên Bạch Hổ không trở mặt cắn

người, điều này làm cho lá gan nàng to ra, sờ sờ bóp bóp nó, quả là yêu

thích chẳng muốn buông tay, điều này làm cho Trầm Ngạn Khanh có chút

ghen tị, “Kỳ Kỳ, nên rời giường rồi, ăn điểm tâm xong thì bắt đầu luyện

công.”

Tâm trạng đang dần tốt hơn liền lập tức nặng nề, “Trầm Ngạn Khanh, ngươi nghiêm túc?”

Trầm Ngạn Khanh lấy quần áo cho nàng, cười hỏi: “Nàng muốn tự mặc hay để ta giúp?”

“Không cần ngươi, ta tự làm.”

Nhìn dáng vẻ tức giận của nàng, Trầm Ngạn Khanh cảm thấy tâm tình rạng

rỡ ấm áp lạ thường, “Ngoan, ta ra ngoài chờ nàng.” Gọi Bạch Trản một

tiếng, một người một hổ một trước một sau bước ra ngoài. Điều này khiến

tinh thần căng thẳng của Lý Minh Kỳ không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vuốt

vuốt mái tóc đen, cam chịu mà mặc quần áo rửa mặt chải đầu, đề cao cảnh

giác chờ đợi ức hiếp cùng ép buộc của hắn.

Lý Minh Kỳ cảm thấy bản thân như đang ở trong nước sôi lửa bỏng, ban ngày người nọ là sư phụ nghiêm khắc, một lòng muốn dạy dỗ thứ đồ bỏ như nàng thành người học trò xuất sắc. Buổi tối người nọ lại hóa thân thành lưu manh, luôn mồm ‘ta là nam nhân của nàng’. Lần nào nàng cũng bị ăn sạch sẽ đến mức phẫn nộ khóc nức nở, “Mỗi ngày phải sống sao đây? Phải sống sau đây? Hu hu, không còn cách

nào khác sao.”

Không có cách nào khác cũng phải sống! Tựa như hắn nói ông trời sẽ không cho thêm nàng một cơ hội trọng sinh nào nữa, còn sống thì phải quý

trọng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...