Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 156

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lăng Vân sững sờ tại chỗ, ánh mắt dừng trên người hai nữ tử đứng trong

viện, không dời đi được, trái tim trai trẻ liều mạng đập thình thịch,

không ngừng nuốt nước bọt, cũng may lý trí nhiều năm vẫn còn, y dùng lực giữ chặt tay áo Phong Thiển Ảnh, lắp ba lắp bắp hỏi, “Thiển...

Thiển Ảnh... đó là cô nương nhà ai?”

Mắt phượng của Phong Thiển Ảnh hếch lên, biết rõ còn cố hỏi: “Cảm thấy

rất xinh đẹp phải không, động lòng rồi sao? Hừ hừ, đều là danh hoa đã có chủ, huynh đừng mơ tưởng.”

Lăng Vân lộ vẻ thất vọng, thu hồi tầm mắt, nhìn nhìn về phía khác, rồi

lại không chịu nổi tâm tình ưa thích cái đẹp mà muốn quay lại nhìn thêm.

”Minh Kỳ, sao hai người lại rảnh rỗi mà đến đây?” Quân Nho ôm Trầm Ninh Ninh cười bước ra đón họ.

Lý Minh Kỳ mặc váy dài màu xanh biển, đai lưng thật dài chậm rãi tung

bay trong gió xuân, nét mặt nàng xinh đẹp mà dịu dàng, trên cái trán

trơn bóng điểm một nốt ruồi mỹ nhân, da thịt trắng hồng non mịn, cằm

nhọn tinh xảo, làm nổi bật xương quai xanh, vẽ ra đường cong lưu loát,

tựa như hoàng hoa thiếu nữ vừa tròn đôi tám.

”Quân Nho, Ngạn Khanh muốn mở tiệc đãi khách ở Tùng Hạc lâu, gọi mọi

người qua đó uống rượu.” Môi anh đào của Lý Minh Kỳ nhếch lên, lộ vẻ

cười như không cười, dịu dàng khiến người say mê, đón lấy con trai ở bên cạnh, cười nựng mặt Trầm Ninh Ninh, nói: “Thằng bé Ninh Ninh này, gặp

huynh thì liền thân thiết còn hơn gặp cha nó nữa.”

Quân Nho chắp tay sau lưng chỉ cười không nói, yêu thích loại tình cảm

thật huyền diệu này, hắn ta chẳng thể phân biệt rõ, cũng không muốn làm

rõ.

Tuyết Nữ cũng cười, lộ ra một đôi lúm đồng tiền, ngoài miệng không nói,

nhưng trong lòng nghĩ, quan hệ giữa người với người, mặc kệ quen lạ xa

gần, bất kể lớn nhỏ, đều phải dùng tình, mà tình của Trầm Ngạn Khanh đều đã dùng hết, người khác có thể chia được chút nào đâu chứ?

”Thiển Ảnh, thiếp tìm chàng cả nửa ngày, thì ra chàng trốn ở nơi yên tĩnh này, vị thiếu hiệp kia là ai?” Vạt tóc cùng tay áo tuyết trắng đều bay lên, vài bước liền đi tới trước người Phong Thiển Ảnh.

Lăng Vân đỏ mặt, thật khẩn trương, “Tại hạ Lăng Vân, chưa thỉnh giáo tục danh của cô nương?” Vị cô nương áo xanh kia xinh đẹp mờ ảo, có dáng dấp của

vùng sông nước, cô nương áo trắng trước mắt, chỉ nhăn mày cười liền có

thể chấn động lòng người, không biết ai mới có thể may mắn ôm giai nhân

về.

”Tuyết Nhi, không được càn quấy. Khiến Lăng huynh chê cười rồi, đây là

vợ ta, Tuyết Nữ.” Phong Thiển Ảnh thuận thế ôm lấy thắt lưng Tuyết Nữ,

thể hiện đầy đủ ham muốn chiếm hữu, mắt phượng ngập tràn đắc ý.

Vợ... Vợ? Vợ của Phong Thiển Ảnh?

Lăng Vân sững sờ tại chỗ, tiêu hóa nửa ngày mới chấp nhận đây là sự

thật, ánh mắt ai oán đáp trả, thằng nhóc nhà ngươi thật có phúc đó. Nghĩ đi nghĩ lại, cấp bậc lễ nghĩa nên có cũng không thể thiếu, y thở dài

chào, “Chào đệ muội.”

Nữ tử áo trắng là nương tử của Phong Thiển Ảnh, vậy thân phận của nữ tử

áo xanh cũng rất dễ đoán, nhất là sau khi nghe thấy đứa nhỏ gọi mẹ. Lăng Vân chấn chỉnh tinh thần, lộ ra nụ cười thiện ý với Lý Minh Kỳ.

”Minh Kỳ, vị này là thiếu Trang chủ Lăng Vân của Lăng gia bảo, hôm đại

hôn của muội và Ngạn Khanh, huynh ấy cũng có mặt.” Quân Nho cười giới

thiệu mọi người với nhau.

”Lăng Vân bái kiến Trầm phu nhân.”

”Lăng thiếu hiệp, huynh làm gì vậy? Mau mau đứng lên, Minh Kỳ thẹn không dám nhận.” Lý Minh Kỳ giật mình, tay áo thêu hoa văn mây nước khẽ nâng

về phía trước.

Lăng Vân liền cảm thấy mùi hoa thoảng đến, thân mình không khống chế

được bị nâng lên. Y mạnh mẽ dùng sức, hai chân kề sát mặt đất, thắt lưng khom xuống, muốn vái chào cho đúng, đáng tiếc không chống nổi sức

người, y ngạc nhiên đứng dậy, thầm than công lực của vị Trầm phu nhân

này sâu không lường được, Vô Trần cung quả nhiên không có người phàm.

Đợi khi y đã đứng dậy rồi, Lý Minh Kỳ nghiêm mặt nói: “Chúng ta là người cùng thế hệ, sao lại gọi ta là Trầm phu nhân? Tự nhiên lại thành xa lạ, Lăng thiếu hiệp vẫn nên gọi ta là Minh Kỳ thôi.”

”Nếu đã như thế, Lăng Vân liền cung kính không bằng tuân mệnh.” Y thuận theo, lập thức thay đổi cách xưng hô.

Quân Nho cười ha ha, gõ cây quạt trong tay, “Được rồi, chúng ta đi nhanh thôi, đừng để bọn họ đợi lâu. Minh Kỳ, muội và Tuyết Nữ có cùng đi

không?”

Trầm Ninh Ninh tựa vào vai Lý Minh Kỳ, dựng thẳng lỗ tai nghe bọn họ nói chuyện, có chút rầu rĩ, “Mẹ....” Đầu nhỏ cọ cọ vào cổ nàng, đầy vẻ

làm nũng.

Lý Minh Kỳ nhịn cười, nói với Quân Nho: “Muội không đi đâu, hôm nay Ninh Ninh ra ngoài chạy chơi cả nửa ngày, đã mệt rồi.”

”Cũng được.” Quân Nho gật đầu, ánh mắt dời về phía Tuyết Nữ.

”Minh Kỳ không đi, muội đi làm gì?” Tuyết Nữ buông Phong Thiển Ảnh ra, còn không quên dặn dò: “Không được uống rượu.”

Phong Thiển Ảnh gật đầu liên tục, rất có dáng vẻ thê nô.

Quân Nho dẫn đường đưa Lăng Vân và Phong Thiển Ảnh bước về phía khu

vườn, khi bước đến cửa viện thì xoay người liếc mắt xem xét Lý Minh Kỳ,

ánh mắt rất sâu xa, ẩn chứa những thứ mà nàng không tài nào hiểu rõ.

Tuyết Nữ vỗ vỗ bờ vai nàng, “Nhìn cái gì đấy?”

Lý Minh Kỳ vội vàng lắc đầu, “Không có gì, có chút thất thần, sao vậy?”

”Minh Kỳ, muội thật sự tin tưởng bọn họ muốn đãi tiệc?” Tuyết Nữ tràn ngập suy tư.

”Có lẽ không giống như bình thường.”

”Muội đã nghĩ thông chưa, sẽ đánh ư?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...