Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 163

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chính lúc này, ngoài lều trại cuồng phong gào thét, mưa to tầm tã trút xuống, có tiếng đao kiếm chém nhau lọt vào tai, một mũi tên bắn

lén xuyên qua màn mưa dày đặt mang theo cái rét tận xương, mũi tên chết

chóc tiến vào, mục tiêu chính là Vũ Đế đang bùi ngùi xúc động.

”Hoàng thượng cẩn thận.” Quân Mục Vân lo lắng hô to.

Lý Minh Kỳ chợt ngẩng đầu, mặt như phủ băng, tung người chắn trước người Vũ Đế, thanh Phượng kiếm trong tay cũng lập tức tuốt vỏ, một tiếng giòn vang, cắt mũi tên đang phóng tới thành vô số đoạn rơi xuống thảm.

Vũ Đế không hề nháy mắt, cười khen: “Con dâu thật tài giỏi.”

Quân Mục Vân thật hết cách, “Hoàng thượng, lúc này không phải là lúc nói đùa, xin ngài hãy nghiêm túc một chút.”

”Hoàng thượng, Minh Kỳ ra ngoài xem thử.” Lý Minh Kỳ xốc rèm cửa bước ra ngoài nhìn thoáng qua, dưới màn mưa lớn mịt mù không phân rõ trời đất,

hai phe địch ta cùng chém giết, trong đó không thấy bóng dáng Trọng Tam

Lâu, nàng nhẹ nhàng thở ra.

Vũ Đế tùy ý phất phất tay, dặn dò một câu cẩn thận rồi để nàng đi, đợi

sau khi nàng rời khỏi, Vũ Đế thu hồi vẻ thoải mái trên mặt, mày nhíu lại thành hình chữ xuyên 川, “Qua tối nay, hy vọng ta sẽ có được một giang sơn thái bình.”

”Hoàng thượng, quân tiên phong đã sắp xếp xong, chỉ chờ cá cắn câu, hôm

nay nhất định sẽ khiến cho bọn họ đến mà không có đường về.” Tay phải

Quân Mục Vân nắm thật chặt, tiếp theo lại lo lắng nói: “Hoàng thượng,

gần đây ngài suy nghĩ quá nhiều rồi.” Tóc ngày càng thêm bạc, cứ tiếp

tục như thế cũng không phải là chuyện tốt, là một thần tử, càng không thể không thấy sầu lo.

”Mục Vân à, ngươi ngồi đi, uống một chén trà với ông bạn già này đi

nào.” Vũ Đế cười ha ha, tự nâng bình châm trà cho Quân Mục Vân, giọng

điệu cực kỳ tự nhiên thân thiết, như hai quân thần bọn họ vẫn luôn ở cạnh nhau như thế.

Quân Mục Vân không nhăn nhó, nhận lấy chung trà, ngồi đối diện với ông,“Hoàng thượng, thần còn chưa chúc mừng ngài đã được làm ông.”

”Cũng đã nhiều năm, thật khổ cho thằng bé Quân Nho, đợi khi thằng bé trở về, ta nhất định phải bồi thường cho nó thật nhiều.” Vũ Đế sắp đặt đã

lâu, chỉ chờ cơ hội hôm nay.

Trọng Tam Lâu võ công cao cường, huy động ba quân tuy có thể

khiến lão ta tổn thất thật nặng, nhưng lại không tiêu diệt được lão, bắt giặc phải bắt Tướng trước, bằng không có giết nhiều lâu la hơn nữa cũng có tác dụng gì đâu? Lúc nào lão cũng có thể chờ thời cơ mà ngóc đầu dậy.

Vũ Đế vẫn luôn nhẫn nhịn chờ đợi, cũng là đợi một người có khả năng chi phối thiên hạ.

Ngày này, ông đã đợi mấy chục năm, nay rốt cục cũng đợi được rồi.

Vũ Đế thầm thở dài: con à, con thân là thái tử hoàng triều, cũng nên làm vài việc cho thần dân của mình rồi, đây cũng là tận tâm với trách nhiệm và nghĩa vụ của con.

”Hoàng thượng, đây đều là việc bề tôi phải làm.” Quân Nho có thể luôn ở

bên làm bạn với hoàng tử chính là may mắn của nó, là may mắn của gia tộc Quân thị.

Lý Minh Kỳ ra khỏi phòng, nhóm Ám Long vệ liền lập tức xông tới, “Chủ

mẫu, bên ngoài mưa to gió lớn, ngài vẫn nên trở về phòng chờ đợi thôi.”

Lý Minh Kỳ quét mắt nhìn y một cái, “Bớt nói nhảm đi, còn không nhanh giết địch.”

Thống lĩnh Ngự Tiền Thị Vệ vừa bình tĩnh chỉ huy, vừa khiếp sợ thân thủ

bất phàm của nhóm người áo xanh nào đó, nếu đối đầu trên sa trường, bọn

thị vệ của gã nhất định không nhường một bước, nhưng đây là giang hồ

chém giết, càng kéo dài sẽ càng chịu thiệt.

Mùi máu tanh xông vào mũi, có của kẻ địch cũng có của phe mình, Lý Minh

Kỳ tung người nhào vào vòng chiến, ra tay với kẻ dẫn đầu, mũi kiếm lóe

ánh sáng trắng chói mắt trong mưa, mỗi lần đâm ra đều nhuộm máu tươi.

Phương xa có vài bóng dáng tung người bay đến, một người trong đó co tay thành trảo lao thẳng về phía Lý Minh Kỳ, nếu một trảo này đánh trúng, tất nhiên sẽ tắm máu tươi.

Lý Minh Kỳ nghe thấy tiếng gió sau lưng, mũi chân nhẹ nhún trên không,

nghiêng người tránh thoát một đòn sắc bén, quát lạnh: “Ngươi là ai?”

Hình dáng người này khiến nàng có cảm giác quen thuộc, đáy lòng trầm

xuống, lạnh lùng thốt lên: “Trọng Tam Lâu.”

Nam tử trung niên choàng áo đen cười ha ha, “Giang hồ xuất hiện nhiều

người tài, không ngờ một bé gái tay trói gà không chặt cũng có thể chỉ

trong chớp mắt đã trở thành Cao Thủ Tuyệt Thế.” Lão vẫn không ngừng, mỗi chiêu mỗi thức đều tràn ngập sát khí, qua hơn mười chiêu, giọng điệu lão liền biến đổi, quát: “Đệ tử chân truyền của thất đệ thì chính là người U cốc, sao lại cản đường ta.”

Lý Minh Kỳ hơi thở dồn dập, thân thể không chịu sự khống chế nhẹ nhàng

lui về phía sau, ánh nhìn nghiêm trọng, sóng âm công kích thật mạnh.

Thanh Phượng kiếm trong tay để ngang trước người ba tấc, tiếp theo run lên một cách kỳ dị, thế kiếm như Du Long, lấy đất trời làm bút, dùng mưa làm mực, vẫy ra từng đợt rào cản, “Sư phụ từng nói, ngài nhập ma đã sâu, đầy tim đầy óc đều là mộng đế vương, người nói nếu có một ngày

ta và ngài gặp nhau, thì ta phải đánh cho ngài tỉnh mộng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 163

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 163
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...