Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thật thật giả giả, ai có thể hiểu rõ được chứ?

Thiết Bút Phán Quan đã rất nhiều năm không xen vào chuyện đời, đột nhiên xuất hiện sẽ nhận đồ đệ sao? Không khác gì bánh từ trên trời rơi xuống, nếu trong bánh có sạn chẳng phải sẽ làm vỡ răng sao.

Ánh mắt Trầm Ngạn Khanh đầy phức tạp, tiểu nữ nhân trong lòng hắn cứ thế mà muốn bái ông ta làm thầy?

Cằm gác lên búi tóc của nàng, trong lòng cân nhắc, “Kỳ Kỳ, ta đồng ý với nàng, chỉ cần ông ta không có ác ý, ta liền đồng ý để nàng bái sư.”

”Thiếp phải cám ơn tướng công trước rồi.” Lý Minh Kỳ cảm thấy hài lòng,

giữ lấy mặt hắn hôn một cái, trước khi Trầm Ngạn Khanh ôm lấy liền trốn

thoát. Chưa thấy thỏ chết ưng chưa xòe cánh, muốn trả ơn? Có thể, chỉ là phải chờ sau khi chàng thực hiện lời hứa rồi mới nói.

Tâm tình Lý Minh Kỳ như vén mây thấy trăng sáng, rốt cục nhớ tới Tiểu

Bạch. Lúc Tuyết Nữ đến, nó còn đang phơi nắng dưới ánh mặt trời, sao vừa không chú ý liền biến mất?

”Trầm Ngạn Khanh, chàng có nhìn thấy Tiểu Bạch không?” Bên trong không có ai khác, Lý Minh Kỳ chỉ có thể hỏi hắn.

Trầm Ngạn Khanh nheo mắt, chẳng lẽ mình cũng không bằng một con cún con sao?

”Không trông thấy.” Tâm tình cực kỳ khó chịu, hắn nhường nhịn nhiều rồi, nàng nói một câu cám ơn liền muốn đuổi hắn đi sao? Thấy nàng sắp đi,

trầm giọng gọi, “Kỳ Kỳ, nàng quay lại đây.”

”Giờ thiếp không rảnh quan tâm đến chàng.” Lý Minh Kỳ không quay đầu

lại, đảo một vòng khắp phòng cũng không tìm thấy, cuối cùng gọi Phượng

Nhã và Phượng Ngọc tới, trước đó hai tỷ muội bị khí thế của Trầm Ngạn

Khanh dọa sợ, sao còn chú ý tới điều gì khác, Phượng Nhã An an ủi nàng,“Chủ nhân, ngài đừng lo lắng, bọn nô tỳ sẽ đi tìm ngay.”

”Ừ, trời đông giá rét, nó có thể chạy đi đâu chứ.” Lý Minh Kỳ đảo quanh hai vòng, nghĩ không ra.

Trầm Ngạn Khanh ngậm miệng không nói, ngồi trên ghế sau bàn đọc sách lật quyển Hạ bút thành binh, càng xem vẻ mặt càng lạnh như băng, lộ ra vẻ

nghiêm trọng, Thiết Bút Phán Quan quả danh bất hư truyền, chuyện

này quả thật hắn nên nghĩ kỹ một chút, dù sao đối với Minh Kỳ là trăm

lợi mà không một hại, cho dù có hại hắn cũng có thể che chắn, nghĩ thông suốt liền không nghĩ nữa.

”Kỳ Kỳ, nàng chậm một chút, vi phu chờ nàng cầu xin ta.” Trầm Ngạn Khanh nửa dựa vào lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt tối đen như

mực dừng trên người nàng, chuyển động theo thân hình đi qua đi lại của

nàng, cảm thấy thú vị, nhưng không có chút ý muốn giúp đỡ.

Lý Minh Kỳ quay đầu trừng mắt liếc hắn một cái, rất muốn nói lời ác độc, nhưng lời đến bên miệng lại mạnh mẽ nuốt xuống, làm người nói lời cũng

không thể nói quá độc ác.

”Sao rồi? Vẫn không tìm được sao?” Lý Minh Kỳ thấy hai tỷ muội quay về, nhịn không được hỏi.

Hai nha đầu tìm khắp Ngô Đồng hiên, vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Bạch,“Chủ nhân, có phải Tiểu Bạch đã rời Ngô Đồng hiên rồi không?” Phượng

Ngọc đã gào muốn khản giọng, người luyện võ tai thính mắt tinh, muốn tìm một động vật nhỏ vẫn thực dễ dàng, nay tìm không thấy, chỉ có một khả

năng, Tiểu Bạch đã rời khỏi viện.

Vô Trần cung lớn như vậy, đi đâu mà tìm?

Ám Long vệ trong viện đều làm rùa đen, co đầu rụt cổ, mặc kệ nàng ta gọi thế nào cũng không xuất hiện, nàng ta tức giận không muốn tốn hơi thừa

lời nữa, bọn vong ân phụ nghĩa này, các người cứ đợi đó mà xem.

Lý Minh Kỳ hết cách, mặt liền đổi sắc, lật mặt như lật sách, ui da một tiếng.

Nàng vừa kêu lên, Thẩm đại cung chủ liền xuất hiện, cánh tay dài chụp

tới, ôm nàng ổn định bước chân đỡ cho nàng khỏi ngã, khom người nhìn

nhìn chân nàng, sau khi đứng vững mặt liền đen thui, “Chỉ là một con chó hư, đáng để nàng gấp gáp vậy sao?”

”Chàng đừng không nói đạo lý như vậy, sao lại là chó hư. Sao chàng có

thể nuôi thú cưng mà thiếp lại không thể? Tiểu Bạch biến mất trong địa

bàn của chàng, chàng phải chịu trách nhiệm.” Lý Minh Kỳ hiếm có cơ hội

mà đổ thừa.

Liên quan gì đến hắn? Hắn ước gì nó bỏ đi luôn, ai bảo lúc nào cũng bám

bên người nàng, hắn đã sớm nhìn không vừa mắt, lạnh mặt khuyên nhủ: “Bên ngoài lạnh, chúng ta vào nhà thôi, ta sẽ bảo Phượng Nhã và Phượng Ngọc

dẫn người đi tìm.”

Vừa nghe liền biết là nói cho có, Lý Minh Kỳ dùng sức đẩy hắn ra, “Cách

xa thiếp ra, chàng đã không chịu giúp, tự thiếp sẽ đi tìm.” Khập khiễng

bước ra cửa.

”Kỳ Kỳ, ta tức giận.” Giọng nói quả thật có chút dọa người, hai tay nắm

chặt thành nắm đấm, kiềm nén xúc động muốn khiêng người trở về phòng.

Ưa tức giận thì đứng qua một bên đi, Lý Minh Kỳ cố tình ép buộc Trầm

Ngạn Khanh, dù sao tức giận cũng quen rồi, xoay người nhìn hắn, “Nếu hôm nay Tiểu Bạch thiếu một sợi lông, thiếp sẽ không quay về.”

Không về là không về thế nào?

Trầm Ngạn Khanh dằn cơn giận, bước qua theo, “Kỳ Kỳ, đừng cáu giận.”

”Ai cáu giận với chàng, thiếp nói thật đó.” Tiểu Bạch vô cùng đáng yêu,

bình thường luôn chọc nàng vui vẻ, nếu nó bỏ đi thật, nàng nhất định sẽ

đau lòng, lộ vẻ u ám nói: “Tướng công, thiếp muốn Tiểu Bạch.”

Nương tử như hoa lê đẫm lệ, lòng dạ Thẩm cung chủ mềm nhũn, hoàn toàn

hết cách, cũng đành thuận theo, “Ám Long vệ, lăn hết ra đây cho bổn

tọa.”

Không biết đang trốn ở chỗ nào, nghe chủ nhân gọi một tiếng, đều hiện thân, “Chủ nhân xin dặn dò.”

Trầm Ngạn Khanh ôm chặt nương tử đang giận dỗi, lạnh giọng dặn dò, “Thú

cưng Tiểu Bạch của phu nhân biến mất, việc quan trọng này liền giao cho

các ngươi, nếu trước khi trời tối vẫn không tìm thấy, các ngươi liền

nhảy xuống vực tập thể cho ta, khỏi cần quay lại, có nghe thấy không.”

Giọng điệu vừa nhanh vừa vội vừa cứng vừa lạnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...