Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chủ nhân, ngài đừng phá hư, ngài còn tỉa nữa, năm nay nó sẽ không thể

nở hoa đâu.” Phượng Ngọc nhìn không nổi nữa, chủ nhân đây là đang trả

thù sao? Chỉ là sao lại nhè vào cây hoa mà trả thù vậy?

”Sao lại không thể nở hoa, đến mùa hoa nở thì chúng nó sẽ nhiệt liệt nở

to, nhánh mọc lung tung, cản đường, ta tỉa như vậy, nhìn sạch sẽ hơn.”

Đây đều là ngụy biện mà, Phượng Nhã với tay cướp lấy cây kéo trong tay

nàng, ôn tồn khuyên, “Chủ nhân, đừng tức giận, nô tỳ đi nấu nước cho

ngài ngay.” Nếu tiếp tục tỉa, sợ là chỉ còn lại thân cây, ngay cả ánh

mặt trời cũng không che được, sao còn gọi là con đường rợp bóng cây?

Phượng Ngọc đứng ở một bên cười, “Chủ nhân, ngài nghe xem... chúng nó đang khóc kìa.”

Lý Minh Kỳ đen mặt, “Ngọc nhi, ngươi ngứa da rồi, đúng không?” Nhấc dòng nước trong hồ lên, lập tức xông đến, “Nha Đầu thối, có bản lĩnh thì

ngươi đừng chạy.”

Phượng Ngọc cũng không ngu ngốc, sao chịu đứng ngốc cho chủ nhân khi dễ, hai chân dồn lực, trong viện chỉ còn lại cái bóng, đáng tiếc vẫn chạy

không thoát khỏi chủ nhân nhà mình.

Bọt nước như mưa bay đầy trời, cây hoa không khóc, nhưng Ngọc nhi lại

khóc thật, vung vẫy tay chân, không ngừng cầu xin tha thứ, “Ai da, chủ

nhân tốt, chủ nhân tốt nhất mà, nô tỳ biết sai rồi, hu hu... lạnh lắm

đó, chủ nhân, ngài tạm tha cho nô tỳ một lần đi, hu hu.”

”Hừ, cầu xin tha thứ cũng vô dụng, chạy đâu, hãy xem chiêu.” Lý Minh Kỳ

búng ngón tay, nâng lên trên, dòng nước trong hồ rầm một tiếng đồng loạt bay ra, tạo thành vòng ở trước và sau người nàng, nàng vừa phi thân

đuổi theo Phượng Ngọc, vừa bắn đạn nước lên người Phượng Ngọc, nhưng đạn lại vô cùng có tiết tấu, như đang khảy đàn.

Phượng Ngọc hết cách, lên trời xuống đất đều không chỗ trốn, cuối cùng

không trốn nữa, thả chậm bước chân, chờ khi chủ nhân đến thật gần, nàng

ta nhanh chóng quay ngược trở lại, bay người về phía Lý Minh Kỳ, “Hu hu... Chủ nhân, nô tỳ sai rồi.”

Lý Minh Kỳ không đề phòng bị nàng ta ôm dính lấy, đúng là quá tốt, dòng nước trực tiếp mất khống chế, ướt toàn thân hai người.

Lý Minh Kỳ thực bất đắc dĩ, ôm nàng ta từ giữa không trung đáp xuống, tức giận nói: “Ngọc nhi, ngươi cố ý đúng không.”

Phượng Ngọc ôm hông nàng không buông tay, vùi đầu vào trong lòng nàng

không ngẩng lên, cười khanh khách, “Chủ nhân, nô tỳ không cố ý, nô tỳ

chỉ cố tình.”

Phượng Nhã đứng một bên xem, mím môi cười, còn không quên châm ngòi thổi gió, “Chủ nhân, ngài nên trừng trị muội ấy một trận tới nơi tới chốn,

gần đây muội ấy ngày càng vô pháp vô thiên.”

”Tỷ tỷ.” Phượng Ngọc dậm chân, đỏ mặt từ trong lòng Lý Minh Kỳ đứng dậy, lộ vẻ ngượng ngùng, nâng tay tức giận chỉ, “Tỷ là người nhà của ai.”

Phượng Nhã che miệng cười vui vẻ, cũng không quan tâm muội muội đang thế nào, bị chủ nhân trừng mắt nhìn, bước chân nhẹ nhàng, xoay người bỏ đi, chỉ chừa cho Phượng Ngọc một cái bóng lưng.

”Chủ nhân, mọi người đều khi dễ Ngọc nhi, người ta không chịu đâu.” Phượng Ngọc hết cách, đành phải làm nũng.

”Đồ láu cá.” Lý Minh Kỳ nhéo mũi nàng ta, ngưng thần tụ khí, nội lực ấm

áp trong cơ thể dũng mãnh lao ra, chỉ nháy mắt liền hong khô quần áo,“Vậy đã được chưa?”

”Chủ nhân thương Ngọc nhi nhất mà.” Nhân tiện cũng khoe mẽ luôn.

Lý Minh Kỳ náo loạn đủ rồi, tâm tình thoải mái không ít, cũng mất hứng

thú tỉa cây, nâng tay chỉ chỉ tác phẩm đắc ý của mình, cười nói: “Nhìn

đi, dáng cây này oai hùng khí phách đến cỡ nào, thân cành hơn người đến

mức nào, thật như một ngọn bút thần. Ngọc nhi, giao cho ngươi một nhiệm

vụ.”

Phượng Ngọc chớp mắt, thầm biết rõ đây không phải là chuyện tốt gì, nhưng lại không nhịn được mà có chút chờ mong.

Lý Minh Kỳ chống nạnh chỉ tay, “Lấy cây này làm mẫu, ngươi cắt tỉa hết

các cây còn lại trong viện cho giống thế, trước khi trời tối ta sẽ

nghiệm thu.”

”Chủ nhân....” Ngài muốn náo loạn đến mức nào đây? Nàng ta vừa mới

khoe mẽ toi công rồi sao? “Hu hu... Chủ nhân, nhiệm vụ này rất gian

khổ.”

Lý Minh Kỳ bị tiếng gào to của nàng ta chọc cười tươi, “Ngoan, đừng bắt chước Tiểu Bạch, cẩn thận coi chừng nó cắn ngươi.”

Phượng Ngọc nhăn mặt nhăn mũi, tỏ vẻ uất ức, “Chủ nhân... Cây không nở hoa được sẽ khóc đó.” Tiểu Bạch rõ ràng cũng học xấu, cả ngày không làm được gì tốt, lại còn thích khi dễ người ta, hu hu.

”Yên tâm đi, ngươi chỉ cần tỉa chúng, cái khác đợi đến mùa hoa nở rồi

nói sau.” Câu nói vừa dứt, đã không chịu trách nhiệm bước vào nhà rồi.

Phượng Ngọc đứng tại chỗ cắn khăn tay, cung chủ đại nhân, khi nào ngài mới trở về? Đây đều do ngài gây ra mà...

Phượng Nhã trở về cực nhanh, vừa vào sân liền thấy cái mặt khổ qua của muội muội nhà mình, buồn cười hỏi: “Sao vậy?”

”Ui da... Cái bụng của muội, tỷ tỷ, muội đi nhà xí, tỷ nói một tiếng

với chủ nhân giùm muội nha.” Chân như bôi mỡ, phi thân chạy xa.

Lý Minh Kỳ tựa vào cạnh cửa cười, “Trừ đi nhà xí cũng không thể tìm cái cớ nào khác sao?”

”Chủ nhân, tâm tình ngài tốt hơn nhiều rồi chứ?” Sao Phượng Nhã không

thể nhìn ra trong lòng nàng có việc, dù sao chủ nhân nhà mình cũng không phải là người thích cố tình gây sự.

”Ha ha, tốt hơn nhiều rồi, mau vào đi.” Người lớn rời đi, bé con còn

đang ngủ, nàng hiếm khi có thời gian tự do, nên nắm chặt cơ hội mà làm

việc.

Phượng Nhã buông chậu nước trong tay, hận mình không thể cũng chạy đi

nhà xí, “Chủ nhân, ngài thực sẽ khiến nha đầu chịu khổ mà.”

Lý Minh Kỳ vừa hưởng thụ nha đầu nhà mình hầu hạ, vừa an ủi nàng ta,“Yên tâm đi, ta cũng không làm gì khác, chỉ tỉa tỉa bớt chút tóc mái mà

thôi.”

Một chữ mà thôi có thể cho qua hết sao? Phượng Nhã thầm thở dài, Chủ

nhân tốt của nô tỳ à, chẳng lẽ ngài không biết? Với cung chủ, chỉ cần là chuyện có liên quan tới ngài thì sẽ chẳng thể chỉ có hai chữ mà thôi

đâu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...