Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 141

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Doanh Doanh chẳng thèm lau mồ hôi, lấy tấm khăn lông đã chuẩn bị

trước quấn lấy đứa bé vừa ra đời. Bé con thực khỏe mạnh, mặt mũi giống

cha, xem ra là chịu ảnh hưởng của phụ thân khá nhiều.

Đôi mắt bé vừa sáng vừa tròn, cười rộ lên lộ ra một đôi lúm đồng tiền.

Nằm trong lòng nàng ta cũng không ngoan ngoãn, tay chân nhỏ nhắn không

ngừng vung vẫy, vô cùng mạnh mẽ, không chút nào giống trẻ sơ sinh. Nói

cũng phải, ở trong bụng mẹ có thể chiếm lấy nội lực của mẹ ruột, nền

tảng của đứa nhỏ này rất tốt, về sau tất sẽ bất phàm.

Tầm mắt Trầm Ngạn Khanh luôn dừng trên giường, Kỳ Kỳ của hắn đã mê man,

sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi rơi như mưa, nhìn nàng như vậy,

thương tiếc trong lòng sắp dìm chết hắn.

Kỳ Kỳ, tất cả mọi khốn khổ này đều là lỗi của hắn, hắn đã sớm biết có

thể sẽ xuất hiện kết quả thế này, vẫn không nhẫn tâm dứt khoát phá bỏ

đứa bé.

Kỳ Kỳ, đừng sợ, lập tức sẽ không còn đau nữa.

Bàn tay xoay chuyển, dừng trên bụng nàng, miệng vết thương đầy máu dưới

nội lực ấm áp khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhìn thấy mà Hoàng Doanh Doanh líu lưỡi, nàng ta cảm nhận vô cùng rõ ràng rằng

Trầm Ngạn Khanh sâu không lường được, sự tồn tại của hắn đã là nghịch thiên.

Hoàng Doanh Doanh đứng yên chăm chú nhìn, biết lòng hắn tổn thương,

đương nhiên cũng biết nên làm thế nào để an ủi lòng người, chờ hắn dừng

tay, nhẹ giọng nói: “Trầm cung chủ, ta sẽ bảo người đi nấu chén thuốc bổ máu.”

”Kỳ Kỳ không có gì nguy hiểm phải không?” Sau khi thu tay, Trầm Ngạn

Khanh lộ ra vẻ mỏi mệt khó có thể che giấu trên mặt, bàn tay cảm nhận

được nhịp tim của nàng... Phất qua cái cổ ướt mồ hôi của nàng...

Động tác mềm nhẹ nương theo tóc nàng... Gương mặt nàng... Hết thảy

chỉ để chứng minh, nàng vẫn còn sống... Sau khi chạm qua một lượt, hắn nắm tay nàng thật chặt, đặt lên môi của mình, hắn có thể cảm nhận được

nàng, thật tốt.

Hoàng Doanh Doanh ừ một tiếng, có chút muốn nói lại thôi, “Phu nhân mất

máu quá nhiều, phải điều trị một thời gian mới có thể khôi phục, chỉ là....”

”Chỉ là cái gì? Nói đi, ta có thể chịu được.” Trầm Ngạn Khanh đứng dậy

cầm lấy một bộ chăn đệm sạch sẽ, cẩn thận dùng chăn quấn nàng ôm lên,

thầm nghĩ, lát nữa phải giúp Kỳ Kỳ lau rửa một phen, bình thường nàng

rất ưa sạch sẽ.

Hoàng Doanh Doanh nhìn qua, thân thể hắn có chút lay động, suy yếu giống như lúc nào cũng có thể ngã xuống, “Trầm cung chủ, để ta làm cho.”

Buông đứa bé đang ngủ ra, rất nhanh dọn sạch đệm chăn đầy máu, thay mới

toàn bộ, chờ khi sắp xếp xong, nàng ta mới mở miệng, “Trầm cung chủ, về

sau hai người không thể có thêm con được nữa.”

Trầm Ngạn Khanh ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng ừ một tiếng, rất sợ quấy rầy đến thiên hạ trên giường, căn bản là để đáp lời Hoàng Doanh Doanh. Chỉ cần Kỳ Kỳ bình an, không có con thì có gì đáng sợ chứ?

Đứa bé chỉ càng phân tán lực chú ý của Kỳ Kỳ, ngay từ đầu hắn vốn cũng

không muốn có, nếu không có việc này, sau này bọn họ cũng sẽ không lại

có thêm con.

”Hoàng cô nương, chuyện này phiền ngươi hãy giữ bí mật, đừng nói với

nàng, sau này ta sẽ tự nói cho nàng biết.” Nói rằng đây là vấn đề của

hắn, là hắn ích kỷ, tước đoạt quyền lợi sinh con của nàng.

Hoàng Doanh Doanh sửng sốt rồi lập tức thoải mái, đây hẳn là chân tình?

Việc gì cũng không quan trọng bằng người trong lòng, không ngờ Trầm cung chủ máu lạnh lại là người nặng tình, nàng ta chân thành hứa hẹn, “Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói.”

Đứa bé nằm trong lòng nàng ta ngủ ngọt ngào, “Trầm cung chủ, không nhìn

tiểu công tử sao?” Mặc kệ thế nào, đây cũng là con trai của ngươi, cho

dù không vui, cũng nên nhìn một cái chứ? Người lớn chịu tội cũng không

nên giận chó đánh mèo trút lên đứa bé.

Trầm Ngạn Khanh gật gật đầu, nhưng không ôm lấy, chỉ đứng gần nhìn chăm chú, mày kiếm nhăn lại, đánh giá một chữ, “Xấu.”

Sao lại xấu chứ? Hắn là cha của đứa bé đó!

Hoàng Doanh Doanh vô cùng khó hiểu, mặc dù thân thể đứa bé dính máu

nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của bé, rốt cuộc ngài bất mãn gì

chứ, “Trầm cung chủ, vẫn nên đặt cho bé một cái tên trước đã.”

Trầm Ngạn Khanh phất phất tay, không nhìn, thản nhiên nói: “Gọi là Trầm Ninh đi.” Ninh mang nghĩa yên ổn, có ý bình an.

Đứa nhỏ này rất biết giày vò, ở trong bụng mẹ liền giày vò mẹ nó, sinh

ra thì lại hại mẹ của nó lượn một vòng qua Quỷ Môn quan, còn chưa nói

đến việc khiến cho bao nhiêu người lo lắng hãi hùng theo.

Trầm Ngạn Khanh không mong gì khác, chỉ ngóng trông thằng nhóc này yên

tĩnh, bình an khỏe mạnh lớn lên, đừng khiến Kỳ Kỳ vất vả quan tâm, càng

đừng tranh giành tình cảm với hắn.

Về việc thằng nhóc này có thể đạt bao nhiêu thành tựu, không hề nằm

trong phạm vi lo nghĩ của hắn, nghe lời liền chăm sóc dạy dỗ bên người

hai năm, không nghe lời liền sớm đưa xuống núi, đỡ chướng mắt.

Đương nhiên Hoàng Doanh Doanh không hề biết suy nghĩ của hắn, cười nhéo

nhéo khuôn mặt trẻ con, “Trầm Ninh, tiểu thiếu gia Ninh Ninh, tên này

thật dễ nghe.”

Trầm Ngạn Khanh không có ý cười, mặt vẫn như thế, trong lòng vẫn sầu lo, nhìn mặt nàng không chuyển mắt, nhìn thế nào cũng nhìn không đủ, thật

là hận không thể vò nát nàng, cất vào vòng ôm ấm áp, chẳng lúc nào rời.

”Trầm cung chủ, trãi qua việc này nội lực của phu nhân gần như tiêu tan

hết, theo ý của Thất gia là chờ thân thể nàng khỏe lại sẽ truyền công

lực cho nàng, thế nên ngươi đừng quá lo lắng cho thân thể nàng.” Hoàng

Doanh Doanh biết hắn còn lo lắng, bèn thu lại nụ cười.

Trầm Ngạn Khanh gật đầu, cất giọng khàn khàn tạ ơn, “Hoàng cô nương,

việc hôm nay ta không nói lời cảm tạ, về sau nếu ngươi có việc cần, chỉ

cần mở miệng, Thẩm mỗ nhất định dốc hết toàn lực giúp ngươi.” Lời tạ ơn

đơn giản, Kỳ Kỳ của hắn là vật báu vô giá.

Hoàng Doanh Doanh biết thân phận thật của hắn, cho nên càng kinh ngạc,

hứa hẹn của người đứng đầu một cung đáng quý đến mức nào chứ? Trong

thiên hạ có ai có được vinh hạnh đặc biệt này chứ?

”Trầm cung chủ, lễ vật tạ ơn của ngài quá mức quý trọng, Doanh Doanh

không dám nhận.” Hoàng Doanh Doanh ôm đứa nhỏ, quỳ gối hành lễ.

Trầm Ngạn Khanh nhấc tay lên, cách không kéo nàng ta dậy, mặc dù suy yếu cũng không che giấu được khí thế vương giả của hắn, “Nàng đáng giá

nhất, cho nên chỉ cần ngươi mở miệng.”

Hoàng Doanh Doanh dời tầm mắt, rơi lên người Lý Minh Kỳ đang mê man,

thật hâm mộ không nói nên lời, “Doanh Doanh đã hiểu. Trầm cung chủ, ngài nghỉ ngơi trước đã, ta sẽ đi gọi người nấu thuốc.”

”Được, ngươi vất vả nhiều rồi.” Tâm tình Trầm Ngạn Khanh mệt mỏi, đêm

nay trong lòng hắn khủng hoảng thế nào chỉ mình hắn rõ, nắm lấy tay

nàng, tựa như túm được nhánh cỏ cứu mạng, không muốn buông ra.

Đóng cửa lại, bên trong chỉ còn hai vợ chồng, Trầm Ngạn Khanh buông bỏ

vẻ kiên cường bề ngoài, tựa đầu vùi vào lòng nàng, thì thào khe khẽ, “Kỳ Kỳ, nàng có biết ta sợ đến mức nào không?” Chỉ một câu nghẹn ngào đã

nói hết nỗi lòng của hắn.

Đúng vậy, sợ muốn chết, sợ sắp chết.

Hắn còn chưa yêu đủ, còn chưa cảm nhận hết tình yêu của nàng, cuộc sống

của bọn họ vừa mới bắt đầu, sống trăm năm cũng còn chê ít, sao có thể

chia lìa như vậy?

Hoàng Doanh Doanh ôm đứa bé đi từ trong ra, rất nhiều người chờ ngoài

cửa, nàng ta đảo mắt qua, cuối cùng dừng trên người Quân Nho, dịu dàng

cười nói: “Quân gia, mẹ con họ đã bình an.”

Nắm tay hung hăng siết chặt trong tay áo Quân Nho dừng một chút, nếu

nhìn kỹ có thể thấy gân xanh trên cổ hắn chợt nổi chợt lặn, lo lắng tràn tới cổ họng bắt đầu hạ xuống, trong nháy mắt tìm được lý trí, ánh mắt

rơi xuống vật được quấn kỹ trong lòng nàng ta, cố gắng trấn tĩnh, hỏi:“Là trai hay gái?”

”Là bé trai.” Trong mắt Hoàng Doanh Doanh có ánh sáng chợt lóe, thỉnh

thoảng nhìn về phía Lý Minh Chiên đứng bên kia, muốn biết hắn ta sẽ có

phản ứng gì.

Quân Nho bước đến gần, ánh mắt hiền hoà nhìn đứa bé đang say ngủ, bé con nho nhỏ, giống hệt cha, hắn ta có thể đi báo tin vui rồi, “Đặt tên

chưa?”

”Trầm cung chủ nói, tên một chữ Ninh, gọi là Trầm Ninh. Quân gia, ngài

ôm đi.” Lòng của nàng ta đặt trên người Lý Minh Chiên, thấy hắn ta không ổn, liền hoảng hốt.

Quân Nho nâng cánh tay cứng ngắc, đứa bé rất nhỏ, thân thể thực mềm, hắn ta thực luống cuống, không biết nên dùng sức thế nào, sợ không cẩn thận sẽ làm bé vỡ vụn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 141
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...