Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 143

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng đập cửa vang lên, Trầm Ngạn Khanh hít một hơi thật mạnh, mũi tràn ngập mùi của nàng, cất giọng: “Vào đi.”

Phượng Nhã bưng một bộ quần áo mới tinh, còn có thêm một chén thuốc bốc

hơi nóng, “Cung chủ, Hoàng cô nương nói, thuốc này uống nóng mới tốt.”

Vừa nghe ngửi mùi liền biết đắng không chịu nổi, Trầm Ngạn Khanh nhíu

mày gật đầu, “Được rồi, ta đã biết, buổi sáng ngươi cùng Phượng Ngọc về

cung một chuyến, lấy chút đồ dùng hàng ngày.” Thời gian sắp tới, bọn họ

sẽ an cư ở đây.

”Nô tỳ tuân lệnh.” Phượng Nhã hành lễ, vụng trộm nhìn chăm chú lên

giường, vừa vặn bị cung chủ nhà mình nhìn trừng trừng, sợ tới mức nàng

ta lập tức rụt đầu.

Trầm Ngạn Khanh hừ một tiếng, Phượng Nhã tự giác cáo lui, cầu nguyện,

chủ nhân, ngài sớm tỉnh lại đi, bọn nô tỳ muốn sớm được núp dưới sự bảo

vệ của ngài.

Trầm Ngạn Khanh chưa từng chăm sóc người khác, nhưng đối với nàng, làm

việc gì cũng khiến hắn vui vẻ chịu đựng, trong đó lại có thể cảm nhận

được rất nhiều vui sướng, lót thêm gối đầu, bưng thuốc đút nàng uống,

ngặt nỗi nàng chết sống nuốt không trôi, khốn khổ khiến khuôn mặt cũng

nhíu lại.

Nhẵn nhịn giúp nàng lau miệng, “Sợ nàng đau, sợ nàng khổ, không ngoan

tìm đau tìm khổ cũng là nàng, nàng bảo ta phải làm gì với nàng đây?”

Trầm Ngạn Khanh vuốt vuốt mũi nàng, giọng điệu vô cùng yêu chìu thương

tiếc, tự mình uống trước một ngụm, từ nhỏ hắn đã uống không ít thuốc,

chút đắng ấy với hắn mà nói thật không tính là gì.

Hô hấp của Lý Minh Kỳ bị chặn, đành phải há mồm, môi đỏ mọng vừa mở, một nụ hôn đắng chát liền hạ xuống, đắng khiến nàng muốn khóc, nhưng nàng

không có sức lực, chỉ có thể mặc người khi dễ.

Bón hết một chén thuốc, mặt nàng cũng nhăn nhúm, cái lưỡi Đinh Hương

không ngừng đẩy người xâm lấn ra ngoài, ngặt nỗi sức mạnh của địch và ta căn bản không ngang hàng.

Trầm Ngạn Khanh liếm liếm nước thuốc tràn khỏi môi nàng, cầm lấy khăn

mặt bên cạnh lau mặt nàng, cười nói: “Ngoan, ta chịu đắng cùng nàng.”

Đợi mọi thứ thu dọn xong, hắn cũng nằm xuống cạnh nàng, nhẹ nhàng ôm nàng, nhắm hai mắt lại, lẳng lặng khôi phục đan điền đã khô cạn.

Lý Minh Kỳ vừa ngủ liền ngủ ba ngày ba đêm, trong thời gian đó, Trầm

Ngạn Khanh liên tục chăm sóc không để người khác thay, hết thảy đều tự

thân tự lực.

Trọng Thất Lâu cả ngày thích thú ôm đứa nhỏ, Trầm Ninh Ninh hoàn toàn ưa thích, nhìn ai cũng đều cười thấy mi không thấy mắt, chỉ vào lúc bú sữa mới có thể nhăn mặt, nửa ngày không thỏa hiệp, vô cùng mâu thuẫn.

Hoàng Doanh Doanh cũng thực bất đắc dĩ, cuối cùng không còn cách nào chỉ có thể bảo vú nuôi nặn sữa đun nóng sau đó đút cho bé uống.

Theo nàng ta phân tích, tiểu Trầm công tử theo bản năng bài xích cơ thể

không phải của mẹ nuôi nấng, nếu đặt bé bên cạnh mẫu thân, khẳng định sẽ tự mình bò lên.

Trọng Thất Lâu thí nghiệm một lần, thừa dịp cha của bé ra ngoài, đặt Trầm Ninh vào bên người Lý Minh Kỳ.

Trầm Ninh Ninh chỉ sửng sốt trong chốc lát, dứt khoát mang theo chút lấy lòng thân mật nhích lên, đáng tiếc không đợi bé dụi tới, đã bị cha bé

lạnh mặt quăng khỏi phòng.

Trong ba ngày kể từ khi chào đời đây là lần đầu tiên Trầm Ninh Ninh gào

khóc, khóc không kịp thở, tay chân vung vẫy lung tung, dùng sức rướn vào phòng.

Trầm Ngạn Khanh giận trừng mắt liếc một cái, thuận tay đóng cửa khóa lại, liền mạch lưu loát.

Hoàng Doanh Doanh phì một tiếng nở nụ cười, “Trầm cung chủ đang ghen tị sao? Sắc mặt cũng thay đổi.”

Trọng Thất Lâu luống cuống tay chân dỗ đứa nhỏ, đáng tiếc lúc này Trầm Ninh Ninh không cho ông dỗ, tận lực gào khóc, quả như ma âm xuyên vào tai.

Lý Minh Kỳ luôn nằm mơ, điều u mê gì cũng đều mơ thấy, mơ thấy cuối cùng nàng cũng gặp được một đứa bé mặt ngọc da phấn, ngậm ngón tay gọi nàng

là mẹ. Vẻ mặt kia vô cùng uất ức đáng thương, không ngừng lên án phụ

thân khi dễ bé. Nàng nhìn mà lòng mềm thành một vũng nước, vừa muốn ôm

lấy đứa nhỏ dỗ dành, thằng bé đã chạy xa rồi.

Vừa chạy vừa hô, mẫu thân, mẫu thân, con thích mẹ nhất, mẹ mau đuổi theo con đi.

Đứa bé chạy rất hí hửng, cuối cùng sẫy chân, đầu gối khuỷu tay đều bị trầy, bé bĩu môi, oa một tiếng òa khóc.

Ôi trời, Lý Minh Kỳ đau lòng, đau lòng chạy tới xem đứa bé, nhưng cả

người nàng không có sức lực, không làm sao chạy được, sốt ruột, người đổ đầy mồ hôi nóng, cũng không biết hai tay nắm được cái gì đó, mở mạnh

mắt.

Ánh mặt trời thực ấm, thứ ánh sáng làm đau mắt của nàng, khóe mắt tràn ra vài giọt nước mới thoáng dễ chịu hơn một chút.

Trầm Ngạn Khanh suýt nữa quá vui mà bật khóc, mắt đỏ hồng mạnh mẽ ôm lấy nàng, “Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ, rốt cục nàng cũng tỉnh rồi.”

Lý Minh Kỳ cứng ngắc một chút, tiếp theo ôm chầm lấy hắn, “Tướng công, thiếp đây rồi.”

Bốn mắt nhìn nhau, ngàn câu vạn chữ cũng không thốt nổi thành lời.

”Tướng công, chàng quá lôi thôi rồi.” Lý Minh Kỳ ôm lấy gương mặt gầy

yếu của hắn, mấy ngày không gặp mà như xa cách hai đời, “Thiếp nhớ

chàng.”

Trầm Ngạn Khanh dùng râu trên cằm cạ lên mặt nàng, “Cho dù xấu cũng là

vì nàng, nàng dám ghét bỏ thử xem, vi phu sẽ dùng gia pháp hầu hạ.”

Lý Minh Kỳ bị hắn náo loạn đau nhột, đau đớn trong lúc ngủ mơ dĩ nhiên

đã không còn, chỉ vô cùng mệt mỏi, vỗ vai lưng hắn, dịu dàng nhỏ nhẹ

nói, “Ngạn Khanh, đừng sợ, thiếp đây rồi, sẽ luôn ở cạnh chàng.”

”Ừm.” Trầm Ngạn Khanh nằm xuống bên giường, ôm chặt thân thể nàng, dịu dàng hỏi: “Kỳ Kỳ, còn đau không?”

”Thật sự hết đau rồi.” Chớp mắt, nàng nghe thấy đứa bé đang khóc, thì ra không phải nàng nằm mơ.

Trầm Ngạn Khanh nhìn vẻ mặt khát vọng của nàng, sao lại không biết nàng đang nghĩ gì chứ, “Muốn nhìn thấy thằng bé?”

Muốn nhìn con là thật, nhiều hơn vẫn là lo lắng cho thân thể hắn, vuốt

gương mặt gầy yếu của hắn, trong mắt tràn đầy không nỡ, “Mấy ngày nay

chàng không nghỉ ngơi sao?”

”Không đâu, ta khỏe lắm.” Trầm Ngạn Khanh cười hôn hôn mặt nàng, một lần nữa đứng dậy, lúc hắn ra cửa, Trọng Thất Lâu đang lộ vẻ rối rắm trừng

mắt nhìn đứa bé không hợp tác trong lòng, mà những người khác cũng đã

biến mất.

Trầm Ngạn Khanh lạnh mặt ôm lấy Trầm Ninh, “Trọng tiên sinh, giao nó cho con, người đi nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Trọng Thất Lâu gật đầu, liếc mắt vào bên trong, “Tỉnh rồi phải không?”

Trầm Ngạn Khanh lộ ra chút ấm áp, “Dạ, đã tỉnh rồi.”

Nói đến cũng kỳ quái, Trầm Ninh chui vào trong lòng cha bé liền chỉ mạnh mẽ thút tha thút thít, rõ ràng là có mưa thiếu tiếng sấm, nguyên nhân

là do khí thế của cha thằng bé quá mạnh mẽ sao?

Trọng Thất Lâu trăm điều khó hiểu, gọi Thanh Y, cũng nên ra ngoài phơi nắng rồi.

Trầm Ngạn Khanh ôm Trầm Ninh đặt lên giường, rốt cục Trầm Ninh Ninh cũng nghe thấy được hơi thở mà bé thèm nhỏ dãi, cũng chẳng thèm uất ức, mắt

to tròn xoe chớp chớp, trên lông mi thật dài còn đọng hai giọt nước mắt, thật chọc người thương tiếc, tay nhỏ bé béo mập cầm lấy vạt áo Lý Minh

Kỳ không buông ra.

”Tướng công, dáng vẻ con trai giống chàng, thật tốt.” Lý Minh Kỳ vô cùng mềm lòng, thật muốn ôm lấy bé, chơi với bé, đáng tiếc lúc này thân thể

nàng mệt mỏi.

Trầm Ngạn Khanh rầu rĩ gật đầu, đứng bên giường nhìn mẹ con thân thiết,

nhìn thế nào cũng không vừa mắt, rất muốn ném thằng bé ra ngoài cửa sổ.

Lý Minh Kỳ không chỉ lo đến đứa bé mà quên người nào đó, “Tướng công, đã đặt tên cho con của chúng ta chưa?”

”Gọi là Trầm Ninh.”

Trầm Ninh, Lý Minh Kỳ nhắc lại hai lần, cười lộ ra một đôi lúm đồng tiền, “Thiếp thích cái tên này.”

Trầm Ninh Ninh khóc nửa ngày đã sớm mệt mỏi, chỉ sau chốc lát ở gần mẫu thân, cảm thấy mỹ mãn mà ngủ mất.

”Tướng công, chàng cũng lên đây đi, thiếp cũng buồn ngủ rồi.” Lý Minh Kỳ ngửi mùi sữa thơm trên người đứa bé, nhìn người lớn, trong lòng tràn

đầy yêu thương.

Cái mặt nhăn nhó của Trầm Ngạn Khanh lập tức thả lỏng, cởi áo ngoài,

nhanh nhẹn lên giường, ôm nương tử của mình hôn một cái, không được hoàn mỹ là ở giữa có thêm một đứa bé, hắn quả nhiên vẫn chán ghét đứa nhỏ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 143

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 143
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...