Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 158

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Tùng Hạc lâu khách quý chật nhà, liên tục nâng ly cạn chén, tiếng

hô ‘cạn chén’ không ngừng bên tai, ở nơi vốn rất ồn ào này, vào một khắc đột nhiên vô cùng im lặng, ánh mắt của nhóm người bọn họ đều loạt xoạt

quét về phía cửa.

Áo khoác dài toàn thân màu xanh nhạt, Trầm Ngạn Khanh bị mọi người vây

quanh bước vào cửa, con ngươi lạnh lùng sâu xa tùy ý đảo qua, không giận mà uy, khí thế vô hình đè nén khiến mọi người trong lâu không ngẩng nổi đầu lên.

Phong Thiển Ảnh từ phía sau hắn len lỏi bước vào, nhịn không được mà

huýt sáo, “Ngạn Khanh, chúng ta tới trễ, đã không còn chỗ trống nữa

rồi.”

”Quân Nho, Thiển Ảnh, hai huynh thay đệ nhiệt tình tiếp đãi khách khứa

đi.” Trầm Ngạn Khanh dặn dò một câu, hắn nâng chân bước đến cái bàn ở

trước mặt, đây mới là mục đích hắn đến.

Cả lâu chỉ có cái bàn kia còn chỗ trống, người trung niên này vóc người

cao lớn, toàn thân khoác áo màu đen, ngồi ở đó như một ngọn núi nhỏ, ông ta tự rót tự uống một mình.

Phía sau người trung niên đứng một nam một nữ, thấy Trầm Ngạn Khanh đến, với tay ngăn cản, bị người trung niên cản lại, nhìn thẳng vào Trầm Ngạn Khanh, “Mời Trầm cung chủ ngồi, bổn tọa chờ ngươi đã lâu.”

”Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.” Trầm Ngạn Khanh xốc vạt áo khoác dài lên, tự nhiên ngồi xuống, tiếp nhận chén rượu người trung niên đưa

tới, hời hợt uống một hớp, mặt không chút thay đổi nói: “Ta hi vọng đây

cũng là lần cuối cùng ta và ngài gặp mặt.”

”Ha ha... Trầm cung chủ, trong thiên hạ, e là chỉ có ngươi dám nói

chuyện như thế với ta.” Người trung niên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như

mắt chim ưng, “Ngươi và Trầm Thiên Tư khác nhau một trời một vực, cũng

không biết vì sao Thất Lâu lại coi trọng ngươi.” Tiếp đó tươi cười chợt

tắt, nghiêm mặt nói: “Chỉ cần ngươi giao ra ba cuốn sau của bí quyết

luyện công, ta cam đoan sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi.”

”Trao đổi này không có lợi.” Trầm Ngạn Khanh khẽ cười một tiếng, “Sao

vậy? Không ăn trộm nữa, đổi thành công khai chiếm đoạt rồi ư?” Hắn tựa

lưng vào ghế, giọng điệu nhẹ nhàng thân thiết, như ngồi đối diện hắn là

một người bạn vong niên.

”Trầm cung chủ, ngươi là thiếu niên anh hùng, dù sao ta vẫn lớn tuổi hơn ngươi, ngươi không nên động võ.”

”Anh hùng thường không có kết cục tốt, không làm cũng được. Ngài cả gan

xuất hiện công khai, không sợ cuối cùng sẽ không thể quay về ư?”

”Cho dù bên ngoài có mười vạn Ngự Lâm quân, ta cũng có thể thoải mái quay về, ngươi tin không.”

Không phải câu hỏi mà là khẳng định, lộ ra tự tin mạnh mẽ của ông ta.

Hai người bốn mắt giao nhau, không có tia lửa bắn ra bốn phía, nhưng

nháy mắt mấy cái bàn xung quanh lại hóa thành tro bụi, chỉ có bầu rượu,

cốc chén và cái ghế dưới thân hai người là hoàn hảo không tổn hao gì.

”Tiếng tăm của U cốc trên thế gian, ta sớm có nghe thấy, vẫn luôn muốn tiếp kiến, nay may mắn gặp được, sao có thể bỏ qua.” Trầm Ngạn Khanh nâng bình rót rượu, chén rượu xoay tròn đưa tới trước mặt người trung niên, “Không

biết nên xưng hô với các hạ thế nào?” Nếu xét về ngôi thứ, người này hẳn đứng thứ ba, chẳng lẽ tên gọi Trọng Tam Lâu?

”Không phải ngươi đã đoán được rồi sao, so với nên gọi ta là gì, ta càng tò mò về tu vi của ngươi hơn, chẳng lẽ đã đạt tới cảnh giới mọi việc tùy ý rồi sao?” Mắt ưng của người trung niên hiện lên vẻ kinh ngạc, than thở: “Trầm gia mấy trăm năm qua, đã bao người tre già măng mọc tưởng đã

luyện thành thần công, đáng tiếc, vào lúc ở đỉnh cao phấn khích đều biến thành một bộ xương khô. Không ngờ ngươi còn trẻ tuổi lại có may mắn

trời ban, khiến cho lòng người ghen tị.” Trong âm điệu không hề gợn sóng lại che giấu sát khí nồng đậm.

”Tam Lâu tiên sinh, ngài muốn đạt được bao nhiêu thì mới có thể cảm thấy thỏa mãn đây? Nắm giữ toàn bộ thiên hạ ư?”

Không thể để kẻ này tồn tại, còn trẻ tuổi mà có thể đạt thành tựu như thế, sau hai năm nữa, chẳng phải có thể lên tới trời ư!

Từ khi Trầm Ngạn Khanh bước vào ngồi xuống liền gây rối, hết thảy đều

chỉ phát sinh trong một cái chớp mắt, hai người chuyện trò vui vẻ, chén

trong tay tới lui lui tới, rượu cứ rót vào, mặc cho bên ngoài sấm vang

chớp giật, một giọt nước cũng không văng ra, đây là cảnh giới mà người

bên ngoài theo không kịp.

Nữ tử áo xanh đứng sau người trung niên đột nhiên mở miệng, cười duyên

nói: “Sư huynh, huynh nói xem, mấy vị đại gia của Vô Trần cung đều đến

đây, trên núi có phải sẽ lơ là bảo vệ hay không? Chúng ta có nên....”

Những lời còn lại, kiếp này ả ta không còn cơ hội để nói ra, bởi vì đầu

và thân ả đã lìa nhau, chết lặng yên không một tiếng động, sau khi ngã

xuống đất thân thể hóa thành không khí, không còn vương chút bụi nào.

Đỉnh quạt trong tay Quân Nho vót nhọn, biến thành một cây dao găm sắc

bén, phía trên loang loáng trắng sạch không một vết máu, hắn ta lấy từ

trong ngực ra một cái khăn lụa cẩn thận lau chùi lưỡi dao, tầm mắt như

con thoi lướt qua đám người, như đang tìm con mồi kế tiếp.

Người ở mấy bàn gần đó té nhào rời chỗ, e sợ bị vạ lây.

Phong Thiển Ảnh thổi bay bột phấn màu xám còn thừa trên tay, thủ thế vái chào đám người Tửu Công đứng phía sau, “Tốt rồi, chúng ta có chỗ rồi,

mời các vị ngồi.”

Lăng Vân giúp Quân Nho kê hai cái bàn vuông vào nhau, lại sắp xếp ghế

ngồi ngay ngắn, cơm thừa rượu cặn trên bàn thì trực tiếp gọi tiểu nhị

của quán dọn hết xuống.

Tiểu nhị hiểu nhiều biết rộng, việc rối rắm hơn cũng gặp mãi thành quen, động tác trên tay gã vô cùng nhanh nhẹn, lau sạch bàn, nhận lấy tiền

thưởng rồi giống như bay chạy vào sau bếp. Không lâu sau liền bưng thức

ăn ra, trên mâm là một bình rượu lâu năm thơm nồng, vài món đặc biệt của quán, còn có một đĩa thịt bò nướng lớn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...