Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu Trầm, rốt cuộc ngươi nghĩ thế nào? Cứ thoải mái nói thẳng ra.” Tửu Công thổi râu trừng mắt, chống lại loại ánh mắt dùng cả nửa ngày kia

của hắn, thằng nhóc thối tha này đã có chủ ý, sao không thèm đếm xỉa đến lão.

Trầm Ngạn Khanh không chút để ý, cười nói, “Lão gia tử, sao ngài

lại nói thế? Cái ta nghĩ đến đều là chuyện nhà, các vị có việc quan

trọng hơn sao?” Đương nhiên, bọn họ nghĩ thế nào lại càng không ở trong

phạm vi lo nghĩ của hắn.

Mọi người trông mong nhìn hắn, cảm thấy so với kêu lên phản bác thì như thế quan trọng hơn.

”Ngươi dẹp cái vẻ giả bộ hồ đồ để thăm dò đó đi, đại hội võ lâm, rốt cuộc ngươi có thể ra mặt đến đó hay không?”

Trầm Ngạn Khanh chẳng lộ vẻ gì, thản nhiên nói: “Phải xem tâm trạng.”

Mọi người oán thầm, vậy tâm trạng ngươi phải tốt hay không tốt thì mới đi? Ngươi cho một đáp án chắc chắn đi chứ.

”Ngươi đừng có giả vờ trước mặt ta, nếu ngươi không đi, vào giai đoạn

mẫn cảm này ngươi tới Lâm Nghi làm gì?” Tửu Công xem như đã hỏi ra tiếng lòng của bọn họ, ôm hy vọng yên tĩnh đợi câu trả lời của hắn.

Trầm Ngạn Khanh liếc mắt quét mọi người đang ngồi một cái, cười nói:“Trên đường đến thăm người thân, đi ngang qua trang viên nhà mình, ở

chơi mấy ngày, có vấn đề sao?”

Hay cho câu trả lời ngắn gọn hợp lý, đây là ‘trả lời có lệ’ một cách trắng trợn.

”Vô liêm sỉ, ngươi nghĩ rằng lão già ta đây không đánh lại ngươi, cái

đuôi của ngươi liền có thể vểnh lên đến trời, đúng không? Mọi người ở

đây chờ ngươi nửa ngày, ngay cả một lời chắc chắn ngươi cũng không cho,

lão hỏi ngươi, đối với U cốc, rốt cuộc ngươi có thái độ gì.” Tửu Công

thu hồi vẻ lười nhác, vỗ một cái rầm lên mặt bàn.

”Ngài đừng tức giận, có chuyện từ từ bàn bạc.”

”Cái thái độ chọc người tức chết đó có gì hay mà phải bàn? Lập tức cho

một lời chắc chắn đi.” Ông ấy đứng dậy khỏi ghế, hai tay chắp sau lưng

đi lòng vòng trong sảnh.

”Lão gia tử, ngài đang gây khó dễ đó. Không chết không ngừng hay biến

chiến tranh thành tơ lụa, đều phải xem tình huống mới xác định được.”

Tửu Công nổi giận, mọi người nói miệng đắng lưỡi khô, hắn lại chế giễu,

không nói được một câu thành thực, “Thằng nhóc thối tha, bớt dài dòng

đi.” Nhún người nhào tới, Phương Tháp vội vàng ngăn cản, vươn cánh tay

ôm lão gia tử nhà mình, ngẩng đầu nhìn Trầm Ngạn Khanh, giọng nói vang

dội đầy sức mạnh, “Trầm cung chủ, bất kể thế nào, sau này chúng ta đều

sẽ theo ngài.”

Phương Tháp nói ra, lời có chút vô lại, da mặt cũng đủ dày, người bình thường thật không thốt ra nổi.

Đám người Đặng Húc cũng hùa theo, “Trầm cung chủ, từ nay về sau, chúng

ta chờ nghe ngài sai bảo, xin Trầm cung chủ hãy thu nhận.”

Trầm Ngạn Khanh cũng không kỳ kèo với bọn họ, đứng lên muốn nâng họ dậy, “Chư vị đều là trưởng bối của ta, các ngài như thế là đang làm khó ta

đấy.”

”Xin Trầm cung chủ hãy đồng ý.” Che chở bọn họ tránh thoát kiếp nạn này.

”Các ngài yên tâm, võ lâm vốn vẫn là võ lâm, không ai có thể khuấy đảo

gây sóng gió.” Đây chính là điều duy nhất mà hắn có thể hứa hẹn, “Được

rồi, hiếm khi các ngài lên núi, ở lại dùng một bữa cơm đi.”

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, mặc dù vẫn không có được lời chắc chắn, lại cảm thấy có chút an tâm, “Nếu đã thế, bọn ta cung kính không bằng tuân mệnh.”

Quân Nho và Phong Thiển Ảnh đưa Lăng Vân đến hậu viện, thảo luận mấy

chuyện trời Nam đất Bắc. Sao Lăng Vân có tâm trạng trò chuyện vui đùa,

hắn ta cũng không phải là người có thể che giấu tâm trạng, ỉu xìu ngồi

hóng gió.

Ngoài cửa sổ trồng mấy khóm Trúc xanh, đung đưa theo gió, Lăng Vân yên

lặng không có tâm trạng ngắm cảnh, giận dữ nói: “Thiển Ảnh, huynh cho ta uống Định Tâm Hoàn* đi.” (* thuốc an thần, thuốc trợ tim)

Phong Thiển Ảnh nằm trên giường mềm, trên cái bàn thấp bên tay phải đặt

một mâm hạt dưa, hắn cắn cực kỳ có tiết tấu, khát liền uống một ngụm

trà, cười cong mắt, “Huynh cứ thoải mái đi, thả lỏng tinh thần, rất

nhanh sẽ có kết quả.”

Quân Nho ngồi đọc sách ở sau bàn, nghe bọn hắn nói chuyện, thỉnh thoảng nhã nhặn cười cười, vẫn không nói gì.

Lăng Vân như đứng đống lửa như ngồi đống than, lông mày thô đậm thỉnh

thoảng giật giật, giống như hai con sâu róm, “Các huynh... huầy.”

Khiến ta sốt ruột chết mất.

”Bá bá.” Ngoài cửa có tiếng trẻ con non nớt truyền đến, Lăng Vân sững sờ tại chỗ, trẻ nhỏ nhà ai? Quá xinh xắn, hắn ta định bước qua, có người

còn nhanh hơn hắn ta.

Quân Nho bỏ quyển sách trên tay xuống, vươn người đứng dậy, ba bước biến thành hai bước lao ra đón, “Ninh Ninh ngoan.”

Trầm Ninh Ninh thay một bộ quần áo sạch sẽ, môi hồng răng trắng, xinh

xắn khiến tim người ta phải run lên, mềm giọng gọi ngươi một tiếng bá

bá, trái tim ấy, lập tức liền nhũn ra.

Khóe mắt đuôi lông mày Quân Nho đều chứa ý cười, quỳ một gối xuống ngay

cạnh cửa, nhìn thẳng vào bé con, “Ninh Ninh, con tự đến sao?”

Trầm Ninh Ninh lắc đầu, tay nhỏ bé đầy thịt không vịn khung cửa, mà leo

lên cổ hắn ta, cằm gối lên vai hắn ta, một đôi mắt to tò mò nhìn chằm

chằm Lăng Vân.

”Úi chà... Đây là bé con nhà ai, cho ta ôm với.” Tim ngứa tay ngứa, hận không thể ôm, hung hăng hôn hai cái.

”Con nói cho thúc ấy biết, con là người nhà ai?” Quân Nho nhịn không

được hôn một cái lên khuôn mặt non mịn của thằng bé, ôm lấy bé đứng ở

cạnh cửa, nhìn vào mắt bé.

”Nhà Kỳ Kỳ.” Trầm Ninh Ninh trả lời giòn vang, không chút sợ người lạ.

Lăng Vân nghi hoặc khó hiểu, tầm mắt dời về phía Phong Thiển Ảnh, “Thiển Ảnh, không phải là con của Trầm cung chủ chứ?”

”Huynh cảm thấy không thể sao?” Phong Thiển Ảnh buông hạt dưa xuống, vỗ

vỗ tay, đứng dậy cùng sóng vai với hắn ta, hắn cảm nhận được hơi thở của nương tử nhà mình.

Hai vị cô nương từ trong viện bước đến, một vị da trắng như tuyết, ngọc dung trầm tĩnh như nước. Một vị tóc trắng xõa dài, khí chất cao quý xa cách, gương mặt xinh đẹp như tiên nữ trên chín tầng trời.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 155

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...