Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ rất muốn nổi giận, nhưng tình huống trước mắt thế này thì sao có thể phát ra, đá người xuống giường sao? Vậy sẽ phải gánh chịu kết cục thê thảm từ cơn giận của hắn, mất còn

nhiều hơn được.

Lý Minh Kỳ ngẩng đầu nhìn chằm chằm mỗi biểu cảm trên mặt hắn, sau đó hỏi: ""Ta chỉ hỏi một điều thôi, cái chết của cha mẹ ta có liên quan tới ngươi không?”

Màu mắt Trầm Ngạn Khanh sâu hơn: “Sao nàng lại hỏi vậy?”

”Có liên quan không?”

Thâm Ngạn Khanh không trả lời, lấy từ dưới gối ra một đôi ngọc

bội, chính là ngọc long phượng: “Giang hồ đồn rằng, hoàng thất giấu kho báu trong dân gian, mà chìa khóa kho báu này do các thế

hệ Trầm gia có công lớn nhất trong việc dựng nước bảo vệ. Truyền

thuyết nói chìa khóa là đôi ngọc long phượng. Vì thế mà trên

dưới bảy mươi người của Trầm gia ta gặp họa sát thân, nàng nói xem có liên quan không?”

Lý Minh Kỳ nhìn vẻ mặt đau xót của hắn, lòng nàng cũng không

thoải mái: “Thật xin lỗi, ta......” Ta cái gì nhỉ, nói nàng

không biết rõ ràng mọi việc, hay nói nàng không hề hoài nghi hắn?

Nàng không chỉ hoài nghi, mà còn vô cùng nghi ngờ.

”Minh Kỳ, ta có tổn thương bản thân cũng sẽ không tổn thương nàng, nàng hiểu không?”

”Ta không hiểu, trong lòng ngươi có ta, vì sao vẫn ép ta cúi đầu, vì sao khi ta chỉ còn hai bàn tay trắng ngươi lại không quan tâm

đến ta, trái lại còn cưới thiên kim nhà Tể tướng.” Lý Minh

Kỳ gần như gào lên, hốc mắt lập tức ửng đỏ, rất tủi thân,

thật vô cùng tủi thân, người này luôn miệng nói yêu, nhưng lại

nhiều lần trêu chọc nàng, nhìn nàng đau khổ giãy giụa trong

tuyệt vọng.

Trầm Ngạn Khanh vươn tay lau lệ trên mặt nàng, dịu giọng xin lỗi:“Thật xin lỗi, nàng từ từ nghe ta giải thích đã, ta không cưới

nàng ấy.”

Lý Minh Kỳ thút tha thút thít, sao chịu tin hắn, lộ vẻ ‘ngươi đang lừa quỷ à’.

”Thật mà, tân lang hôm đó là Tô Diễn, ta chẳng hay biết gì,

đến khi ta biết được, tìm khắp xung quanh lại không thấy nàng, cả

người đều hoảng loạn.” Nói xong, ánh mắt có chút u ám, “Tiểu sư muội tên Triệu Hân Tinh, là con gái nhỏ nhà Tể tướng. Năm mười

tuổi lúc ta bế quan, tiểu sư muội lảo đảo chạy tới, kêu khóc với ta, nói Trầm gia bị diệt môn, ta vừa nghe liền uất nghẹn, nội lực chảy ngược, suýt nữa thất khiếu chảy máu mà chết, cũng may sư phụ đến kịp, cứu ta một mạng.”

”Sau đó, nàng ta cho là mình đã hại ngươi, nợ ngươi, nên muốn gả cho ngươi, bù đắp những tổn thương đã gây cho ngươi?”

”Kỳ Kỳ thật thông minh.” Trầm Ngạn Khanh cười buồn, nhìn thấy mà

Lý Minh Kỳ khó hiểu, nàng nuốt một ngụm nước bọt, đảo mắt đi, “Ngươi nhìn gì vậy?”

Trầm Ngạn Khanh đột nhiên ngồi dậy, trên tấm lưng trần có hình Cửu Trảo Kim Long*, lập tức hấp dẫn sự chú ý của Lý Minh Kỳ, nàng ôm chặt chăn gấm ngồi dậy, run run với tay chạm vào: “Đây là?” (*rồng vàng chín móng/vuốt)

”Do sư phụ xăm lúc năm tuổi, của ta là rồng, của nàng là phượng,

màu vẽ trộn từ máu của ta và nàng, chúng ta nhất định sẽ kết

thành phu thê. Kỳ Kỳ, ta cũng không muốn tổn thương nàng, chẳng

qua khi đó khắp người nàng đều là gai nhọn, ta vừa nhích đến gần liền bị đâm một nhát, thấy nàng và gã thân mật gắn bó, nàng nói

xem tâm trạng ta nên thế nào đây?”

Lý Minh Kỳ chợt mở to mắt, trong lòng nàng thật e sợ hắn, đỏ

vành mắt mắng: “Ngươi đúng là tên khốn kiếp vô liêm sỉ.” Từ nhỏ

Lý Minh Kỳ luôn được nuôi dưỡng trong khuê phòng, có những lời dù thế nào nàng cũng không mắng được.

”Ha ha, không chỉ vô liêm sỉ mà còn lưu manh nữa.” Trầm Ngạn Khanh

giơ tay lau nước mắt cho nàng, sau đó cười mê hoặc, vội ôm lấy

người hôn xuống, đến khi Lý Minh Kỳ khó thở mới buông ra. Hắn dịu dàng hôn lên trán nàng, Minh Kỳ, nàng vĩnh viễn không biết chấp

niệm của ta đối với nàng sâu đến cỡ nào đâu.

Năm đó, hắn năm tuổi, tuy còn nhỏ nhưng đã có chính kiến,

hắn biết rõ ý nghĩa của việc kết thân, nhìn bé gái mặt ngọc da

phấn kia, trong lòng bỗng nhiên mềm mại, muốn ôm, muốn hôn, hắn

nhận ngọc long phượng trong tay phụ thân đích thân đeo cho bé gái

còn quấn tã ấy, xác định thân phận trong tiếng cười trẻ con trong trẻo của nàng, từ giây phút ấy, hắn liền khẳng định, cô bé con này là

thuộc về mình, không ai có thể cướp đi.

Kỳ Kỳ, xin nàng đừng đẩy ta ra, nếu không ta thật không biết mình sẽ làm ra chuyện điên cuồng gì nữa.

”Trầm Ngạn Khanh, đây chỉ là một loại chấp niệm, căn bản không

phải là yêu, không phải, thừa dịp bi kịch còn chưa xảy ra, chúng ta nên trả mọi thứ trở lại vị trí ban đầu, được không? Thiên hạ

có vô số cô nương tốt, ngươi buông tha cho ta đi.”

Trầm Ngạn Khanh dịu dàng lau nước mắt cho nàng, cười nói: “Đây là phương thức ta yêu nàng, Kỳ Kỳ, vậy nàng cũng tha cho ta đi.” Trầm

Ngạn Khanh không gọi người, tự mình chậm rãi mặc quần áo rửa

mặt chải đầu, chỉnh trang xong, hắn một tay giữ cằm nàng, nhẹ

nhàng nâng lên, lộ ra nụ cười có thể xem là dịu dàng: “Kỳ Kỳ, ta

cho nàng thời gian suy nghĩ, nhưng nàng cũng biết mà, kiên nhẫn

của ta chỉ đến mức độ nào đó thôi.” Nói xong lại hôn lên khóe môi

nàng.

Mức độ kiên nhẫn, dù sao vẫn phải có, người đã ở trên tay mình, có thể chạy đi đâu?

Lý Minh Kỳ giận mà không dám nói, chỉ có thể quay mặt không

nhìn tới hắn, nếu đã nói rõ hết thảy thì cũng chẳng cần giả vờ chi

nữa. Trước nay người này vẫn luôn ngông cuồng kiêu ngạo, mặt băng tim

lạnh, chuyện mà hắn đã quyết thì dù ngọc hoàng thượng đế có muốn cản

cũng không cản được. Nếu hắn đã quyết định, ý kiến của nàng

cũng không còn quan trọng nữa, nàng chỉ có một con đường mà thôi.

Quả thật Lý Minh Kỳ không hận hắn, chỉ e ngại, sợ hãi, căm ghét,

người này dùng thủ đoạn cứng rắn can thiệp vào cuộc sống của

nàng, phá hủy hôn nhân của nàng, ép nàng quăng mũ cởi giáp, có

thể hắn thật sự yêu nàng, nhưng tình yêu này lại nặng nề đầy ép

buộc, vậy cũng là yêu sao? Có khác gì cướp đoạt? Tim nàng đã vỡ vụn

thành tro từ kiếp trước, bị nàng chôn vùi dưới Phật sơn, nàng không

thể cũng không dám chống đối, lại không muốn thỏa hiệp, nên làm thế nào đây?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...