Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý phu nhân đã hơn bốn mươi, lại vẫn thùy mị thướt tha, tính

tình dịu dàng hiền hậu, rất có khí phách nữ chủ nhân của một gia

tộc lớn. Nghe Tiểu Mễ bẩm xong, nét mặt vẫn lạnh nhạt, con gái

của mình, làm mẹ sao lại không hiểu? Lúc dùng điểm tâm với chồng

chỉ nói là con gái có hơi khó ở.

Lý Tấn Dương rất yêu chiều dung túng cô con gái này, nghe phu nhân

nói xong, cũng không hỏi han cặn kẽ, chỉ nói nếu không khỏe thì

mời đại phu đến khám.

Lý phu nhân trấn an trượng phu, khuyên ông đừng lo lắng.

Lý Tấn Dương gật gật đầu, dùng xong bữa sáng liền rời khỏi nhà.

Lý phu nhân tiễn trượng phu đi, mang theo nha hoàn đến Thanh Phong

Các. Tiểu Mễ đang trông coi chăm sóc bên cạnh, thấy phu nhân đến

liền vội chạy ra đón: “Phu nhân“.

”Tiểu thư sao rồi? Vẫn còn đang ngủ ư?”

”Bẩm phu nhân, tiểu thư vẫn chưa tỉnh, ngủ cũng không yên.”

Lý Minh Kỳ quả là ngủ không yên ổn, người hầu không chú ý một

chút, chăn liền bị nàng đá rơi, toàn thân lại đổ mồ hôi lạnh,

may mà không phát sốt.

”Tiểu Mễ, buổi sáng tiểu thư tỉnh lại có nói gì không?” Lý

phu nhân đè thấp giọng, cầm lấy khăn bên cạnh lau mồ hôi trên mặt

cho con gái, lại bảo người hầu pha một chậu nước ấm, tỉ mỉ lau

khắp người con gái, rồi thay cho nàng một bộ quần áo khô mát.

Tiểu Mễ có chút chần chờ, tiểu thư đã cố ý dặn dò, là sợ phu

nhân lo lắng, nhưng lúc này đang trong mộng tiểu thư lại vô cùng

bất an khốn khổ vùng vẫy, sao có thể giấu giếm phu nhân luôn khôn khéo. “Bẩm phu nhân, buổi sáng tiểu thư tỉnh lại ôm Tiểu Mễ khóc một trận, Tiểu Mễ hỏi thế nào, tiểu thư cũng không nói, chỉ

nói là gặp ác mộng, sợ ngài lo lắng, không cho nói với ngài.”

Lý phu nhân gật đầu:“Chuyện này không trách ngươi, lát nữa bảo

phòng bếp chỉnh lửa nhò hầm ít cháo, đợi tiểu thư tỉnh lại sẽ

ăn.”

”Tiểu Mễ rõ rồi ạ.”

”Mẹ, mẹ, đừng........ Cha, đừng chết, cha mẹ, hai người đừng đi, đừng

đi mà....” Lý Minh Kỳ khua tay lung tung, muốn túm lấy gì đó, tiếng hô hốt hoảng, luống cuống lại đầy đau thương.

”Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ, đừng sợ, mẹ đây, mẹ không đi đâu cả, ngoan.” Lý phu nhân cởi giày, lên giường ôm con gái vào lòng, vuốt ve từng chút

từng chút, hiệu quả rất tốt, Lý Minh Kỳ chui vào lòng bà, ngửi

được mùi hương quen thuộc, hoàn toàn yên tâm.

”Kỳ Kỳ, đừng sợ, mẹ luôn ở đây.” Lý phu nhân nhìn nước mắt trên mặt con gái, trái tim thắt chặt đau buốt.

Tiểu Mễ đứng bên cạnh, lòng cũng xót xa, đã nhiều năm tiểu thư

không có biểu hiện ỷ lại, lộ vẻ yếu ớt như vậy, nàng ta thấy mà khổ sở, cúi đầu gọi thật khẽ, “Tiểu thư“.

”Hôm qua, tiểu thư cùng biểu thiếu gia ra ngoài, đã xảy ra

chuyện gì?” Thấy con gái yên tĩnh lại, Lý phu nhân mới có lòng

nghĩ đến nguyên nhân, nếu như Tử Tuấn ức hiếp Minh Kỳ, nhất định

phải đòi lại công bằng cho con gái.

Tiểu Mễ nghĩ nghĩ, lắc đầu,“ Hôm qua, tiểu thư chơi đùa với biểu thiếu gia rất vui vẻ, không có gì khác thường, buổi tối tiểu

thư nói người mệt mỏi, liền ngủ sớm.”

”Không chút khác thường nào?”

”Tiểu Mễ khẳng định, không có.”

Lý phu nhân vuốt nhẹ vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại của con gái, có chút đăm chiêu, gật đầu. Minh Kỳ luôn rất kiên cường, từ nhỏ chưa từng rơi nước mắt lần nào. Lần này lại khác thường như vậy, nhất định là có nguyên do, vấn đề lại không do Tử Tuấn, vậy thì do

đâu?

Lý Minh Kỳ ngủ mơ mơ màng màng, trong mộng ngươi đến ta đi, ngươi tổn thương ta, ta hận ngươi, đau thương lo lắng, khiến nàng không

phân rõ trắng đen.

Ngủ cả ngày không tỉnh, Lý phu nhân liền phát hiện việc này không

tốt, đến xế chiều liền nóng ruột, vội bảo người hầu mời đại phu, đại phu nói Lý tiểu thư u uất trong lòng, tính hỏa trong người không thể tiêu tán, chỉ kê ít thuốc giải nhiệt, lại

nói thuốc này trị ngọn không thể trị gốc, đều phải do bản thân tiểu thư tự nghĩ thông.

Lý phu nhân bảo người hầu đưa đại phu đi lấy phí xem bệnh, còn bà thì ngồi trước giường thẫn thờ nhìn con gái.

Sau khi Lý Tấn Dương về phủ mới biết con gái thật sự bị bệnh,

đến khuê phòng, lại thấy vẻ mặt yếu ớt ưu sầu của phu nhân, lập

tức đau lòng: “Phu nhân, nếu nàng mệt thì về phòng nghỉ ngơi đi,

bảo người hầu trông chừng là được.”

Lý phu nhân tựa vào lòng trượng phu, lắc đầu: “Tấn Dương, con bé

Kỳ Kỳ nặng tâm sự, là do người làm mẹ như thiếp quá sơ sót, nhìn

bộ dáng này của nó, lòng thiếp đau buốt.”

”Có biết tại sao không?” Lý Tấn Dương bước đến sờ cái trán phát sốt của con gái, nóng hầm hập, người đã sốt đến mơ màng, ông cau mày:“Hôm qua còn khỏe mạnh, sao hôm nay lại bệnh? Bọn người hầu đã chăm

sóc thế nào hả?” Giọng điệu gay gắt.

Dưới gối vợ chồng Lý gia có một trai một gái, con trai lớn Lý

Minh Chiên đã theo thầy học tập từ khi còn bé, sau khi lớn lên lại

suốt năm chưa về nhà một lần, cô con gái này chính là bảo bối của vợ chồng bọn họ, yêu chiều từ nhỏ đến lớn, lại càng để ý đến sức

khỏe của con.

”Tấn Dương, chàng đừng lo lắng, Kỳ Kỳ vừa uống thuốc, tạm thời

sẽ không tỉnh lại, chàng cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, đi tắm

rửa rồi dùng cơm thôi.” Lý phu nhân kéo tay chồng, cố gắng xoa

dịu cơn tức giận của ông, xoay người nhìn nha đầu đang đỏ hồng

đôi mắt, nói: “Tiểu Mễ, chăm sóc tiểu thư cho tốt, việc này

không trách ngươi.”

”Hừ.” Lý Tấn Dương hừ lạnh một tiếng, ôm phu nhân trở về phòng ngủ chính.

Lý phu nhân vừa lau tóc giúp trượng phu vừa thở dài: “Tấn

Dương, từ bé thân thể Kỳ Kỳ đã không tốt, bị bệnh luôn lâu khỏi, thấy con gái khó chịu bất lực như thế, thiếp làm mẹ lại chẳng biết làm thế nào.”

”Nam nhi*, nàng đừng lo lắng, chỉ sốt chút thôi, có thể là do ra

ngoài nhiễm lạnh, mấy hôm nay con bé rất chăm chạy ra ngoài chơi đùa

cùng Tử Tuấn, đúng là con gái lớn rồi thì không thể giữ trong nhà

mà.” Lý Tấn Dương vỗ vỗ tay phu nhân, nói thì nói vậy, vẻ mặt

lại nghiêm túc. “Nam nhi, nàng thấy thằng bé Tử Tuấn này thế

nào?” (*tên của mẹ Kỳ Kỳ)

”Thằng bé Tử Tuấn này, vóc dáng nhân phẩm đều rất tốt, cũng quan

tâm chăm sóc Kỳ Kỳ của chúng ta, hiếm thấy chính là, Kỳ Kỳ cũng thích nó.”

”Vài ngày trước, Trương Đình cũng thăm dò ý ta, hy vọng Tử Tuấn cưới Minh Kỳ, lúc đó ta chưa trả lời, muốn hỏi ý của Minh Kỳ,

chờ khi Minh Kỳ khá hơn, nàng thăm dò ý con bé một chút, nếu con

bé muốn, bảo Tử Tuấn đến cầu hôn là được.”

”Lão gia tốt của thiếp à, sao ngài lại khiến người ta yêu quí đến thế chứ.” Lý phu nhân hiếm khi trẻ con như thế, cười ngắt mũi trượng

phu một cái.

Cái mặt già nua của Lý Tấn Dương đỏ ửng: “Con gái của ta, ta không thương thì ai thương đây.”

”Lão gia chưa từng xấu hổ như vậy đâu.”

Lý Tấn Dương hùng hổ nghiêm mặt, một tay kéo phu nhân vào lòng,

dùng râu mới nhú cọ vào cái cổ mềm mại của thê tử. Lý phu

nhân bị trượng phu trêu đùa ngứa ngáy không thôi, cười đùa ầm ĩ,

quên mất phiền lo.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...