Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 115

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ giật mình tại chỗ, với tay sờ sờ trước ngực, đáng tiếc không

chạm được vào Ngọc Phượng đông ấm hạ mát kia. Đúng rồi, ngọc bội đã bị

Trầm Ngạn Khanh lấy lại, cất ở đâu, nàng cũng không hỏi rõ.

Chưa từng nghĩ ngọc bội mình đeo hai mươi năm lại là tín vật của quốc

mẫu, việc này khiến nàng khó mà tin được. Nàng có rất nhiều nghi vấn tắc nghẽn nơi cửa miệng, muốn nhanh chóng thốt ra, nhưng nên thốt ra thế

nào đây?

Mình biết hắn hai đời, nay đã gả làm vợ hắn, cả đứa bé cũng đã có, mà

nàng lại không hề biết thân phận thật sự của người mình đã gả cho? Có

chút muốn cười, lại như muốn khóc, đây là loại cảm xúc dở khóc dở cười

phức tạp thế nào, miễn cưỡng giữ vững tinh thần, “Sư phụ, chuyện này quá đột nhiên.” Trong khoảng thời gian ngắn nàng rất khó tiêu hóa hoàn

toàn, cha mẹ thì sao? Cũng biết chứ? Mà đương sự - Trầm Ngạn Khanh khẳng định là biết rõ, nếu sư phụ không nói rõ, hắn còn muốn giấu giếm mình

tới khi nào? Sau đó, nàng lại nghĩ, tương lai bọn họ phải đi con đường

nào? Thật phải tiến cung? Không phải điều nàng mong muốn!

Vô Trần Tử thấy tâm tình nàng như đã hiểu ra, một lát sau mới nói tiếp:“Quả có chút đột nhiên, vi sư tin tưởng con sẽ nhanh chóng tiếp nhận.”

Lý Minh Kỳ chỉ cười khổ chống đỡ, “Sư phụ, ngài quá xem trọng con rồi.”

Có một số việc, nếu đã thành sự thực, quả không thể buồn rầu, sau đó lại hỏi: “Sư phụ, nếu chàng mang thân phận thái tử, sao lại thành Tam công

tử của Trầm gia? Chuyện chàng là thái tử, có bao nhiêu người biết?”

”Việc này nói ra rất dài dòng, phải bắt đầu từ chuyện ở Phật sơn hai

mươi năm về trước.” Chuyện xưa như rành rành trước mắt, Vô Trần Tử thở

dài, quyền lợi lớn nhất trong thiên hạ chính là ngôi vua, bề tôi thân

cận hành thích vua, con giết cha, đệ hại huynh, sử truyền không dứt.

Lý Minh Kỳ sinh ra khi chiến loạn đã dừng, cho nên việc nàng biết cũng

không nhiều, chỉ nghe đồn đãi, “Là việc Hiền vương phạm thượng mưu

phản?” Nghe nói năm đó, cả Hoàng Thành đều tắm máu, sát thủ trong chốn

giang hồ như châu chấu ào ạt kéo về kinh thành, khuấy đảo gây ra một

trận mưa gió.

Trong đầu hiện lên một ý nghĩ, nàng vội hỏi: “Sư phụ, mẹ đẻ của Ngạn

Khanh là đệ nhất mỹ nhân Trầm Ngạo Tuyết của Bắc Minh Sơn Trang?” Nếu là như vậy, liền có thể hiểu được.

Bắc Minh Sơn Trang có mỹ nhân tên gọi Ngạo Tuyết, một bài múa chấn động

kinh thành, bao nhiêu công tử danh môn bị hốt hồn, cuối cùng đóa hoa rơi vào nhà Vương gia, không ngờ lại thành hoa quý chết non khi đẹp nhất,

chỉ để lại tiếng tiếc hận thổn thức ngập trời.

Vô Trần Tử gật đầu, Trầm Ngạo Tuyết vừa cập kê liền gả làm phi của thái tử.

Lúc trong nhà có họa thì bà ấy đang mang thai, sắp lâm bồn, cũng không

ngờ họa sát thân từ trên trời giáng xuống, căn bản không để người ta có

thời gian thở dốc. Vào lúc nguy nan, cũng may lão út Trầm Thiên Tư của

Trầm gia ngang trời xuất thế, dựa vào Thanh Phượng kiếm mở một

đường máu, mới cứu được hai mẹ con ra khỏi vũng máu. Đáng tiếc trên

đường đi Trầm Ngạo Tuyết động thai, khó sanh mà chết.

Nói đến Trầm Thiên Tư, Vô Trần Tử cũng nhịn không được mà thầm than thở, cũng là một thế hệ tài năng. Nếu hắn ta không vung đao một trận, thần

cản giết thần, Phật ngăn giết Phật, ép người trong U cốc lui về cũng cố

lực lượng, nào có mấy năm Thái Bình vừa qua, đến nay vật đổi sao dời,

cũng không muốn Sát Tinh lại xuất hiện, hi vọng kiếp này có biện pháp lưỡng toàn.

Vì giữ lại huyết mạch hoàng thất, Trầm Thanh Nhai nhận nuôi dưỡng cháu

ngoại trai của mình, với bên ngoài chỉ nói là Tam công tử của Trầm gia.

Người ngoài cũng không biết tam công tử của Trầm gia sinh vào lúc nào,

lúc này mới nhờ kế thay mận đổi đào, tránh thoát nhiều ám sát.

Trầm Thanh Nhai giấu kín chuyện này, đừng nói là người ngoài, ngay cả

Thánh Thượng cũng bị ông ta giấu kín, nếu không thật sự phải tiết lộ, có thể ông ấy vẫn sẽ tiếp tục giữ kín.

Trầm Ngạn Khanh vốn sinh ra đã yếu ớt, sau khi ra đời thân thể vẫn không tốt, nhiều lần trị liệu đều nói mạng không sống lâu. Trầm Thanh Nhai

hết cách mới nói rõ tình hình năm đó cho Vũ Đế, Vũ Đế biết được, một ít đại thần tâm phúc trong triều khẳng định cũng sẽ biết được.

Lý Minh Kỳ nghiêm túc nghe, nói như thế, bí mật thân phận của Trầm Ngạn

Khanh đã công khai trên triều đình rồi. Đồng thời nghĩ tới thân phận của Triệu Hân Linh, vậy các sư huynh đệ khác thì sao? Chẳng lẽ cũng đều là

người trong triều sao?

Sao Vô Trần Tử không nhìn ra suy nghĩ trong lòng nàng, “Ta đã già rồi,

vốn không có ý định thu nhận đồ đệ, không ngờ vừa nhận lại nhận cả năm,

hơn nữa thân thế đều bất phàm.”

Quả nhiên là thế, nàng bình tĩnh chờ đợi, trong lòng ngứa ngáy, có chút

gấp gáp muốn biết càng nhiều về chuyện của hắn. Qua hôm nay nàng sẽ đến

gần hắn thêm một chút, không chỉ về mặt tình cảm mà còn cả linh hồn.

Mặc dù trong lòng suy đoán, mà khi sự thật bày ra trước mắt lại vẫn không nhịn được mà kinh hãi.

Quân Nho hiền lành hòa nhã là con trai lớn của đương kim Thừa tướng,

Phong Thiển Ảnh cười như hồ ly là thiếu chủ của Lục Liễu Sơn Trang, mà

Tô Diễn cười giấu dao găm cũng là hậu nhân của danh môn, chỉ là số mệnh

long đong bị cướp mà bơ vơ cơ khổ trở thành dạng người như bây giờ.

Vô Trần Tử nhận vài đồ đệ, đều là người tài giỏi xuất sắc, đều là nhân vật nguy hiểm mỗi bước chân trời rung đất nứt.

Lý Minh Kỳ thầm mãnh liệt kiểm điểm chính mình, mặc dù nàng là chỉ con

thỏ nhỏ, nhưng cũng là con thỏ nhỏ đã sống hai đời, bên người đàn sói

vờn quanh, nàng lại vẫn không hề phát hiện, thật là... thật là ngu

muốn chết mà.

Vô Trần Tử thấy nàng trầm tư, cũng không mở miệng, chỉ chờ nàng hoàn hồn.

Lý Minh Kỳ ổn định tâm tình xong, mỉm cười châm trà giúp Vô Trần Tử, “Sư phụ, ngài uống một ngụm trà rồi hãy tiếp tục, Minh Kỳ vẫn theo hầu.”

”Tốt lắm, đây là việc thứ hai vi sư muốn con giúp.”

Qua hôm nay, sẽ không còn chuyện gì khiến nàng hoảng loạn luống cuống

nữa rồi, “Sư phụ, có chuyện thì ngài cứ dặn dò, Minh Kỳ nhất định dùng

hết toàn lực hoàn thành.”

Vô Trần Tử thực vừa lòng với biểu hiện của nàng, nên như thế, mặc kệ gặp chuyện gì đều nên thong dong bình tĩnh, như thế mới là bộ dáng đương gia chủ mẫu nên có, ông giũ giũ phất trần trong tay, hiền từ nhìn nàng, nói: “Không phải là việc khó gì, đã nhiều năm rồi, Ngạn Khanh vẫn không chịu nhận tổ quy tông, Minh Kỳ, con phải khuyên nhủ đôi lời, trên đời này, người nó nghe lời nhất, chỉ có con thôi.”

Có nghĩ cũng không nghĩ đến việc này, nàng đột nhiên bắt đầu chán ghét

việc quay về Thượng Kinh sinh sống, “Sư phụ, con nhất định sẽ làm hết

sức.”

”Nó không muốn tiến cung cũng không sao, chỉ cần các con dốc sức giữ lại cho hoàng triều một huyết mạch, thiên hạ to lớn, không phải sẽ mặc cho các con vẫy vùng sao?”

Lý Minh Kỳ dồn sức nhìn về phía ông ta, từ trong mắt ông, nàng chỉ nhìn thấy cơ trí và bao dung.

Vô Trần Tử vuốt râu cười, tầm mắt cũng dời tới cửa phòng, “Ngạn Khanh à, Đồng nhi của ta chẳng trêu chọc gì con, đừng ức hiếp nó, mau vào đi.”

Thời gian dần trôi, Trầm Ngạn Khanh càng không kiên nhẫn, phi thân nhảy

lên nóc nhà, nâng hai tay, phóng khí lạnh ra ngoài, còn lạnh hơn thời

tiết vài phần.

Tiểu Đồng quét sân bị khí thế của hắn dọa, cái chổi trên tay cũng run

theo, lại không dám xin khoan dung, chỉ có thể chịu đựng, vị tiểu gia

này, cậu nhóc không chọc nổi, cũng may tổ sư mở miệng cứu nguy.

Thân hình Trầm Ngạn Khanh biến ảo, chưa đầy chớp mắt, người đã đẩy cửa

bước vào trong. Đầu tiên mắt liền nhìn về phía Lý Minh Kỳ ngồi nghiêm

chỉnh, thấy sắc mặt nàng như thường, mới nhẹ nhỏm, khom người hành lễ,“Ngạn Khanh bái kiến sư phụ.”

”Hừ, thằng nhóc kia, mau đến xem coi ta có khi dễ nương tử nhà con không.”

Lý Minh Kỳ kinh ngạc, không ngờ Vô Trần Tử tuổi cả bó rồi mà vẫn còn có thể nói đùa, mi dài bay lượn, bộ dáng như một đứa trẻ tinh nghịch, biến hóa trước sau thật quá lớn rồi.

Trầm Ngạn Khanh cũng đã thành quen, cứng mặt, tỉ mỉ nhìn ông nửa ngày,

ngặt nổi sư phụ thật sự cáo già, hắn chẳng nhìn ra được gì, “Sư phụ, có

lời gì muốn dặn dò đồ nhi?”

”Chỉ hai người lặng lẽ nói với nhau là được, đừng tưởng ta không biết

con nghe lén ở góc tường.” Vô Trần Tử chợt nhíu mày, ngay cả râu cũng

run lên.

Trầm Ngạn Khanh đen mặt, hắn thật có tâm tư nghe lén, nhưng bốn phía

phòng ốc đều là tường năng lượng, sao hắn có thể thâm nhập bước vào, hơn nữa, cũng có chút không được tự nhiên, “Kỳ Kỳ, hai người đã nói gì

vậy?”

Lý Minh Kỳ che miệng cười, rốt cục nàng cũng nhìn thấy thế nào là thực

sự phẫn nộ, vừa vặn Vô Trần Tử nháy mắt với nàng, nàng cười đáp lại,“Hai người bọn thiếp nói gì sao? Đương nhiên là...... Bí mật.”

”Sư phụ, ngài già mà không đứng đắn, Minh Kỳ, nàng đừng học xấu theo ông ấy.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...