Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 151

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trầm Ngạn Khanh nhìn không nổi nữa, dùng ánh mắt ngăn lời Quân Nho chưa

nói hết lại, “Quân Nho, qua đây ngồi, đệ có lời muốn nói với huynh.”

Quân Nho chỉ đành thỏa hiệp, bước vài bước qua, “Ngạn Khanh, thằng bé còn nhỏ, đệ phải đối xử tốt với nó một chút.”

Trầm Ngạn Khanh không đáp, thầm nghĩ, ông đây đối xử với thằng nhóc như

thế còn chưa đủ tốt ư? Ăn, mặc, dùng có thứ nào không phải của đệ chứ?

Ngay cả Tiên Thiên Chi Khí tự nhiên lưu chuyển trong cơ thể nó

cũng đều do đệ ban cho, không cảm ơn thì cũng thôi đi, còn không phân rõ ngày đêm mà bám lấy Kỳ Kỳ, đệ phải đòi công bằng ở đâu đây? “Quân Nho,

huynh đừng chăm chút thằng bé quá, toàn thân nó mình đồng da sắt không

mài giũa chẳng nên thân đâu.”

”Ngạn Khanh, thằng bé còn chưa đến một tuổi.” Quân Nho tốt bụng châm trà cho hắn, nói vô cùng chân thành.

”Nếu nó mà lớn thêm một tuổi thì đã có thể leo tường dỡ ngói rồi.” Trầm

Ngạn Khanh trào phúng thốt một câu, buông chung trà, nhẹ giọng nói: “Dù

là trẻ con thì thằng nhóc cũng không phải là đứa trẻ bình thường, Quân

Nho, huynh phải thừa nhận điểm này.”

Trong lời Trầm Ngạn Khanh nhắc tới hai điểm bất thường, thứ nhất, trong

cơ thể Trầm Ninh được hắn truyền giữ hai mươi thành công lực, sẽ được bé hấp thu khi lớn dần lên. Thứ hai, tương lai Trầm Ninh sẽ là hoàng đế,

thân phận như vậy không cho phép bé có nhược điểm.

Hai điểm này, dù là điểm nào cũng cần thời gian, mà tính nhẫn nại của

Trầm Ngạn Khanh chưa bao giờ tốt, hắn không thể tự tay dạy bé mười năm

hai mươi năm, duy nhất có thể chính là làm gương tốt dẫn đường, dùng

phương thức của riêng mình, áp đặt bé, thúc ép bé, khiến từ nhỏ bé đã

biết phản kháng, phản kháng cường quyền, phản kháng bạo lực, cũng chỉ có như thế mới có thể kích thích ý chí tiến về phía trước của thằng bé.

Về phần tình thương gì đó của cha, hắn nghĩ, vẫn sẽ có một chút nhỉ? Có

lẽ còn nhiều hơn so với hắn tưởng tượng, mặc kệ là bao nhiêu vẫn đều

tích lũy trong lòng, cần gì phải nói ra? Chỉ cần bé biết mình có một

người mẹ yêu con, cưng chiều con, thương con tận xương tủy là tốt rồi.

Lý Minh Kỳ khom người, chịu ánh nhìn chằm chằm của mọi người, dù da mặt

có dày hơn cũng không chịu nổi, đỏ mặt cọ cọ lên đầu con trai nhà mình,“Ninh Ninh, ngoan, đều do mẹ không tốt, không nên bỏ con một mình, Ninh

Ninh có bị thương không?”

Trầm Ninh Ninh lắc đầu, cánh tay nhỏ càng níu chặt, chỉ sợ mẹ sẽ bị thế

lực tàn ác cướp đi, đôi mắt nhỏ thỉnh thoảng liếc mắt trừng cha bé một

cái, vô cùng đề phòng. Ánh mắt của phụ thân trứng thối lại tối sầm,

không biết là đang nghĩ mấy chuyện xấu xa gì nữa.

Trầm Ninh Ninh còn nhỏ, bé vẫn chưa biết cha mình dụng tâm lương khổ, cũng không biết cha đã vì cả nhà mà chống đỡ cả bầu trời thế nào. Chỉ

khi bé thật sự trưởng thành, mới có thể hiểu được tình thương của cha,

mặc dù không ấm áp nhưng vẫn là một ngọn núi, đè nặng bé đồng thời cũng

giúp bé chắn gió che mưa.

”Ninh Ninh, không được nhìn cha con như vậy.” Lý Minh Kỳ xoay mặt con

trai lại, hai cha con trời sinh xung khắc, từ nhỏ đã thế, xem ra cuộc

sống sau này, nàng có thể xem mãn nhãn rồi.

Tuyết Nữ nhịn không được che miệng cười, “Minh Kỳ, tương lai cha con họ đại chiến, muội sẽ theo phe nào?”

”Mọi người cứ mặc bọn họ vậy sao?” Lý Minh Kỳ thực không còn gì để nói.

Kiếm Hâm nói tiếp: “Không phải chúng ta mặc kệ, mà là đại Trầm cùng tiểu Trầm nhà muội không phải kẻ dễ bắt nạt, lại đều thích lượn quanh muội,

sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ đánh nhau.”

Hay lắm, không chỉ mặc kệ bọn họ mà còn tính kế cả nàng.

Lý Minh Kỳ câm miệng không nói, cầm lấy điểm tâm nhét vào bụng. Quả thật nàng không còn gì để nói, nếu thực có một ngày như vậy, chỉ cần không ở trước mặt nàng, muốn ra tay thế nào cũng được. Bằng ngược lại, đuổi hết ra khỏi nhà.

”Tuyết Nữ, đứa bé không làm tẩu khó chịu chứ?” Lý Minh Kỳ nhìn về phía cái bụng còn chưa lộ rõ của Tuyết Nữ, ánh mắt như lửa nóng, thèm

nhỏ dãi, “Nếu là con gái thì gả cho Ninh Ninh nhà muội đi.”

Ánh mắt Tuyết Nữ sáng ngời, “Chủ ý không tệ, cứ quyết định vậy đi.” Ai bảo Trầm Ninh chiếm hết yêu thương của mình chứ.

Kiếm Hâm ở một bên nghe mà lắc đầu, “Hai người đó, cũng không hỏi thử

xem đứa bé có đồng ý không mà đã một mình tính chuyện cả đời của chúng.”

”Ninh Ninh, con có bằng lòng không? Đồng ý thì kẹo này sẽ là của con.”

Không biết từ khi nào, trong tay Tuyết Nữ xuất hiện một viên kẹo xinh

đẹp.

Kiếm Hâm đen mặt, thế này thì làm gì có chuyện không đồng ý.

Trầm Ninh Ninh không thèm nghĩ ngợi, xoay người dùng sức xông đến, ánh

mắt cười híp lại thành đường, có ăn thì việc không vui gì đó đều ném hết ra sau đầu.

”Đồ tham ăn, một viên kẹo liền mua được con.” Hai tay Lý Minh Kỳ khoanh

tròn trước ngực vui vẻ trêu chọc bé con, có chút bất đắc dĩ.

Tuyết Nữ vừa đút kẹo cho bé, vừa dời đề tài, “Minh Kỳ, ngày mai là bốn

mươi chín ngày của Thất thúc, muội cùng ta đến từ biệt thúc ấy đi.”

Lý Minh Kỳ gật đầu, vẫn chờ đợi chưa đi chính vì ngày này, “Ừ, mọi thứ

đều đã chuẩn bị xong hết rồi, sáng sớm ngày mai muội đến tìm tẩu.”

Kiếm Hâm nghe vậy liếc mắt nhìn các nàng, an ủi: “Hai người đừng lo

lắng, sau này ngày lễ ngày tết ta đều sẽ đến bái tế tiền bối.”

Ba người nhìn nhau cười, đều là người một nhà, hẳn là không cần nói cảm

ơn đâu nhỉ? Hãy để hết thảy đều không cần mấy lời sáo rỗng đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...