Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ lăn hai vòng trong ổ chăn ấm áp, cho đến khi chăn hở lung

tung, chân nhỏ dần lạnh mới ngừng lại. Nàng nhớ tới lời Trầm Ngạn Khanh

nói trước khi đi, hoàn toàn không nằm được nữa. Sẽ đi gặp Vô Trần Tử ư?

Đây chính là Thế Ngoại Cao Nhân thật sự, theo lời của mẹ, là khi mình

vừa mới được sinh ra, thì có một vị Tiên Phong Đạo Cốt tuổi cao gương

mặt trẻ trung đến, ngay cả mẫu thân cũng không xác định được độ tuổi,

thật sự là tiên trong cõi người. Gặp ông ấy nàng nên nói gì? Vấn đề của

nàng, có nên hỏi ra miệng không? Nàng ngẫm lại, bỗng có chút không yên.

”Chủ nhân, ngài đang tự rối rắm gì thế ạ?” Phượng Nhã và Phượng Ngọc

thấy vẻ mặt buồn rầu của nàng, vô cùng khó hiểu. Chủ nhân à, tâm tư ngài có thể đơn giản hơn một chút hay không, để các nàng có thể đoán ra chút ít?

Lý Minh Kỳ dùng sức vuốt vuốt mặt, đến khi đỏ cả mặt, bụng lại hợp với

tình hình vang lên âm thanh ọt ọt. Hôm qua là đại hôn, nàng vốn chưa ăn

bao nhiêu, lại bị Trầm Ngạn Khanh ép buộc ra trò, không đói bụng mới là

việc lạ, nàng cau mày, nghiêm trang thì thầm: “Ta đói bụng.”

Phượng Ngọc phì một tiếng liền cười, không phải chủ nhân đang nghĩ là sẽ ăn cái gì đó chứ? “Chủ nhân tốt à, ngài muốn dùng cơm trên giường sao?”

Hôm qua tuyết rơi suốt đêm, tuyết đầu mùa chưa tan, không khí cũng chưa

lạnh, chủ nhân nhà mình quấn chăn ủ trên giường, thật sự rất trẻ con.

Dù Lý Minh Kỳ đã sống lại một đời, tật xấu gì cũng đều sửa được, duy chỉ tật xấu ủ trên giường là không sửa được, nghe nha đầu trêu chọc, nàng

cũng không giận, còn cố nói: “Ta dậy ăn đây.” Đã không buồn ngủ, ổ chăn

cũng hết ấm rồi.

Phượng Nhã chọt chọt trán của muội muội, không biết lớn nhỏ, ai cũng dám giễu cợt, “Chủ nhân, sáng nay ngài muốn ăn món gì?”

Lý Minh Kỳ nghiến răng, muốn ăn gì đây? Nàng muốn đem Trầm Ngạn Khanh

hầm luộc nướng rang xào, có được không? Cúi đầu nhìn nhìn tay chân nhỏ

nhắn, cả cái bụng hơi u lên của mình. Thở dài, sức mạnh của địch và ta

cách nhau quá xa. Nàng âm thầm thề, họ Trầm kia, chàng dám gạt thiếp,

sớm muộn gì cũng có một ngày, thiếp nhất định sẽ đánh bại chàng, hiện

tại nàng vẫn nên ngẫm kỹ xem, aizz, thèm món gì đây, “Gì cũng được.”

Hai nha đầu ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, thầm nghĩ chủ nhân đang mắc di chứng sau khi có mang ư? Nên dành thời gian hỏi Nhị gia cho rõ, không

thể lơ là, “Ngọc nhi, muội đến phòng bếp thử xem, làm mấy món mà chủ

nhân thích ấy.”

Phượng Ngọc vui vẻ dạ một tiếng, không đợi chủ nhân gật đầu, chạy trước một bước.

Lý Minh Kỳ trừng mắt nhìn, ngáp một cái, vẫn hơi mệt, cả người đều lười biếng.

Phượng Nhã tiến lên lau nước tràn ra nơi khóe mắt nàng, “Chủ nhân, ăn cơm xong, ngài ngủ thêm một giấc đi.”

”Không được, giúp ta mặc quần áo đi.” Lát nữa còn phải đi thỉnh an sư

phụ, hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng vực dậy tinh thần, “Cún con vẫn

tốt chứ?”

Phượng Nhã cười nói: “Rất ngoan, chờ chủ nhân dùng bữa sáng xong, nô tỳ

liền ôm đến cho ngài.” Có cún con ít nhiều liền có thể phân tán chút lực chú ý.

”Đêm qua ta thấy toàn thân nó trắng muốt, cứ gọi nó là Tiểu Bạch đi.” Lý Minh Kỳ nhớ tới đôi mắt lấp lánh của cún con, trong lòng mềm đi vài

phần, rất muốn ôm.

Đương nhiên Phượng Nhã không phản đối, tò mò hỏi: “Chủ nhân, vì sao lại

gọi là Tiểu Bạch?” Tên này thật hơi có chút tùy tiện nhỉ?

”Bạch Trản cũng toàn thân trắng muốt, gọi là Đại Bạch, Cún con cũng

trắng muốt toàn thân, đương nhiên phải gọi là Tiểu Bạch. Nhã Nhi, ngươi

nói xem hai chúng nó có thể vui vẻ sống cùng nhau không?” Lý Minh Kỳ

ngồi trước gương trang điểm, một tay chống cằm, từ trong gương đồng thấy khóe miệng nha đầu co rút, được rồi, là nàng suy nghĩ nhiều, hiện tại

nàng thực muốn tìm chút việc để làm, hầu phân tán lực chú ý.

Cả buổi sáng Lý Minh Kỳ đều rất phối hợp, ăn uống không ít hơn bình

thường, cũng không hỏi thêm về việc đêm qua, khiến hai nha đầu đều thở

phào nhẹ nhỏm.

Vừa ăn cơm xong, Lý Minh Kỳ ngồi trên ghế tựa chơi đùa cùng Tiểu Bạch.

Cửa bị gõ nhẹ, hai nha đầu có chút nghi hoặc, nghe tiếng động cũng không giống cung chủ nhà mình, mở cửa lại nhìn thấy Bạch Trản, cũng không

biết chạy từ đâu về, cả người đầy tuyết, bộ lông cũng ướt đẫm.

Phượng Ngọc a một tiếng, cũng không dám ngăn không cho Bạch Trản đại nhân vào cửa.

Bạch Trản lắc lắc thân mình, ngẩng đầu bước như đế vương, dạo khắp trong phòng một vòng, ngậm một cái khăn mặt bước đến trước mặt Lý Minh Kỳ, ý

gì thì không nói cũng hiểu.

Lý Minh Kỳ ôm Tiểu Bạch, nhìn Đại Bạch, “Đại Bạch à, cả buổi sáng mày đi lêu lổng nơi nào vậy? Khiến cả người ướt đẫm mới quay về, không sợ sinh bệnh sao.”

Bạch Trản gầm gừ một tiếng, thầm nghĩ cái gì mà lêu lổng chứ, rõ ràng là nó đi tìm thức ăn mà, có chút miệt thị trừng mắt liếc xéo nhóc cún nhỏ

trong lòng nàng, cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ, sao ngươi đến được

đây, còn dám tranh giành tình cảm với gia, không muốn sống nữa sao?

Tiểu Bạch đáng thương, đuôi cụp xuống, ăng ẳng một tiếng chui vào trong

lòng Lý Minh Kỳ, nhắm mắt giả chết, đại gia, ngài cứ xem tiểu nhân thành cái rắm là được rồi mà.

Lý Minh Kỳ trừng mắt liếc nhìn Bạch Trản, đoạt khăn mặt trong miệng nó,

bắt đầu nén giận lau lông cho nó, “Đại Bạch à, đây là đệ đệ ta tìm về

cho mày, sau này mày không được ức hiếp nó, biết chưa?”

Bạch Trản gầm gừ một tiếng, có chút không vui, hai móng trước nhấc lên

đặt trên ghế dựa, cái đầu lớn dụi vào lòng nàng, dụi khiến nàng ướt

nhẹp, còn dụi khiến Tiểu Bạch trong lòng nàng rớt xuống đất, sao có thể

tùy tiện nhận thân thích như vậy? Lá gan thật không nhỏ, thân thích có

thể nhận bừa được à?

Lý Minh Kỳ bị Bạch Trản vừa dụi vừa liếm, thấy sẽ bị nó áp đảo, nàng

cười đẩy nó, “Được rồi, được rồi, cả người đều bẩn, về sau mà còn ra

ngoài chạy loạn, coi chừng ta không cho mày vào phòng.”

Bạch Trản cong đuôi, liền cuốn Tiểu Bạch lên, lắc lư cao thấp trái phải.

Tiểu Bạch bị dọa cả người phát run, mắt to ngập nước, có vậy mà cũng bị

dọa khóc, lại còn tru tréo: ngài không phải ca mà là đại gia của ta, mau buông ta xuống, ta sợ độ cao.

Đại Bạch nhếch miệng, nhóc con, ta không ăn ngươi, ngươi khóc cái gì, thật là, còn chưa đủ nhét kẻ răng ta đâu, lá gan thật nhỏ.

”Bạch Trản, mày đang làm gì thế, buông đuôi mày ra ngay.” Lý Minh Kỳ nổi giận, ném khăn đi, cũng chẳng thèm mang giày, bước đến đoạt cún với

đuôi cọp, “Bạch Trản, ta rất giận, mau buông đệ đệ của mày ra.”

Phượng Nhã và Phượng Ngọc không dám giúp một tay, đứng bên nhìn mà lo

lắng suông, “Chủ nhân, chủ nhân, ngài kiềm chế một chút, đừng đụng đến.”

Đây là khiêu khích quyền uy của nàng, không thể tha thứ, Lý Minh Kỳ

chống hông, chỉ vào mũi Bạch Trản, “Mày có buông không, nếu không buông, buổi tối ta sẽ ăn thịt hổ.”

Bạch Trản lắc lắc đầu, nằm rạp trước người nàng, đuôi liền dùng lực, ném cún con bay đi.

Lý Minh Kỳ đen mặt, chết tiệt, chủ mày ức hiếp ta, thú cưng của chủ mày

ức hiếp cún cưng của ta, tuyệt đối không thể tha thứ, không thể tha thứ.

Chỉ nghe một tiếng ăng ẳng thật to, Tiểu Bạch rơi thẳng xuống lưng Bạch Trản, hổ to trừng mắt, cún con Tiểu Bạch liền im bặt.

Lý Minh Kỳ chỉ vào mũi Bạch Trản, tức giận dữ tợn nói: “Họ Bạch kia, mày cút ngay, ta không muốn nhìn thấy chủ tớ mày nữa, các ngươi đều ức hiếp người ta, ta và các ngươi không đội trời chung.”

Đại Bạch đáng thương tỏ vẻ mình thực vô tội, Kỳ Kỳ lại vì nhóc cún này

mà chán ghét nó, nếu đã bảo nó cút, thì nó cút là được chứ gì, dắt theo

cả cái đứa thân thích bá vơ kia nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...