Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Nhã gian vô cùng im ắng, có thể nghe được cả tiếng kim rơi, Huyết

Sát bị điểm huyệt câm, nằm sấp nơi đó, nhắm mắt không hề phát ra tiếng

động. Phong Thiển Ảnh nhìn cửa sổ vẫn còn đang lắc lư kia, hộ vệ áo đen

vừa rồi là Ám Long vệ của Ngạn Khanh? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà

ngay cả Ám Long vệ cũng xuất hiện? Đáy lòng gã có chút kinh ngạc khó

tin, quay đầu nhìn về phía Trầm Ngạn Khanh, vẻ mặt tiểu sư đệ vẫn như

thường, không biết vì sao lại khiến gã có chút lo lắng, “Ngạn Khanh,

người này là ai?”

Trầm Ngạn Khanh lười biếng ngồi tựa nghiêng vào ghế, trên khuôn mặt thon thả nhìn nghiêng không lộ ra vui giận, chỉ đôi mắt như đầm sâu kia

dường như đang nổi cơn gió lốc, “Huynh có thể tự hỏi y thị.”

Phong Thiển Ảnh thầm suy xét, đã đoán được tám chín phần, rồi vẫn hỏi ra miệng, “Ngươi là ai?” Cách khoảng không giải huyệt cho y thị.

Huyết Sát dời tầm mắt, tỏ vẻ dù chết cũng không khai tên chủ nhân của mình, “Muốn giết cứ giết, bớt nói nhảm đi.”

“Chu choa, vẫn còn cứng đầu nóng tính này. Ngạn Khanh, đệ thấy nên lóc

thịt hay ném vào chảo dầu thì tốt hơn?” Phong Thiển Ảnh có chút lo lắng

cho tiểu sư muội, không biết rốt cuộc Ngạn Khanh tính thế nào.

“Vốn chẳng phải là chuyện lớn gì, hà tất phải phiền phức như vậy.” Trầm

Ngạn Khanh chậm rãi uống một ngụm trà, từ chỗ ngồi đứng dậy, đến bên

cạnh Huyết Sát, đôi giày gấm màu tím nâng lên, đá vào y thị, mũi giày

chạm vào người y thị, liền giải huyệt đạo cho thị, nhẹ giọng nói: “Hôm

nay ta không giết ngươi, chỉ cần ngươi có thể chạy khỏi cánh cửa này, ta liền bỏ qua chuyện cũ, nếu trốn không thoát, ha, làm sai thì phải trả

giá thôi.”

Ánh mắt Huyết Sát chợt lóe, thân thể lập tức lao về phía trước, nhanh

như hổ đói vồ mồi, toàn bộ nội lực đều dồn đến hai chân. Dù là Trầm Ngạn Khanh hay Phong Thiển Ảnh, thị đều không phải là đối thủ của bọn họ,

mặc kệ Trầm Ngạn Khanh có mục đích gì, chỉ cần còn cơ hội, thị liền muốn thử một lần. Cửa sổ rộng mở kia cách thị gần như vậy, chỉ một nhịp thở

là thị có thể chạy tới, trợn trừng hai mắt, hai chân dậm mạnh lên sàn

nhà, sải một bước dài, cả người như đạn pháo đã lên nòng, nhằm về phía

cửa sổ.

Phong Thiển Ảnh không hề cử động, gã lặng im nhìn qua. Nhìn Huyết Sát bổ nhào đến cửa sổ, nhìn y thị gian nan bước từng bước về phía trước.

Huyết Sát hô một tiếng, hai tay nắm chặt khung cửa sổ, chỉ thiếu một

chút, một chút nữa thôi, hy vọng cùng tuyệt vọng chỉ cách nhau một chút

này, phía sau có lực hút truyền đến, lực hút này mang theo ý trêu ngươi, nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ, khung cửa sổ bị y thị siết vỡ thành tro bụi, mà

thị thấy được người phía sau cũng siết thịt mình vỡ nát.

Trầm Ngạn Khanh không muốn giết người, hắn nói không giết thì sẽ không

giết, nhưng hắn cũng nói, nếu ngươi trốn không thoát thì phải trả giá,

trả giá thế nào? Ngay lúc Huyết Sát xoay người chạy trốn hắn đã nghĩ

xong rồi, nếu đã là trả giá, thì chính là sống không bằng chết, bằng

ngược lại, có gì thú vị chứ? Hắn thờ ơ mở bàn tay phải, từng dòng lực

hút từ bàn tay trào ra, ban đầu còn mềm nhẹ, đến cuối cùng lại biến

thành một trận cuồng phong.

Gió mang theo sức mạnh có thể thổi đau người, xé rách da đầu Huyết Sát,

làm cho từng sợi tóc của y thị dựng đứng, thị đau... nhưng không đau đến ngất, lại khiến người ta chỉ mong được chết.

Ban đầu Huyết Sát còn có thể cắn răng cố nén, tóc rơi từng mảng đầy đất, da đầu vẫn chưa rời khỏi thân thể, thứ rời đi chính là mấy chục năm tu vi, lực hút kia càng ngày càng mạnh, nội lực của thị bị xói mòn cũng càng

lúc càng nhanh, một loại đau đớn tan lòng nát dạ đốt cháy ruột gan, rốt

cục y thị không chịu nổi loại đau đớn buốt tim buốt phổi này nữa, khàn

khàn gầm rú ra tiếng.

Trầm Ngạn Khanh nhìn Huyết Sát suy yếu ngã rạp xuống, gió lốc trong mắt

hắn cuối cùng cũng tắt, lấy khăn tay trắng nõn lau lau đôi tay vốn không dính một hạt bụi, thờ ơ nói: “Trở về nói với chủ nhân của ngươi, ta

luôn không quá kiên nhẫn, nể chút tình cảm nhiều năm, ta cho muội ấy ba

lần phạm lỗi, đây là lần thứ hai.” Khăn lụa màu trắng trên tay hắn trượt xuống, uyển chuyển lay động giữa không trung, cuối cùng rơi lên gương

mặt đang dại ra của Huyết Sát.

Một người vốn có võ công cao cường, nếu bị phế hết tu vi sẽ không thể

luyện võ trở lại, đây là tra tấn đến mức nào? Sống không bằng chết hẳn

chính là thế này đây.

“Thiển Ảnh, chúng ta đi thôi.” Cổ tay áo thêu tơ vàng chậm rãi hạ xuống, che giấu đôi tay thon dài có thể hô mưa gọi gió, hắn nói đi là đi,

không chút do dự.

Phong Thiển Ảnh thầm than thở, tiểu sư đệ quả nhiên vẫn rất thiên vị,

bước nhanh vài bước theo sau, “Ngạn Khanh, vì sao lại thả Huyết Sát?”

Loại người như thế, dù không còn nội lực, nhưng trên giang hồ khẳng định vẫn còn một hai người bạn tốt, đến lúc đó chẳng phải sẽ rất phiền phức?

Rốt cục Trầm Ngạn Khanh cũng nhìn thẳng vào gã, “Đệ cho muội ấy thêm một cơ hội phạm sai.” Lời nói rất nhẹ, tựa như lá rụng, bị gió thổi nhẹ

nhàng rơi xuống mặt đất, không khuấy được chút bụi bặm nào.

Phong Thiển Ảnh không hỏi nhiều, đáy lòng gã có chút sợ hãi lại có chút

nguội lạnh, Ngạn Khanh bắt đầu nảy sinh phiền chán với tiểu sư muội từ

khi nào? Xem ra chuyện này chính là cái cớ, đều do hắn một tay dung túng mà thành. Rốt cuộc đã làm sai thế nào, lại khiến hắn tức giận, đến mức

không thể tha thứ?

Chuyện vừa xảy ra trong Nhã gian, Trầm Ngạn Khanh không để trong lòng,

với hắn mà nói, tồn tại của Triệu Hân Tinh tựa như một hòn đá dưới chân, chướng mắt liền đá văng đi, vướng chân thì trực tiếp nghiền thành phấn, có thể khiến hắn lo lắng chính là người đứng sau lưng thị.

Đời người chính là một vở kịch vừa bi vừa hài, hắn không sợ chịu khổ

cũng không sợ bị thương, chỉ là kẻ nào có ý xấu xa muốn đánh vào người

trong lòng hắn, thì đừng trách hắn xuống tay độc ác vô tình.

Lúc hai người xuống lầu, vẻ mặt đều rất thản nhiên, không nhìn ra được

điều gì. Tiểu nhị thấy bọn họ bước xuống, thừa dịp bọn họ không chú ý,

nhanh như một trận gió chạy lên lầu, buôn bán nhỏ kỵ nhất là chết người, kiện tụng. Vào phòng nhìn lướt qua, liền thấy có người đau đến hôn mê

bất tỉnh nằm dưới sàn, không nguy đến tính mạng, lúc này tiểu nhị mới

thấy nhẹ nhỏm, ân oán gì đó trên giang hồ y đã thấy nhiều, liền không

quan tâm thêm nữa, xoay người xuống lầu.

Phong Thiển Ảnh lấy trong áo ra một nén bạc, dung nhan tuấn tú sa sầm,

lạnh nhạt nói: “Đây là chi phí sửa sang phòng ốc, người trong phòng các

ngươi đừng thèm quan tâm, mặc thị tự sinh tự diệt.”

“À... À, khách quan yên tâm, tiểu nhân hiểu.” Nhiều thêm một chuyện

không bằng bớt đi một chuyện, ông chủ đương nhiên cũng biết nặng nhẹ,

chỉ cần lợi ích của mình không bị thiệt hại, lão quan tâm nhiều làm gì?

Trầm Ngạn Khanh trước gã một bước lướt qua cửa khách điếm, toàn thân

khoác áo đen như vẩy mực, rất đậm rất tối, phơi dưới ánh mặt trời, tựa

như ngọn lửa màu đen bùng cháy, cực lạnh cực rét, khiến không ai dám

nhìn.

Phong Thiển Ảnh nhìn lướt qua xung quanh, tuyệt không thấy bóng dáng Lý

Minh Kỳ, thầm than, con thỏ nhỏ này chạy cũng thật mau, ngươi chạy thì

hay rồi, đâu biết là có bao nhiêu người bị xui xẻo theo đâu.

Bên ngoài gió lạnh thổi mạnh, trên nóc nhà mấy con chim sơn ca vui mừng

ca hót, lông mao trên người chúng bị gió thổi, thoạt nhìn vô cùng yếu

ớt, “Ngạn Khanh, chúng ta đi đâu đây?”

Trầm Ngạn Khanh nhìn dãy núi nơi xa, vùng núi vẫn xanh biếc, gió thổi

lay động bóng cây, “Đến nơi phải đến thôi.” Áo choàng đen viền vàng điểm bạc nhoáng lên trong gió, hắn dời tầm mắt nhìn về nơi nào đó, môi mỏng

nhếch thành nụ cười như có như không, tự nhiên phóng khoáng như cây Ngọc đón gió.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...