Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai cung nữ đưa Lý Minh Kỳ vào một biệt viện tao nhã yên

tĩnh, vừa vào đến sân viện liền thả tay nàng ra, rối rít cúi

người hành lễ: “Chúng nô tỳ có nhiều đắc tội, kính xin cô nương đừng trách.”

Lý Minh Kỳ xoa cánh tay nhức mỏi, cũng biết mình không đấu lại cường quyền, đành cam chịu: “Mau đứng lên đi, ta chỉ là một tù binh, không dám nhận lễ lớn như vậy.”

Lời này nghe thế nào cũng mang theo chút ưu buồn, hai cung nữ

chẳng những không đứng dậy mà còn quỳ xuống: “Cô nương không tha

thứ cho bọn nô tỳ, bọn nô tỳ sẽ không đứng dậy."”

Vẻ mặt Lý Minh Kỳ cứng đờ, ai bảo mình tốt bụng làm chi: “Mau đứng lên, náo loạn gì vậy hả?”

”Cô nương không tức giận?”

Giận cũng không giận đến các ngươi, là ta tự giận mình, giận cái đám

cường quyền không nói đạo lý kia kìa. Mỗi tay Lý Minh Kỳ đỡ một

người, mạnh mẽ kéo người lên, mềm giọng: “Không giận, không giận

nữa, các ngươi mau đứng lên đi. Ta còn chưa biết mình bị đưa tới

đâu đây nè. Các ngươi không thể nói với ta sao?”

”Bẩm cô nương, đây là trang viên Bắc Sơn, Sở Trúc Uyển này là chỗ ở tạm thời của cô nương. Sinh hoạt hàng ngày của cô nương sau

này sẽ do hai nô tỳ chăm nom, nô tỳ tên Phượng Nhã, muội ấy là

Phượng Ngọc.”

Lo lắng trong lòng Lý Minh Kỳ tăng cao hơn, lại sợ không cẩn thận mà buộc miệng, cùng hai nha đầu đi qua khoảng sân thật dài, cũng

không có tâm tư ngắm nhìn phong cảnh trong viện, cất cao giọng

hỏi: “Là ý gì? Các ngươi muốn giam lỏng ta ở đây?”

Phượng Nhã cung kính cúi đầu: “Chúng nô tỳ chỉ chịu trách nhiệm

trông nom sinh hoạt của người, những cái khác đều không biết. Cô

nương, nước nóng đã chuẩn bị xong, nô tỳ đưa người đi tắm rửa

thay quần áo.”

Lý Minh Kỳ không phản đối, như nghĩ đến điều gì đó liền hỏi: “Chủ tử các ngươi là ai? Cái này hẳn là có thể nói chứ?”

Hai tỳ nữ liếc nhìn nhau, Phượng Nhã đáp: “Cung chủ nói, từ

khoảnh khắc này người chính là chủ nhân của chúng nô tỳ.”

Lý Minh Kỳ rất muốn cười, nhưng nàng không cười nổi, cái gì

mà người chính là chủ nhân của chúng nô tỳ? Nàng chỉ là một

người xa lạ: “Không đúng, ta là chủ nhân của các ngươi lúc nào,

cung chủ các ngươi tính giam lỏng ta đến khi nào?” Việc này không nói rõ, có phải nàng sẽ không thể thoát thân?

Phượng Nhã và Phượng Ngọc là tỷ muội song sinh, hai người cũng

không nói nhiều, điều gì không nên nói thì một chữ cũng không

nói: “Chủ nhân, chúng nô tỳ thật sự không biết gì cả, người

đừng làm khó chúng nô tỳ.” Hai tỷ muội bắt đầu giúp Lý Minh

Kỳ cởi áo tháo thắt lưng.

Xem như Lý Minh Kỳ đã rõ, nàng có lãng phí nhiều nước bọt hơn

nữa cũng không hỏi được gì. Việc đã đến nước này, có suy nghĩ

nhiều hơn cũng vô dụng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi, thuận theo tự nhiên đi. Vừa nghĩ như thế, tâm trạng thấp thỏm

rốt cục cũng được thả lỏng.

Bất kể nhìn thế nào, Phượng Nhã và Phượng Ngọc đều như từ một

khuôn khắc ra, Lý Minh Kỳ càng nhìn càng thích, cười hỏi: “Hai

người các ngươi đúng là song bào thai sao?” Tâm trạng vừa thả

lỏng, lập tức phát hiện vài việc hứng thú.

”Bẩm chủ nhân, đúng vậy.” Phượng Nhã thấy nàng mặt mày cong

cong, ánh mắt chăm chú nhìn mình, không khỏi có chút ngượng

ngùng.

”Đừng nhiều quy tắc như vậy, ta chỉ là một tù nhân, không phải

chủ nhân của các ngươi.” Lý Minh Kỳ phất phất tay, lúc này cả

người nàng mềm nhũn chỉ muốn nằm xuống giường nghỉ ngơi.

”Cung chủ có dặn, từ nay người chính là chủ nhân của chúng nô

tỳ. Chủ nhân, người đừng nhắc đến mấy từ tù nhân giam lỏng gì đó

nữa. Vừa rồi ở sảnh chính, là nhóm Các chủ nói đùa với người thôi, người đừng sợ, cũng đừng để trong lòng. Sở dĩ chúng nô

tỳ cứng rắn kéo người rời đi, chính vì sợ bọn họ trêu đùa

người, người trăm ngàn lần đừng trách chúng nô tỳ.”

”Ôi trời? Đừng quỳ, đừng quỳ, thân thể xinh đẹp mảnh mai như vậy,

hai người các ngươi đúng là báu vật, ta càng nhìn càng thích, các ngươi có thể đi cùng ta là tốt rồi.”

Hai người bị nàng chọc cười, xấu hổ đỏ mặt: “Chủ nhân đi đâu chúng nô tỳ liền theo đó.”

”Thật không?” Mắt Lý Minh Kỳ lập tức sáng lên.

”Thật.” Hai người không biết tâm tư quanh co của Lý Minh Kỳ.

”Vậy các ngươi nói xem, các ngươi nghe lời ta hay nghe lời vị Cung

chủ kia?” Đôi mắt to của Lý Minh Kỳ đảo quanh, gian xảo hỏi.

”Quy tắc của Vô Trần cung, ai là chủ nhân thì nghe lời người đó, từ nay về sau chúng nô tỳ nghe theo người.”

”Vậy chủ nhân hỏi các ngươi, cung chủ kia của các ngươi tên gọi là gì?”

”Tục danh của Cung chủ không phải là thứ chúng nô tỳ có thể

gọi, chủ nhân, người đói bụng chưa? Có muốn ăn chút gì không?”

Phượng Nhã lại nói sang chuyện khác.

Lý Minh Kỳ lắc đầu, hỏi tiếp: “Ngươi là Phượng Nhã đúng không? Ngươi là tỷ tỷ?”

”Đúng vậy, ánh mắt chủ nhân thật nhạy, mới đó đã gọi đúng tên rồi.” Ban đầu Phượng Nhã có chút cẩn trọng, thấy Lý Minh Kỳ

hiền hòa, nàng ta cũng thả lỏng.

”Tại sao Cung chủ các ngươi lại bắt ta lên núi? Tại sao phải

chuẩn bị phòng ở cho ta, còn cho các ngươi đến chăm sóc ta?” Tiếp

tục hỏi vòng vèo.

”Chuyện này....” Phượng Nhã ngập ngừng, Phượng Ngọc lại nở nụ

cười, tiểu chủ nhân này thật cố chấp, “Chủ nhân, người chờ một chút.” Phượng Ngọc nói xong chạy vô phòng trong, thoáng cái

liền cầm bức tranh cuốn đi ra, mở ra cho Lý Minh Kỳ xem, “Người

xem này, cung chủ nói, người trong tranh là cung chủ phu nhân tương lai, có Phượng Ngọc làm chứng.”

Thiếu nữ trong tranh chẳng phải chính là Lý Minh Kỳ sao, cảnh trong tranh là ở Phật sơn, xem ra bức tranh này cũng được vẽ vào hôm đó,

phần đề tên là ba chữ to rồng bay phượng múa, Lý Minh Kỳ nhìn thấy mà hốt hoảng.

Lý Minh Kỳ đè nén bối rối trong lòng, chẳng lẽ người mình nhìn

thấy hôm đó đích thực là Trầm Ngạn Khanh? Sao hắn lại xuống núi

sớm thế? Nếu đã biết nàng là ai thì sao lại làm như không biết?

Nếu lúc đó đã không nhìn nhận thì tình huống hôm nay là thế nào? Tim Lý Minh Kỳ dần đập nhanh hơn, có một dự cảm không tốt.

”Cung chủ các ngươi đâu rồi?” Lý Minh Kỳ cuốn bức tranh lại, đứng

dậy muốn ra ngoài, nàng nhất định phải gặp hắn, từ lúc trọng

sinh đến giờ, hàng đêm nàng luôn giật mình tỉnh giấc trong cơn ác mộng, nàng thật sự chịu đựng đủ rồi, lần này nàng muốn trả

lại ngọc Phượng, chặt đứt ràng buộc giữa hai người.

”Chủ nhân, người dùng bữa tối trước đã, ăn xong chúng nô tỳ sẽ

đưa người đi dạo xung quanh một chút, cung chủ hiện đang bế quan,

không thể gặp người.”

Lý Minh Kỳ dừng bước, gật đầu, nàng thật có chút đói bụng.

Dùng bữa xong, thân thể mệt mỏi liền nằm lên giường ngủ thiếp

đi.

Lúc tỉnh lại trăng đã treo giữa trời, bên ngoài rất loạn, ban đầu Lý Minh Kỳ không để ý lắm, sau đó càng nghe càng cảm thấy

không đúng, có người gào thét sau núi, còn có cả tiếng đánh

nhau.

Ban đêm, sơn trang tĩnh lặng âm u, tựa như một con thú lớn dữ tợn nằm

ẩn giữa nhân gian. Lý Minh Kỳ vừa muốn ra cửa viện, Phượng Nhã

cùng Phượng Ngọc liền chạy như bay tới. “Chủ nhân, đêm khuya

đường tối, sao người lại ra đây?”

”Xảy ra chuyện gì?”

Sắc mặt hai người không được tốt, vành mắt đều đỏ, Phượng Nhã còn nhịn được, mắt Phượng Ngọc đã rưng rưng, nhìn thấy mà Lý Minh Kỳ càng tò mò: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai đánh nhau

ở bên kia?”

”Chủ nhân, là cung chủ.”

”Hắn bị sao vậy?”

”Chủ nhân người về phòng nghỉ ngơi đi, bên đó không an toàn.”

Lý Minh Kỳ thấy hai người chỉ lắc đầu không nói lời nào, bên

kia lại đánh nhau tối trời xám đất, sao nàng có thể xem như không

có chuyện gì, lướt qua hai nha đầu: “Chúng ta qua xem thử, nếu

thật sự xem ta là chủ nhân thì các ngươi đừng cản ta.” Hai người

không còn cách nào, chỉ có thể đỏ mắt đuổi theo.

Từ trang viên chạy dọc ra sau núi là một đường mòn trải đá xanh,

bọn họ đi thẳng theo đường mòn tiến về phía trước. “Là ai?” Trên

thân cây bên cạnh truyền đến một tiếng quát nhẹ, bốn phía có

tiếng xé gió truyền đến.

”Minh Mẫn tỷ, là bọn muội.”

Minh Mẫn nương theo ánh trăng nhìn ba người, mày càng nhíu càng

sâu: “Hai người các ngươi làm việc thế nào vậy hả? Tình huống

nơi này các ngươi còn không biết sao, mau đưa cô nương về đi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...