Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Suýt chút nữa thì Phong Thiển Ảnh đã phun sạch nước trà, xảy ra chuyện

gì đây? Tứ gia nhà mình gặp tình địch sao? Thế này thật có chút không

ổn, với tính tình của Tứ gia, theo lý thuyết, lúc này hẳn đã một tát

giết chết gã ta mới đúng, vì sao vẫn chưa thấy lửa giận bùng lên? Chẳng

lẽ đã giận đến cực hạn? Hắn ta kề sát vào, cẩn thận hỏi: “Lão Tứ, đệ

không sao chứ?”

“Tử Tuấn, xin ngươi bớt nóng, đừng vội tức giận.” Người ngồi đối diện cả hai cũng khá khéo léo, thật sợ xảy ra đánh nhau thì cũng không được lợi lộc gì, gã kéo cánh tay Trương Tử Tuấn, “Có gì từ từ nói, chắc rằng

giữa các người đã có hiểu lầm.”

Rốt cuộc Trầm Ngạn Khanh cũng buông chén trà xuống, qua loa hời hợt nhìn gã một cái, ánh mắt tựa như đang nhìn một người chết, “Không lầm đâu.”

Trong lòng hắn thầm vẽ một loạt chữ thật to, kiểu dáng hình dạng khác

nhau, đều là chữ “chết”. Hủ dấm của hắn hoàn toàn ngã đổ, Kỳ Kỳ biết rõ

kiếp trước hắn ghét ai nhất, thế mà còn dám ngồi cùng bàn trò chuyện với gã ta, chỉ với điểm này gã ta đã đáng chết! Huống chi gã ta còn dám vô

liêm sỉ nói Kỳ Kỳ là hôn thê của gã ta, đúng là muốn chết mà! Thích

người không nên thích, lại còn dám lắc lư trước mặt ông đây, đáng chết!

Trương Tử Tuấn cũng đang nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ hiếu kì, mang vẻ nhẫn

nhịn, hai người xem như không ai nhường ai, “Tại hạ Trương Tử Tuấn, xin

hỏi tôn tính đại danh của các hạ?” Gã ta muốn xem thử người đến là ai,

lại dám ngông cuồng như vậy.

Phong Thiển Ảnh vỗ ót, rốt cuộc hắn ta cũng hiểu được tình địch này

chính là người đó, “Ha, ra là Trương công tử, hân hạnh hân hạnh. Tứ gia

nhà chúng ta gặp ai cũng trương cái mặt nước đá ấy, ngươi đừng để ý.”

Cười ha ha một cái, xoay người bắt đầu nhẹ nhàng khuyên nhủ, “Tứ gia,

chưa bắt được người kia đệ đã muốn giết người, chúng ta làm chính sự

trước, khi bắt được người liền mặc đệ xử lý, chứ thế này sao có thể xưng là mạnh mẽ, chúng ta lui trước được không?”

Trầm Ngạn Khanh cảm thấy hắn ta nói có lý, đành tạm hoãn lại, hắn cũng

cân nhắc xem nên giết thế nào mới tốt, hay nên không đánh mà thắng một

lần nữa? Vậy cũng không có cảm giác mới mẻ gì, quan trọng nhất vẫn là

bắt người về trước, ngọn lửa càng cháy càng to trong lòng hắn, chỉ nàng

mới có thể dập tắt, “Chúng ta đi thôi.”

Phong Thiển Ảnh thở phào một hơi, hắn ta cũng không hy vọng ngày nào đó, giang hồ đồn đãi rùm beng rằng đường đường là Trầm đại cung chủ của Vô

Trần cung lại vì tranh giành hồng nhan mà ra tay quá nặng ở tiệm rượu

quán trà, dù nghe rất xui tai, nhưng sẽ bôi nhọ thân phận, “Bạch Trản,

đi thôi.”

Trương Tử Tuấn đen mặt, nói còn chưa xong liền dám không nhìn ta, vừa

định bước đến tranh luận lại bị Bác Dục kéo nhanh lại, “Trương đại công

tử của ta, dằn cơn giận trước đã, được không?”

Bạch Trản đảo quanh Trương Tử Tuấn hai vòng, há cái mồm to như chậu máu, rõ ràng tỏ ý ra oai.

Phong Thiển Ảnh đẩy tứ gia nhà mình, lại còn phải kêu réo Bạch Trản đại

nhân đang sợ việc chưa đủ lớn phía sau, đi thẳng ra khỏi quán trà.

Hai người một hổ vừa rời đi, quán trà liền sôi sục, người thạo tin không hiếm, đáng tiếc không một ai biết lai lịch của bọn họ.

Trương Tử Tuấn chỉ có thể nuốt cơn tức này xuống, hít sâu một lúc mới

bình ổn lại, nhận lấy chén trà bạn tốt đưa qua, một hơi uống cạn, dằn

thật mạnh chén trà lên bàn, phát ra tiếng vang thật lớn, “Bác Dục, hai

kẻ đó là ai? Thật quá ngông nghênh.”

“Gần đây trên giang hồ xuất hiện không ít thanh niên tuấn kiệt,

Vô Trần cung đứng đầu.” Bác Dục vuốt vuốt mồ hôi trên trán, khí thế của

người nọ còn có thể chịu được, chẳng qua con hổ trắng kia thật sự quá

dọa người.

“Theo ý của huynh thì có thể hai người này là người của Vô Trần cung?

Sao biểu muội lại chọc đến những người này.” Gương mặt tuấn tú hào hoa

phong nhã vô cùng âm u tức tối, “Mặc kệ hắn là ai, đều không được động

tới người của ta.”

“Lấy trứng chọi đá cũng không phải là lựa chọn sáng suốt, hơi thở hai

người kia sâu xa, vừa nhìn liền biết là cao thủ trong cao thủ. Tử Tuấn,

chẳng phải huynh từng nói biểu muội huynh là tiểu thư khuê các sao?

Người huynh vừa gặp có điệu bộ, thân thủ cực kỳ sắc bén, hơn nữa cách ăn mặc kia chẳng phải chính là một hiệp nữ giang hồ sao?” Trong lòng Bác

Dục tò mò muốn chết, dùng ánh mắt sáng trong nhìn gã ta, tỏ vẻ huynh mau nói đi, ta rất rất muốn nghe.

Trương Tử Tuấn vuốt vuốt ấn đường, nhớ tới cái người khiến người

ta lo lắng kia, thở dài một hơi, “Bác Dục, không nói gạt huynh, trong

lòng ta cũng rất loạn, có rất nhiều việc ngoài dự kiến của ta.” Hết thảy đành phải đợi khi tìm được người rồi trò chuyện tỉ mỉ, chỉ là theo tình huống vừa rồi, gã ta đã ở trước mắt, biểu muội lại không muốn nhận

quen, xem ra đúng là đang trốn gã.

Trầm Ngạn Khanh và Phong Thiển Ảnh một trước một sau rời khỏi quán trà

Thanh Bình, trên đường người đến người đi, tướng mạo hai người cộng thêm một con hổ trắng lập tức hấp dẫn sự chú ý của cả phố, Phong Thiển Ảnh

cũng không vội bước đi, hễ nhìn thấy cô nương xinh đẹp liền đùa giỡn một chút, cho đến khi họ động lòng, tình ý bay bay, rơi vỡ loảng xoảng.

“Lão Tứ, vừa rồi ta không kéo đệ, đệ thật sẽ không giết người đó chứ?”

Phong Thiển Ảnh ném ra một cái liếc mắt nồng nàn, cất bước đuổi theo

người đã đi thật xa phía trước.

“Nếu đệ đã muốn giết người, nào ai cản được?” Trầm Ngạn Khanh phủ nhận,

tiếp đó nghĩ đến chuyện vừa nghe được, có chút lo lắng: “Gần đây lão Tam quá mức nổi bật, bảo huynh ấy về cung nghỉ ngơi một thời gian đi.”

“Đệ sợ có người muốn lấy mạng đệ ấy?” Phong Thiển Ảnh huýt sáo, “Không

phải đệ không hiểu đệ ấy, tính tình đệ ấy tàn nhẫn cứng đầu. Được được

được, ta tuân lệnh, lát nữa sẽ truyền tin.” Hắn ta không chịu nổi nhất

chính là cái nhìn chằm chằm của người này, lạnh lùng đến mức có thể

nướng chín linh hồn người khác.

Phong Thiển Ảnh im lặng một lát, hỏi tiếp: “Đệ bảo Tô Diễn thu tay, vậy Cửu Hoa cung phải thế nào?”

Không biết từ lúc nào hai người đã sắp rời khỏi cửa thành, trước mắt là

hai con đường lớn thẳng tắp và một ít đường mòn uốn lượn. Trầm Ngạn

Khanh khẽ nhíu mày, vừa nghĩ xem người nọ trốn theo hướng nào, vừa trả

lời: “Đệ tự làm, thù này đệ muốn tự tay mình báo.”

Cảm nhận được quyết tâm của hắn, Phong Thiển Ảnh biết khuyên bảo cũng vô dụng, “Đệ nghĩ nàng ta sẽ đi đường nào? Lão Tứ, đệ nói xem, thiệp mời

đều đã phát, nếu lúc đó không thấy tân nương tử thì phải làm sao?”

Trầm Ngạn Khanh lạnh lùng quét mắt nhìn hắn ta, “Miệng quạ đen. Nếu không tìm thấy nàng, đến lúc đó huynh sẽ thế thân.”

Khuôn mặt tươi cười của Phong Thiển Ảnh cứng đờ, “Ngay cả sư huynh đệ

cũng lợi dụng, quay về ta sẽ méc sư phu cho đệ coi.” Ho khan một tiếng,

nghiêm trang hỏi: “Thế nào? Nhìn ra chưa? Chúng ta đi hướng nào?”

Trầm Ngạn Khanh lắc lắc đầu, mày nhọn nhíu sâu, “Không cảm nhận được.”

Đây là tình huống lần đầu xuất hiện trong một tháng qua, tình huống này

xuất hiện thường ẩn chứa nguy hiểm, “Thiển Ảnh, phái người điều tra suốt dọc đường, hôm nay đệ phải nhìn thấy người.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...