Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày đầu tiên sau tân hôn, Thẩm cung chủ giữ vững tác phong tốt đẹp

trước sau như một của mình, tuân theo nguyên tắc thích nàng liền ức hiếp nàng, chọc tân nương tử nổi bão, thành công bị đuổi ra khỏi nhà.

Trầm Ngạn Khanh mang vẻ mặt như thường bước ra cửa, kì thực trong lòng

sớm vui mừng như uống mật. Hắn chậm rãi bước trên hành lang gấp khúc,

còn thích thú ngắm cảnh tuyết.

Trong cung trải bạc nạm ngọc, thềm trắng phau phau, cây rừng trên núi

run run lắc lư trong gió, đám sương màu trắng trong suốt như lụa mỏng

phất phơ trong gió lạnh, như sinh vật sống.

Trầm Ngạn Khanh nghỉ chân trước một gốc cây, ngửa ngón tay thon dài búng lên chạc cây mỏng manh bị tuyết trắng đè trì xuống, bông tuyết bay tán

loạn, lẳng lặng rơi lên bàn tay hắn. Hắn lặng im, như ngộ ra điều gì, cử động tùy ý, bông tuyết trên bàn tay hóa thành một vũng nước, ngón cái

khẽ cong, lập tức ngưng kết thành rất nhiều hạt thật nhỏ, tròn trịa mượt mà lại cứng như đá, “Người đâu.”

Trong cung, thị vệ canh gác ở mỗi vị trí đều rất đáng giá, nghe cung chủ gọi, không dám chậm trễ, lập tức tiến lên cung kính nhận lệnh, “Cung

chủ, xin ban lệnh.” Chỉ chớp mắt một cái, suýt nữa làm chói mắt hắn ta,

trên gương mặt dịu dàng hơn ngày thường của cung chủ lại có một vệt đỏ,

không phải người hiểu chuyện vừa nhìn liền đoán được sao? Hắn ta nhìn mà hận không thể tự móc hai mắt, lòng dạ run rẩy thật muốn vùi đầu vào

trong ngực.

”Đi mời các Gia đến trường luyện võ.” Tâm tư Trầm Ngạn Khanh đều đặt vào chuyện khác, không phát hiện ra thị vệ có điểm khác thường.

”Thuộc hạ tuân lệnh.” Thị vệ Giáp vội lên tiếng, nghiêm chỉnh như được

huấn luyện mà đi mời người, rời đi được một đoạn liền nhịn không được

dụi dụi mắt, tuyệt đối là nhìn lầm, tuyệt đối là nhìn lầm rồi, lặp đi

lặp lại hơn mười lần vẫn là... Tuyệt đối là nhìn lầm rồi.

Thị vệ Giáp đi mời Đại gia trước tiên, tiếp đãi hắn ta là Nhiễm Thu cô

nương xinh đẹp như hoa dịu dàng như nước, hắn ta liều mạng đè nén câu

thần chú kia, “Thu Nhi cô nương, phiền ngài thông báo gấp một tiếng,

cung chủ ở trường luyện võ chờ Đại gia.”

”Không nói là việc gì sao?” Sắc mặt Nhiễm Thu có chút tiều tụy, chủ yếu là vì lo lắng.

”Thu Nhi cô nương yên tâm, tâm tình cung chủ thoạt nhìn không tệ.” Nam

nhân được tình yêu tưới mát, quả nhiên đều có tâm tình tốt, cung chủ nhà mình cũng không ngoại lệ, chủ mẫu à, tiểu nhân thật sùng bái ngài.

Cung chủ đại nhân thường không lộ vui buồn lại có thể bị một thị vệ nhỏ

nhìn ra tâm tình không tệ, vậy hẳn thật sự là không tệ, “Làm phiền ngươi rồi.”

”Không còn chuyện gì khác, ta xin cáo từ trước, còn phải đi mời hai vị

Gia khác.” Thị vệ Giáp chắp tay thi lễ, xoay người rời khỏi Thanh Long

đường, theo phương hướng thì đúng là đến Bạch Hổ đường.

Đêm qua Quân Nho không ngủ, đôi mắt có chút cay chát, vốn còn đang chợp

mắt trên giường nhỏ, nghe thấy động tĩnh bên ngoài cũng không nằm được

nữa, “Ngươi ở lại, ta qua đó xem thử.”

Nhiễm Thu biết tiến biết lùi, chưa bao giờ yêu cầu đòi hỏi gì, nhìn theo công tử rời cửa Các mới thu hồi tầm mắt.

Quân Nho đến với tốc độ rất nhanh, liếc mắt một cái liền thấy tiểu sư đệ đang ngây người, hắn không vội vã tiến đến quấy rầy, vẻ mặt tiểu sư đệ

như đang nhớ đến điều gì đó, hắn nghĩ tới điều gì vậy nhỉ?

”Quân Nho, huynh đến rồi.” Trầm Ngạn Khanh hoàn hồn từ trong chuỗi dài ký ức, xoay người lộ ra một nụ cười yếu ớt.

Quân Nho vừa muốn gật đầu, ánh mắt dừng trên mặt hắn, liền ngây ngẩn cả

người. Bình tĩnh trong chốc lát, khóe môi lộ ra ý cười, ho nhẹ nói:“Ngạn Khanh, đệ muội còn ngủ sao?”

Trầm Ngạn Khanh hí mắt, hắn nhìn ra khóe miệng đuôi lông mày Quân Nho

chợt lóe ý cười, hơn nữa sao còn cảm thấy như đang cười mình? Hắn cũng

giữ vẻ bình thản, tâm tình thật tốt trả lời: “Đã tỉnh rồi, đang chơi với Tiểu Bạch. Quân Nho, sáng nay huynh có việc gì vui sao?” Cười ghê tởm

như thế, thật là chướng mắt.

Quân Nho xua tay liên tục, thu lại ý cười, “Không có, không có. Buổi sáng đệ tới tìm ta là có chuyện gì?”

”Vậy huynh cười cái gì?” Trầm Ngạn Khanh ung dung bình thản, hắn cảm

thấy đó không phải là chuyện tốt gì, vẫn nên hỏi cho rõ ràng.

Quân Nho trực tiếp xoay người, “Có cười sao? Khụ khụ, Ngạn Khanh à, đệ muội có thích Tiểu Bạch không?”

Tối hôm qua Trầm Ngạn Khanh chưa kịp hỏi, thấy dáng vẻ vui mừng của

nàng, hẳn là thích nhỉ? “Huynh không nói đệ cũng quên hỏi, sao huynh lại nghĩ đến việc tặng cún thế?” Đây vẫn là lần đầu hắn nghe nói, lễ vật

tân hôn không tặng vàng thật bạc trắng mà lại tặng động vật sống, may mà giao tình tốt, nếu không tốt có phải sẽ khiến người ta nghĩ là đang

mắng người không?

Quân Nho không cười nữa, nghiêm trang nói: “Trên đường về cung ta thấy

đệ muội mua một sợi dây xích chó, nghĩ hẳn là nàng thích động vật nhỏ,

cũng tốn chút tâm tư. Hai người cái gì cũng không thiếu, ta cũng bớt

được tâm tư nghĩ xem nên tặng vật gì.” Kỳ thật tặng một con thỏ lông

trắng cũng tốt lắm.

Trầm Ngạn Khanh ừm một tiếng, vô cùng bình tĩnh, đáng tiếc phối hợp với

dấu hôn trên cằm và trên cổ lại có chút buồn cười, “Chuyện Triệu Hân

Linh, khiến huynh đau lòng rồi.”

Quân Nho thở dài, “Ngạn Khanh, kết quả như thế đối với muội ấy mà nói

chưa chắc có gì không tốt, ta cũng đã muốn sai người đưa muội ấy về kinh rồi.” Giang sơn dễ đổi, về sau vận mệnh thế nào, tất cả đều phải do

muội ấy lựa chọn, không ai mắc nợ gì muội ấy, “Hôm qua Tô Diễn đến tìm

ta, đệ ấy muốn xuống núi rèn luyện một thời gian ngắn, đệ xem có nên

đồng ý không?”

Đây cũng là việc hắn từng nghĩ đến, tình cảm khổ đau, huynh ấy cần thời

gian để chữa thương. Trầm Ngạn Khanh hiểu rất rõ loại đau khổ này, cho

nên càng không muốn ngăn cản, chỉ là danh tiếng của Tô Diễn đã vang xa,

đơn thương độc mã xông tới, hệ số nguy hiểm rất cao, hắn lo lắng, nghĩ

kỹ lại một chút, nói: “Cái khác đệ không lo lắng, chỉ sợ huynh ấy quá

thích động đao động kiếm, lại đang vào lúc quan trọng, đệ sợ huynh ấy

làm ra chuyện điên rồ, đến lúc đó dù chúng ta có vây cánh khắp nơi cũng

không cứu kịp.”

”Về việc ấy, ta cũng có nghĩ đến, không bằng như vậy đi, vừa vặn Kiếm

Hâm và Phong Nhã Tụng muốn đi tìm sào huyệt của Huyết Y môn và Thanh Y

giáo, nếu hai giáo này có liên quan đến U cốc, dù sao chúng ta cũng phải nhún tay vào, cứ để ba người bọn họ hành động cùng nhau đi.”

Như vậy cũng không tệ, “Vậy được, vừa rồi huynh cười cái gì?”

Vấn đề lại thình lình nhảy đến, không nghĩ tiểu sư đệ lại cứ canh cánh

trong lòng. Cũng may Quân Nho không phải người thường, tự khống chế tâm

tình là chuyện thường, chỉ nhếch môi ngại ngùng nở nụ cười, “Đệ đoán

xem.”

Đuôi mày Trầm Ngạn Khanh nhịn không được mà run lẩy bẩy, hắn có chút tức giận, vừa muốn nói gì đó, Phong Thiển Ảnh và Tô Diễn từ đối diện bước

tới, hắn đè nén bất mãn trước, chờ sau đó sẽ tính một lượt, chào hỏi:“Đến rồi sao.”

Phong Thiển Ảnh không dễ nhịn như Quân Nho, hắn luôn là người sợ không

lớn chuyện, trực tiếp huýt sáo một tiếng, giương giọng cười nói: “Ôi, Sư đệ, trời đông giá rét sao lại bị sâu cắn? Mau để sư huynh xem coi, có

đau không? Ai ui, vừa nhìn một chút, liền đau chết sư huynh rồi.”

Sâu? Còn cắn? Chưa nói đến việc mùa đông có sâu hay không, cho dù có, sao có thể đến gần hắn! Thật nực cười.

Trầm Ngạn Khanh mím đôi môi mỏng thành một đường thẳng, trời sập xuống

cũng không thể làm hắn biến sắc, cất giọng không hề phập phồng hỏi: “Làm sao?”

Sáng nay tâm tư hắn đều đặt vào người nương tử, ngay cả lúc rửa mặt chải đầu cũng có chút không yên lòng, căn bản không nghĩ đến việc soi gương, sao có thể chú ý thấy mình khác thường? Sao có thể nghĩ là phu nhân nhà mình sẽ có ý định làm hắn xấu mặt? Càng không nghĩ đến chủ tớ các nàng

đồng lòng, khiến hắn chẳng hay biết gì, thật quá hay rồi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...