Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nắng ấm xuyên qua cửa sổ khắc hoa dừng trên thảm lông tơ thêu sợi vàng,

Tiểu Bạch ỉu xìu nằm phơi nắng dưới ánh mặt trời, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc mắt nhìn về phía chủ nhân. Mà sự chú ý của Lý Minh Kỳ đều tập

trung hết vào Tuyết Nữ, đương nhiên không chú ý tới vẻ mặt đáng thương

đang chờ đợi nàng cúi xuống vuốt ve của cún con đáng yêu nhà mình. Tiểu

Bạch uất ức trừng mắt, tự chạy đi chơi.

”Ngươi và Phong Thiển Ảnh biết nhau bao lâu rồi?” Theo lời của Trầm Ngạn Khanh, Tuyết Nữ vô cớ mất tích hai năm, hai năm nay nàng ta đã làm gì?

”Cũng đã bốn năm rồi.” Tuyết Nữ có chút ngẩng ngơ, không nghĩ thì không

cảm thấy, nay vừa nghĩ đến, bèn không thể không cảm khái thời gian dễ

phai, đời người dễ tàn.

Bọn họ quen biết bốn năm, thời gian ở cùng nhau được có bao lâu? Thật đã lãng phí rất nhiều ngày đêm, điều duy nhất khiến nàng thấy may mắn là,

hắn luôn một mực chờ nàng, cuối cùng không vuột mất hắn.

Bốn năm tan tan hợp hợp, trong đó phát sinh rất nhiều việc không ngờ,

hai người có thể vượt qua rất nhiều trở ngại khó khăn để đến với nhau,

cần có cảm tình chân thực và niềm tin cố chấp không nàng không cưới,

không chàng không gả, vài ba câu căn bản không thể nói rõ những gian khổ trong đó.

Tuyết Nữ nâng chén lên uống một ngụm trà thơm, hương trà thoang thoảng,

vào miệng ngọt ngào trong trẻo, vào bụng lại như một dòng nước ấm, toàn

thân dễ chịu. Chuyện xưa đã chìm đắm sâu trong biển lòng, từng ly từng

tí kỷ niệm khi quen biết hắn luôn cẩn thận nâng niu nơi đáy lòng, dốc

lòng sắp xếp thành văn, cũng không bởi vì năm tháng trôi qua mà mờ nhạt

hoặc khiếm khuyết.

Thanh danh của Lục Liễu Sơn Trang trong chốn giang hồ thật vang dội,

người muốn kết giao đương nhiên không ít. Vào ngày sinh thần của Phong

Hoa Nam - Phong đại trang chủ, có rất nhiều khách đến thăm.

Tuyết Nữ dịch dung thành lão bà tóc trắng xoá, xen lẫn vào trong đám

người tìm kiếm người mình muốn giết, vừa tìm kiếm, vừa xem phong cảnh

Sơn Trang. Lần này nàng nhận nhiệm vụ không có chút thách thức nào, sở

dĩ muốn nhận, có hai nguyên nhân, một là rảnh rỗi muốn rời cốc du ngoạn, hai là có thể tìm người sống thí nghiệm loại độc mới.

Tuyết Nữ khi đó còn trẻ, trẻ tuổi đương nhiên hăng hái, còn có chút cao

ngạo, độc của nàng đều do nàng tự mình nghiên cứu chế tạo, không màu

không vị, người võ công cao sâu tới đâu cũng khó đề phòng được, trong

thiên hạ có ai chỉ trong vài nhịp thở liền có thể giải được độc mà nàng

hạ? Cho nên căn bản nàng chẳng việc gì phải lo.

Nhưng việc gì cũng sẽ có lỡ như, ông trời thích nhất chính là trêu đùa.

Nam tử trung niên xui xẻo bất ngờ phải nằm đau đớn rên rỉ, Tuyết Nữ ra

tay xong liền chuẩn bị rời đi, nào ngờ được sẽ bị Phong Thiển Ảnh làm

hỏng việc.

Tuyết Nữ trợn tròn mắt tại chỗ, đầu tiên là không thể tin, tiếp đến liền muốn tranh cường háo thắng. Mục tiêu chưa bị giết chết là chuyện nhỏ, công phu dùng độc của mình bị khiêu khích là chuyện lớn, tuyệt đối không thể tha thứ, phải tìm cơ hội so tài một phen.

Vóc dáng Phong Thiển Ảnh rất đẹp, thiếu niên anh tuấn, phong lưu phóng

khoáng, đi ngang chốn bướm hoa luôn bị các cô nương chào đón, người đời

đặt cho biệt danh là Ngọc Diện công tử.

Hiếm khi mới có thời gian về nhà thăm người thân, rốt cục không phải tu

luyện, hắn rảnh rỗi liền thích đến thanh lâu nghe hát khúc, uống chút

rượu, chẳng gì hơn. Mặc kệ các cô nương khiêu khích giữ lại thế nào, vẫn không rướt chút họa hoa đào nào. Thậm chí có hoa khôi nhào đến muốn

cùng hắn ái ân đều bị hắn dịu dàng uyển chuyển chối từ.

Tuyết Nữ muốn trả thù rồi sỉ nhục, lại không tìm thấy biện pháp đến gần

hắn, nghĩ tới nghĩ lui liền vào thanh lâu hắn thường đến mà ôm cây đợi

thỏ.

Phong Thiển Ảnh vốn cảm thấy bộ dạng mình đã rất đẹp, chưa từng nghĩ hắn cũng có lúc bị sắc đẹp mê hoặc. Tuyết Nữ đẹp khiến hắn ngẩn ngơ, nhìn

chăm chú, ngay cả hô hấp cũng quên.

Đêm hôm đó, mắt say tâm mê, Tuyết Nữ múa hát một bài, da phấn má đào, ngượng ngùng e ấp.

Sóng mắt mỹ nhân lưu luyến mời hắn uống cạn rượu trong chén, hắn vui vẻ

đón lấy, khi vừa nhấc chén liền phát hiện không thích hợp, rượu trong

chén chiết xuất từ một loại thực vật hiếm thấy, ngửi mùi cũng đã trúng

độc.

Dịu dàng thơm tho mềm mại tuy đẹp, nhưng còn mạng mới tận hưởng được.

Phong Thiển Ảnh nhấp chén thưởng thức, mỗi khi định uống lại tìm đề tài

phân tán sự chú ý, trán Tuyết Nữ nổi gân xanh, cảm thấy mình đang bị hắn trêu đùa.

Cuối cùng hai người động đao kiếm ở thanh lâu, Phong Thiển Ảnh thương hương tiếc ngọc rốt cuộc nể chút tình.

Tuyết Nữ thừa nhận mình không đánh lại hắn, vậy thì sao chứ? Hùng hổ gửi thư khiêu chiến hắn, nội dung thi đấu là độc.

Phong Thiển Ảnh nghĩ nàng chỉ đùa thôi, cho đến khi người trong võ lâm

liên tiếp tìm hắn xin thuốc giải, hắn mới bừng tỉnh hiểu ra, đây là đấu

độc mà nàng nói. Tuy hắn không phải là nhân vật chính phái gì, nhưng vẫn sẽ không vì mong muốn của bản thân mà khiến người khác dấn sâu vào nguy hiểm, nên rất khó hiểu về việc Tuyết Nữ gây ra. Phong tiểu gia bừng lửa giận, nàng quá kiêu ngạo càn quấy, nhất định phải hung hăng trừng trị.

Hai người vừa đấu liền đấu một tháng, biệt hiệu Thánh nữ Y Độc của Tuyết Nữ bị Phong Thiển Ảnh đánh vỡ, nhận lỗi và bồi thường theo giao ước với hắn.

Phong gia vừa lòng, ấn tượng với nàng có thay đổi lớn, nghĩ rằng mỹ nhân dù có hơi kiêu ngạo, cũng không bất chấp lý lẽ như trong tưởng tượng

của hắn, công phu dùng độc kể ra cũng có tiếng trong thiên hạ, hắn đứng

nhất, nàng có thể đứng thứ hai. Nghĩ tới nghĩ lui, bỗng sinh ra loại

tình cảm thấu hiểu lẫn nhau, muốn làm bằng hữu với nàng.

Phong Thiển Ảnh hẹn nàng hôm sau thảo luận cách chế độc, nhận được trả lời là bóng lưng của nàng.

Vừa bắt nạt nàng xong, nữ hài tử mà thôi, da mặt mỏng, hắn rộng lượng bỏ qua.

Kết quả thì sao?

Hôm sau không thấy nàng, hôm sau nữa cũng không thấy nàng...

Vì để gặp nàng, Phong Thiển Ảnh kéo dài hành trình quay về, suốt cả nửa

tháng vẫn không gặp được nàng, trong lòng Phong Thiển Ảnh chẳng dễ chịu

gì.

Lúc gặp lại, là trên đường hắn quay về, nàng toàn thân áo trắng, dung

nhan tiều tụy, vài công tử không có mắt vây quanh bên người muốn lợi

dụng nàng, nàng cũng không hay biết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...