Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một năm dài bao lâu? Một năm với bốn mùa tiếp nối, là hơn ba trăm ngày

đêm liên tiếp. Có người nói rất ngắn, ngắn đến mức chỉ trong nháy mắt đã trôi qua. Có người nói rất dài, dài như trải qua mấy đời tang thương

biến ảo. Nay, tang thương biến ảo này đều đã như khói mây tan tác, phồn

hoa tan mất, bất quá chỉ là một đống bụi bặm nơi góc nhà, không hơn.

Tháng hai xuân về, ánh nắng chói lọi xuyên qua lớp mây mỏng khắp trời

chiếu rọi lên vùng núi, từng đám cỏ dại rậm rạp trong rừng, được gió

xuân phất qua mà thắm tươi xanh mới, chỉ chút tươi xanh mà dạt dào sức

sống.

Dưới trời xanh mây trắng, trên núi cao đất rộng, có tiếng đàn bay bổng, giai điệu du dương.

Nơi chốn như nhau, phong cảnh như nhau, từ đông lạnh lẽo đến hè ấm áp... Một vòng luân chuyển, còn ai chờ nơi cũ? Có ai đã rời đi...?

Trong một năm này, Lý Minh Kỳ trải qua mấy lần sinh ly tử biệt, đã khóc

đã cười, tâm tình cũng không khống chế được mà sa sút, nhưng dù không

cam lòng thế nào thì cũng đành phải khuất phục.

Sư phụ nói, tan hợp vốn vô thường, sao lại muốn tự tìm buồn rầu?

Đúng vậy, sao phải thế chứ.

Nàng tựa vào trước cửa sổ, nhìn sắc trời nơi xa, bất đắc dĩ cùng cảm

khái trong lòng đều trút hết, sư phụ, ngài nói đúng, rốt cục Minh Kỳ đã

có thể buông bỏ rồi.

Cứ vậy, nàng có thể đủ an tâm lên đường về nhà, đúng vậy, về nhà, về nhà gặp cha mẹ, rời nhà hai năm, nàng vẫn ngày nhớ đêm mong, không biết cha mẹ thế nào? Có lo lắng đau lòng không? Thân thể có gầy yếu không? Tất

cả đều do nàng bất hiếu. Mặt khác, ca ca đã cùng Hoàng Doanh Doanh trở

về U cốc, vừa đi liền đi nửa năm không một lời nhắn lại, cũng không biết đã thế nào?

Nhẹ khảy dây đàn, trầm bổng dễ nghe, tựa như bức tranh núi cao thác sâu* tuyệt đẹp trải ra trước mặt, chỉ nghe đã khiến lòng người vui vẻ thoải

mái, xem ra, kỹ thuật đàn của Tuyết Nữ lại nâng cao không ít. (*cao sơn lưu thủy: khúc đàn được nhắc đến trong Bá Nha – Tử Kỳ)

Lý Minh Kỳ thu hồi ánh mắt nhìn về hướng Huyền Vũ đường, nghĩ đến Tuyết

Nữ cũng đang mang thai, nàng liền thầm vui vẻ, chờ đợi ngày đứa bé sinh

ra, cha mẹ xinh đẹp như thế, đứa bé sinh ra sẽ nghiêng nước nghiêng

thành đến mức nào đây? Thật khó nén tò mò.

Cả một buổi sáng nàng đều ngẩn người, cũng không biết đã đứng bao lâu, cả người đều cứng ngắc hết rồi.

Ánh nắng bên ngoài tươi sáng, hai nha đầu đang nghịch nước trong viện,

hai tay nàng chống lên, trực tiếp nhảy ra ngoài từ cửa sổ.

Phượng Nhã và Phượng Ngọc thấy nàng bước ra, cũng ngừng việc trong tay,

Phượng Nhã bất đắc dĩ, “Chủ nhân, nhảy cửa sổ là không tốt.”

”Ừ, tiện đường thôi.” Lý Minh Kỳ đứng trên bậc thềm, ngẩng đầu nhìn

trời, nhánh cây thật dài cản tầm nhìn, nhíu mày lắc lắc đầu, lẩm bẩm: “Hai tháng hai, rồng ngẩng đầu*, ta có nên tỉa chút cây cối rồi không?” (*người TQ có tục cắt tóc vào 2/2, cả năm sẽ may mắn)

”Chủ nhân, ngài đừng rảnh rỗi mà suy nghĩ lung tung, cây đang đẹp, ngài

tỉa làm gì?” Phượng Ngọc ở gần nàng, mơ hồ lắng nghe, “Chủ nhân, tiểu

công tử còn đang ngủ sao?”

Lý Minh Kỳ nghĩ tới việc này liền nhức đầu, đêm qua cha con tranh giành

địa bàn, cuối cùng đại Thẩm ném tiểu Thẩm ra khỏi phòng, tiểu Thẩm cũng

không vừa gì, ngươi không cho bé ngủ ở phòng ngủ chính, bé sẽ không chịu ngủ, ai dỗ cũng không được, mà thằng nhóc cũng không khóc, chỉ muốn làm ầm ĩ, ồn chết ngươi luôn. Nàng cố tình muốn giúp con, đáng tiếc bị đàn

áp tàn nhẫn, chỉ có thể để con trai và thị nữ đầy phòng chịu uất ức.

Ngay cả mơ cũng không yên tĩnh, vừa có cảm giác tỉnh ngủ, liền phát hiện không thấy người lớn nữa, nhưng đứa bé thì lại được ôm đến đặt bên cạnh nàng, ngủ say sưa.

”Chàng đi lúc nào?” Đêm qua Lý Minh Kỳ ngủ say, ngay cả việc hắn đi lúc nào cũng không biết.

”Cung chủ rời đi cùng Quân gia, không dặn lại gì, chỉ nói là buổi trưa

sẽ về dùng cơm.” Phượng Nhã buông đồng hồ nước trong tay, lau tay qua

loa.

Lý Minh Kỳ thân nhẹ như én nhảy xuống bậc thềm, cầm lấy cây kéo ở bên

cạnh, giống như quen tay quen việc muốn tỉa hoa, “Nhã Nhi, ngươi đến

phòng bếp nấu chút nước ấm giúp ta, hôm nay thời tiết tốt, ta muốn gội

đầu.”

Trong đầu vẫn chưa vứt bỏ ý định tỉa cây sao? Phượng Nhã nhíu mày, “Chủ nhân, ngài không nghiêm túc chứ?”

”Ta không nghiêm túc khi nào? Được rồi, nơi này giao cho ta, ngươi mau

đi đi.” Lý Minh Kỳ nghe vậy đứng dậy, hất hất đầu với nàng ta, giơ kéo

lên chỉ chỉ nhánh cây, xoẹt xoẹt một tiếng, tỉa một nhát.

Phượng Nhã nheo mắt, thầm tự nhủ, chủ nhân, một kéo này cắt xuống, ngài còn có thể ra cửa gặp người sao?

Phượng Ngọc thấy tỷ tỷ lép vế, cũng bu lại, trực tiếp lấy Trầm Ngạn

Khanh ra đè người, “Chủ nhân, không phải cung chủ đã nói chải ngược búi

lên rất đẹp sao?”

Lý Minh Kỳ nhướng mày, kéo tỉa ra phía sau, xem xét vẻ mặt vô tội của

hai tỷ muội, “Ta hỏi các ngươi, chuyện của ta là do chàng định đoạt hay

là do ta quyết?”

Hai tỷ muội liếc mắt nhìn nhau, thầm nhủ, ngài nói xem?

Lý Minh Kỳ thở dài, nói thầm một câu, “Không phải người đời có nói, hai tháng hai đi cắt tóc, cả năm đều vui vẻ sao.”

Khóe mắt Phượng Ngọc quất thẳng tới, đây là cái lý do rách nát gì, cung chủ mà bị thuyết phục thì có quỷ mới tin.

”Đi đi, đừng lộ cái vẻ tâm không cam tình không nguyện đó.” Lý Minh Kỳ

vô cùng rộng lượng không so đo với các nàng ta, xoay người tiếp tục tỉa

hoa.

Xoẹt... xoẹt, tiết tấu rõ ràng khác hẳn, nhánh cây rơi xuống đất, tán cây xinh đẹp bỗng chốc trở nên sạch bong ngắn ngủn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...