Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm qua mưa thu rả rích, thời tiết dần mát mẻ, đường nhỏ uốn lượn trên vùng núi phủ đầy lá rụng nhuộm màu xanh mướt, trộn lẫn bùn đất, khiến đường

nhỏ lầy lội, thỉnh thoảng có một cơn gió nhẹ thổi qua, cành lá rung xào

xạc, ven đường có mấy con chim tước nghịch ngợm chuyền cành kêu líu ríu

không ngừng. Đúng lúc này, phía trước truyền đến một loạt tiếng bánh xe

lăn nhanh, thỉnh thoảng có vài tiếng ngựa hí, chim chóc trong rừng giật

mình vỗ cánh bay hết lên không trung.

Bảy tám con ngựa cao to đạp bụi trần chạy đến, ngồi trên ngựa đều là mỹ

nữ mặc trang phục màu xanh nhạt, dưới chân mang giày da hưu, một tay giữ dây cương, một tay cầm bội kiếm, thoạt nhìn chính là một nhóm nữ hiệp

tư thế oai hùng hiên ngang.

”Nhiễm Thu tỷ tỷ, chạy hơn mười ngày đường, bọn muội muội vẫn chưa một

lần nhìn thấy vị cô nương kia, tỷ mau nói cho bọn muội biết đi, rốt cuộc là sắc nước hương trời đến mức nào? Bọn muội nghe nói, vị chủ nhân này

rất lợi hại, ngay cả cung chủ của chúng ta cũng dám tổn thương.” Về sau

vào cung sẽ thế nào đây? Cô nương nhỏ tuổi nhỏ giọng, vẻ mặt tinh quái.

”Xuỵt, Nhiễm Hương, đừng tò mò về việc này, sau này cũng đừng hỏi, chờ

khi trở về Vô Trần cung, tự nhiên sẽ được gặp.” Nhiễm Thu vén sợi tóc bị gió thổi phất qua nơi thái dương, đôi mắt hồ thu như có một dòng nước

lay động, “Chốc nữa là sẽ vào thành, mọi người chờ một lát, ta đi hỏi

công tử xem có muốn vào khách điếm nghỉ ngơi không.”

Nhiễm Hương cau cái mũi thanh tú, mỉm cười nói: “Trong lòng Nhiễm Thu tỷ chỉ chứa công tử nhà chúng ta thôi.”

”Đồ láu cá, còn nói lung tung nữa xem ta có xé miệng muội không.” Trên

mặt Nhiễm Thu ửng chút hồng, quay đầu ngựa đi về phía thân xe.

Phượng Nhã nhấc một bên rèm cửa sổ lên, ánh mặt trời chiếu lên người nằm nghiêng trên giường nhỏ, khuôn mặt có chút tái nhợt, có chút gầy yếu.

Phượng Nhã thở dài, đã bao lâu không được thấy chủ tử nhà mình mỉm cười

rồi? Dùng móc cố định rèm cửa sổ, nàng ta ngồi chồm hỗm nghiêng người

trước giường nhỏ, khẽ mềm giọng, “Chủ tử, phong cảnh bên ngoài không tệ, ngài có muốn xuống đi dạo một chút hay không?”

Lý Minh Kỳ bị ánh mặt trời làm chói, híp híp mắt, “Phượng Nhã, ngươi

đừng lo lắng cho ta, ta vẫn tốt lắm.” Đúng là quá tốt, mỗi ngày trừ ăn

và ngủ, cũng không có ai đó cợt nhã ức hiếp nàng.

Mấy ngày nay, nàng thường xuyên nhìn tay mình ngẩn người, nhớ đến cảm

giác thanh Phượng kiếm đâm vào cơ thể người đó, tiếp đó là vẻ mặt đau

thương chua xót không dám tin của người đó, biết rất rõ là mình muốn

giết hắn, vì sao hắn không tránh? Hay đã xác định là mình sẽ mềm lòng

không thể xuống tay? Nàng nghĩ mãi mà vẫn không rõ, cũng không muốn làm

rõ, lại thường xuyên nghĩ đến, mâu thuẫn rối rắm cứ lặp đi lặp lại, tự

làm khó mình như vậy, là vì sao? A, trong lòng rối loạn, đầu óc cũng

không sáng suốt.

”Chủ tử, nhị gia nói, ngài không thể ưu sầu lo lắng, như vậy không tốt

cho đứa bé.” Phượng Nhã nắm lấy bàn tay lành lạnh của nàng, cẩn thận xoa bóp giúp nàng, muốn truyền ấm áp trên người mình qua, mấy ngày gần đây, hình như chủ tử đặc biệt sợ lạnh.

Bên ngoài truyền đến lời trò chuyện của Quân Nho và Nhiễm Thu, “Công tử, sắp vào thành rồi, có cần dừng lại nghỉ ngơi một chút không? Hay là

trực tiếp về cung?”

Quân Nho liếc mắt vào trong xe, “Lý cô nương, giữa trưa nàng có cần

xuống xe nghỉ ngơi không?” Xưng hô này là do Lý Minh Kỳ yêu cầu nhiều

lần, vốn không danh không phận, để sau này mọi người có gặp lại cũng

không khó xử, vẫn nên thức thời mới tốt.

”Mọi việc đều nghe theo sắp xếp của công tử.” Lý Minh Kỳ từ trên giường

ngồi dậy, suốt dọc đường đi, nàng vẫn luôn buồn bực ngồi trong xe, nếu

nói không buồn chán nhất định là giả. Sở dĩ không thích lộ mặt ra ngoài, một là muốn trốn tránh, không muốn nghe bất cứ tin tức gì có liên quan

đến người đó; hai là không muốn bị thuộc hạ của Quân Nho vụng trộm bàn luận đánh giá; ba là thân thể quả thật rất mệt mỏi.

Quân Nho có chút giật mình, rốt cục vị chủ tử này cũng chịu mở lòng rồi

sao? Thật không dễ dàng, “Lý cô nương, hôm nay để nàng cùng mấy nha đầu

thảnh thơi đi dạo trong thành, giải sầu một chút, ngày mai về cung, sau

này muốn đi cũng là hết sức khó khăn.”

Ánh mắt Lý Minh Kỳ lóe sáng, nghe hiểu ý ngoài lời của hắn, bộ dạng hắn

như đang nhìn một tù nhân. Cũng đúng, với tính tình của người đó, mặc dù bản thân chán ghét không ưa, cũng tình nguyện tự tay hủy bỏ chứ không

dễ dàng tha thứ việc người khác chạm đến đâu nhỉ? “Quân công tử, ta muốn viết một phong thư cho cha mẹ, để báo bình an, được không?”

”Đương nhiên là được, viết xong nàng giao thư cho ta là được. Lý cô

nương, nàng không thấy chúng ta xưng hô như vậy quá không được tự nhiên

à?” Đã sắp là người một nhà, còn xưng hô xa lạ như vậy, mỗi lần mở miệng hắn đều cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

”Ha ha, lời này có lý. Nếu ngươi không ghét bỏ, ta gọi ngươi một tiếng

Quân đại ca, ngươi gọi ta là Minh Kỳ, được chứ?” Lý Minh Kỳ ngẫm lại

thấy cũng phải, dứt khoát rạch ròi quá cũng không tốt, không chừng về

sau còn phải nhìn sắc mặt bọn họ mà sống ấy chứ.

”Ha ha, được, ta sẽ gọi muội là Minh Kỳ, về sau nếu muội bị uất ức gì cứ việc tới tìm ta.” Quân Nho cười sang sảng, vứt bỏ vẻ lo lắng của mấy

ngày qua.

Xe ngựa chậm rãi rời khỏi đường rừng, xốc màn kiệu lên, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy thành trì phía trước, ba chữ ‘thành Kỳ Sơn’ thật to nhũ ánh vàng, tựa như thiết họa ngân câu (một phong cách thư pháp).

”Chủ tử, ngài muốn xuống đi dạo một chút không?” Phượng Ngọc ghìm chặt cương ngựa, ngừng xe ngựa lại, vẻ mặt chờ mong nhìn nàng.

Trong lòng Lý Minh Kỳ có chút ấm áp, hai nha đầu này càng ngày càng hiểu lòng người, cũng may bên người có các nàng làm bạn, bằng không thật

không biết phải trải qua mỗi ngày thế nào, “Đi chứ, Nhã Nhi, ngươi đi

dạo cùng ta một chút.” Phượng Nhã gật đầu liên tục, dặn Phượng Ngọc vài

câu liền đỡ cánh tay chủ tử bước vào dòng người. Có lẽ hôm nay là ngày

họp chợ, trên đường người đến người đi, rất náo nhiệt.

Quân Nho thấy nàng xuống xe, sợ nàng xảy ra việc ngoài ý muốn, cũng

xuống ngựa, gọi Nhiễm Thu đứng bên cạnh qua, nói: “Nhiễm Thu, trực tiếp

sắp xếp cho mọi người về cung đi, nơi này không cần nhiều người như vậy. Chốc nữa ngươi tự quay về Liêm Tâm các, ta cùng nàng ấy tùy tiện dạo

quanh một chút, buổi tối sẽ nghỉ lại nơi đó.” Nói xong liền đưa dây

cương con ngựa Tụ Tuyết của mình cho nàng ta.

”Đại gia, nô tỳ cũng phải đi trước sao?” Phượng Ngọc có chút không đành.

”Phượng Ngọc, về không phải để chơi. Ngươi về trước thu dọn Ngô Đồng

hiên thật cẩn thận, ngày mai chờ khi chủ tử các ngươi về đến sẽ trực

tiếp vào ở, vậy không tốt sao?” Sao Phượng Ngọc còn có thể nói gì, cười

tuân lệnh.

Dặn dò xong xuôi, chủ tớ Lý Minh Kỳ đã đi khá xa, thân mình Quân Nho nhoáng cái liền đuổi kịp.

Nhiễm Thu đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của công tử nhà mình.

Phượng Ngọc cười nói: “Nhiễm Thu tỷ tỷ, tỷ bảo trọng nhé, tiểu muội phải đi trước rồi.”

”Ừ, bảo trọng.” Ánh mắt nhìn về nơi xa của Nhiễm Thu rốt cục cũng thu

hồi, thầm than, không biết chút tình si này của mình có thể khiến công

tử nhà mình liếc mắt nhìn mình nhiều hơn một cái hay không.

Quân Nho đi theo phía sau Lý Minh Kỳ, không nhanh không chậm, đảm nhận

trách nhiệm bảo vệ, hắn nhịn một hồi rốt cục cũng không nhịn được, “Minh Kỳ, muội có thể nói một chút với ta không, sao muội có thể nghĩ thông

suốt thế? Kỳ thật chỉ cần muội chú ý một chút xíu thôi là có thể phát

hiện ra tình ý của Ngạn Khanh đối với muội. Muội đừng quá cứng nhắc,

thật sẽ hại người hại mình.”

Lúc Lý Minh Kỳ đi đường, liền có tiếng lục lạc trong trẻo, vô cùng êm

tai dễ nghe, như nước suối róc rách, mang theo một mùi thơm ngát giúp tĩnh tâm an thần, nàng đi rồi lại ngừng, giống như không thứ gì có thể quấy nhiễu nàng,“Quân đại ca, huynh nói đùa sao, sao muội có thể nghĩ thông suốt chứ?

Muội là đang không nghĩ nữa.”

Nụ cười trên mặt Quân Nho cứng lại, “Minh Kỳ, muội đang nói giỡn sao?”

Cha của đứa bé bị tức giận của muội đuổi chạy, muội lại không thèm nghĩ

nữa là sao?

”Đêm đó Phong Thiển Ảnh nói với muội một câu, muội cảm thấy hắn nói rất đúng.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...