Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quả nhiên có người trốn theo đường hầm dưới giường, Phong Thiển Ảnh

không lập tức đuổi theo, ngược lại ngồi bất động bên giường, Ám Long vệ

nhìn mà cực kỳ khó hiểu, một người trong đó hỏi: “Nhị gia, vì sao không

đuổi theo?”

”Sao phải đuổi?” Phong Thiển Ảnh nhíu nhíu mắt xếch, châm chọc nói:“Khắp nơi trên núi đều là rừng mê cung, cửa cung thì đã đóng, ngươi nói

các nàng có thể đi sao? Trừ khi có người giúp đỡ.” Vẻ mặt của hắn cũng

nghiêm túc như giọng điệu.

Ám Long vệ liếc mắt nhìn nhau, đều không đoán ra suy nghĩ trong lòng hắn ta, nói lời thật: “Thuộc hạ ngu ngốc, xin nhị gia chỉ bảo.”

”Đúng là ngu ngốc, hai ngươi ở lại đây canh giữ, những người khác đi

theo ta.” Phong Thiển Ảnh cười châm chọc, nâng tay vỗ vỗ bả vai người

nọ, không biết dùng sức thế nào, mặt đất nơi y quỳ liền lõm xuống, trong lòng y càng rét lạnh, Phong gia thật đang tức giận, không biết tối nay

trong cung sẽ đổ bao nhiêu máu đây.

Xung quanh Vô Trần cung đều là núi, rừng Tùng rậm rạp, vậy tức là trừ

cửa chính thì không có đường khác vào núi sao? Có, hơn nữa không chỉ có

một, bốn ngọn núi vờn quanh, chỉ cần bay qua núi lớn là có thể tiến vào

Vô Trần cung, ngặt nỗi thuở nhỏ Trầm đại cung chủ có hứng thú với Kỳ Môn Độn Giáp, trong núi cao rừng sâu có giấu trận pháp, sát khí rất mạnh, cửa sống cũng biến thành cửa chết, kẻ tay ngang tiến vào chỉ

có đường chết. Hôm qua là đại hôn, trận pháp đã khởi động trước, chỉ còn chờ cá cắn câu. Vậy trừ cách đó thì hết đường rồi sao? Có, con đường

này chỉ người sống lâu dài ở Vô Trần cung mới có thể biết, người trong

cung gọi là Tuyệt Vọng cốc, vách núi Vong Mạng.

Phong Thiển Ảnh dẫn theo người lặng yên không tiếng động vòng qua Ngô

Đồng hiên, xuyên qua một vườn hoa đi tới vách đá trước vách núi đen, gió bên cạnh vách núi rất lớn, gào thét, cát đá bay lên, một bước sai là có thể té xuống, lúc này trước vách núi đang đứng một người.

Dưới ánh trăng, áo đỏ của hắn bay phất phới, dung nhan xinh đẹp che kín vẻ u ám tức giận, “Xem nàng gây ra chuyện tốt gì kìa.”

Nữ tử nghe vậy xoay người, vô cùng khó hiểu với lời của hắn ta, nhìn hắn ta cười nói: “Thiếp đã làm chuyện tốt gì, sao chàng lại tức giận?”

”Ta hỏi nàng, Triệu Hân Tinh đâu?!” Tóc Phong Thiển Ảnh nhảy múa trong

gió, ánh mắt hắn ta lại mở thật to, mang theo lửa giận thiêu đốt.

”Triệu Hân Tinh? Nàng ta là ai, sao thiếp không biết?” Tuyết Nữ trừng

mắt nhìn, có chút nghi hoặc, “Tướng công, sao chàng lại tức giận với

người nhà.”

Ánh mắt nguy hiểm của Phong Thiển Ảnh nheo lại, đồng thời khoát tay chặn lại, Ám Long vệ phía sau đều thò đầu ra, “Nhị gia, xin cứ dặn dò.”

”Tìm dọc theo vách núi Vong Mạng này, tìm không thấy người thì các ngươi cũng chôn luôn ở đây đi.” Nói xong hắn ta liền đánh về phía Tuyết Nữ,

cả người đầy sát khí, “A... Nàng khiến ta thất vọng đến cực điểm.”

Vẻ mặt Tuyết Nữ biến đổi, chuyện xấu này nàng đâu có làm, sao lại khiến

hắn ta thất vọng? Chẳng lẽ hắn ta có khả năng tiên tri đoán trước? Còn

chưa chờ nghe giải thích, hắn ta đã không quan tâm liều chết nhào tới.

......

Phượng Nhã và Phượng Ngọc biết tối nay sẽ không trôi qua bình an, lại

không ngờ sẽ huy động nhiều Ám Long vệ đến vậy. Trong ngoài Ngô Đồng

hiên vây đầy người, không lộ ra chút gió nào, “Tỷ tỷ, nhị gia và Tuyết

Nữ đánh nhau rồi.” Từ nơi này cũng có thể nhìn ra chỗ kia bụi mù đầy

trời.

”Ừ, e là sự việc không đơn giản, đi, chúng ta phải luôn túc trực bên

người chủ nhân, một tấc cũng không rời.” Sau khi các nàng vào cửa, cố ý

liếc mắt lên giường một cái, thấy trong màn giường chủ nhân ngủ vô cùng

yên ổn, không bị bên ngoài quấy rầy, vừa muốn thở phào một hơi, một

người ngoài cửa đã tiến vào, là vẻ mặt lạnh giá của Trầm Ngạn Khanh, hai nàng vội vàng tiến lên hành lễ, “Nô tỳ bái kiến cung chủ.” Cũng không

nghĩ nhiều, chỉ cho là trong cung náo loạn, cung chủ lo lắng chủ nhân

gặp chuyện không may.

”Đứng lên đi, ra ngoài trông chừng, không gọi thì không được vào.” Trầm Ngạn Khanh phất phất tay, đuổi hạ nhân, sau đó ngồi xuống bên giường, đợi khi cửa vừa đóng lại, ánh mắt lập tức tối sầm.

Trên giường, ai đó nằm nghiêng, đầu quay vào trong, tóc đen rối tung che khuất mặt, chỉ có thể nhìn thấy dáng người có lồi có lõm, nam tử không

có tâm trạng thưởng thức, từ trong lòng lấy ra một túi bột phấn rắc vào

trong giường, nhẹ giọng nói: “Ta và nàng không thù không oán, chỉ trách

nàng đắc tội người không nên đắc tội, Lý cô nương, ra đi thanh thản.”

Làm xong việc, không chút dây dưa dài dòng đứng dậy khỏi giường, bắt đầu tìm kiếm chung quanh.

Phượng Nhã đè nhanh trái tim đang đập rộn, càng ngày càng bất an, tai

họa trong cung chưa lắng xuống, sao cung chủ có thể trở về nhanh đến

vậy? “Ngọc nhi, muội thấy giọng nói lúc nãy của cung chủ có gì khác

trước không?”

Phượng Ngọc nghiêm túc nghĩ nghĩ, “Tỷ tỷ, không phải tỷ hoài nghi cung

chủ là giả chứ? Nói đến khác biệt, có hơi trầm hơn lúc trước.”

Sắc mặt Phượng Nhã đột nhiên biến đổi, bất chấp mọi việc, xoay người

quay trở lại, “Tỷ tỷ, tỷ muốn làm gì?” Xông vào như vậy là chuyện đại nghịch bất đạo.

”Không thể nghĩ nhiều như thế, về sau ta chấp nhận chịu phạt.” Không để ý đến lôi kéo của muội muội, dùng sức đẩy cửa ra.

Một bóng dáng vén màn, cả người nam tử tỏa ra khí lạnh không thể dồn nén, “Đồ xấc láo, ai cho các ngươi vào, cút đi.”

Phượng Nhã ngây ngẩn cả người, chẳng lẽ thực nhìn lầm rồi sao? Nhanh

chóng quỳ gối xuống, “Nhã Nhi lỗ mãng, xin cung chủ trách phạt.”

Nam tử hừ lạnh một tiếng, “Cút.”

Nghi ngờ chưa tan trong lòng Phượng Nhã càng đậm, đêm nay cung chủ rất

kỳ quái. Hàng năm các nàng đi theo hầu hạ bên người Trầm Ngạn Khanh,

không nói đến kinh nghiệm, chỉ nói đến hiểu biết về cung chủ nhà mình,

đã sớm xâm nhập vào xương cốt. Nội lực của cung chủ cao thâm, nếu không

muốn thả cho người khác vào nhà, căn bản các nàng sẽ không mở nổi cánh

cửa này, phần lớn đều bị chấn thương, cũng sẽ không dễ nói chuyện như

vậy.

Phượng Nhã đứng dậy, tranh cãi ầm ĩ như vậy, chủ nhân cũng không tỉnh

lại, thật bất thường. Nàng cố lấy dũng khí, quát hỏi: “Ngươi là ai, thật to gan, dám giả mạo cung chủ nhà ta.”

Ám Long vệ vẫn chú ý đến động tĩnh bên này, thấy tình huống không ổn,

lập tức xông vào phòng, thấy Phượng Nhã làm khó dễ cung chủ nhà mình,

đều có chút khó xử, vừa muốn hành lễ lại bị Phượng Nhã ngăn cản, “Không

được quỳ.”

Khó hiểu hỏi: “Phượng Nhã cô nương, xảy ra chuyện gì?”

”Hắn giả mạo, giết ngay.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...