Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần này, Lý Minh Kỳ vừa bệnh liền mười ngày không ra khỏi cửa, sau khi

khỏi bệnh thì cả người lười biếng không muốn nhúc nhích, trước mặt người khác vẫn nói nói cười cười, khi ở một mình lại yên lặng ngẩn người.

Trương Tử Tuấn đến thăm vài lần đều bị ngăn ngoài cửa, mặc kệ nói gì, Lý Minh Kỳ nói không gặp thì nhất quyết không gặp.

Một ngày đẹp trời, Lý Minh Kỳ hiếm khi mới ra khỏi viện, đứng trong đình nhỏ ở hoa viên giữa hồ ngắm cá, ban đầu còn cho cá ăn, một lúc sau lại

ngẩn người.

Bên tai nàng vẫn lẫn quẫn tiếng rống tuyệt vọng và tan vỡ của người nọ,

trong cái liếc mắt cuối cùng hình như người nọ cũng nhảy xuống, đôi mắt

màu đỏ hung tợn kia nhìn nàng chằm chằm, còn vươn tay muốn bắt lấy hai

tay của nàng, khiến da đầu nàng run lên, đáy lòng khủng hoảng, hít thở

cũng dồn dập không thông.

Buổi tối vừa chợp mắt lại thấy cảnh tượng ngươi đuổi ta trốn, nàng liều

mạng, liều mạng chạy, nhưng dù có chạy tới chân trời hay góc bể, hơi thở của hắn vẫn như hình với bóng. Nàng trốn không thoát, cuối cùng sụp đổ

ngã sấp xuống. Cánh tay mạnh mẽ rắn chắc của hắn thít lấy cổ nàng, nàng

không thể nhìn thấy vẻ mặt hắn, chỉ có thể nghe thấy tiếng gào thét xé

ruột xé gan của hắn: đừng trốn, xin nàng, đừng trốn.

Ngươi đáng sợ như vậy, sao ta có thể không trốn chứ.

Ngươi buông tha cho ta đi, ta van xin ngươi, buông tha cho ta đi.

Ta buông tha nàng thì ai buông tha cho ta đây, Lý Minh Kỳ, nàng là của ta, là của ta...

Tuy Lý Minh Kỳ rất hiểu chuyện, cũng không yếu ớt, nhưng dù sao cũng

được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay yêu chiều cho đến lớn, nàng

không hiểu việc đời, thực đơn thuần, nàng luôn thích biểu ca đã lớn lên

cùng nàng, biểu ca đối xử với nàng rất tốt, cưng chiều nàng, yêu thương

nàng, chọc nàng cười, giúp nàng giải buồn, có cái gì đẹp, cái gì tốt đều cho nàng trước tiên.

Năm mười bảy tuổi, biểu ca đến cầu hôn, nàng vui vẻ đồng ý. Năm đó, nàng đội mũ phượng đeo khăn quàng vai, ngồi trên chiếc kiệu đỏ thẫm, cười

ngơ ngốc, trong lòng tràn đầy chờ mong, tràn đầy yêu mến, ngọt ngào như

uống mật. Nàng nghĩ nàng và biểu ca cũng có thể giống như cha mẹ mình,

không có người thứ ba, sẽ yêu thương đằm thắm đến già. Nhưng nàng thật

không ngờ, tình cảm cũng có thể vỡ tan, thành hôn hai năm nàng vẫn không có tin vui, ngoài miệng tuy dì* không nói, nhưng dịu dàng trên mặt lại

bắt đầu rạn nứt, nói xa nói gần muốn nàng nạp thiếp cho biểu ca. Nàng

uất ức, nàng tiều tụy, cũng may biểu ca vẫn thương nàng, cho nên dù

không cam lòng bọn họ vẫn phải nhẫn nhịn. (*mẹ của tử Tuấn là dì của Minh Kỳ)

Một năm sau, cha mẹ bị sát hại, ca ca mất tích, biểu ca không thích nàng cứ sầu khổ cả ngày, bắt đầu cả đêm không về phòng, những ngày này nàng

như con thú hoang bị nhốt. Nàng muốn phá vỡ lồng giam, lại không tìm

thấy đường ra.

Gặp Trầm Ngạn Khanh là một việc ngẫu nhiên, hôm đó nàng đi trên đường,

người nọ tựa nghiêng vào cửa sổ, cánh tay đan trước ngực, ánh mắt vô

cùng nóng bỏng dừng trên người nàng. Cảm giác tồn tại mãnh liệt như vậy, muốn bỏ qua cũng khó.

Nàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cánh tay phải của hắn nâng chén uống

một hơi cạn sạch, sau đó chén rớt xuống, vẻ mặt của hắn tối tăm mờ mịt,

không cần nói gì Lý Minh Kỳ liền có loại cảm giác chạy trời không khỏi

nắng. Nàng xoay người, gần như chạy trối chết.

Lúc ấy Lý Minh Kỳ chỉ cảm thấy người này rất nguy hiểm, cũng không hề

nghĩ có liên quan gì đến bản thân, cũng chưa từng nghĩ lần gặp nhau đó

chính là bắt đầu, hắn đến đòi nợ, bằng cách của riêng hắn.

Nàng dùng cái chết để trốn tránh, nào biết khi nhảy xuống, lại khiến mọi thứ quay lại thời điểm bắt đầu. Năm nàng mười sáu tuổi, khi sắp trưởng

thành.

Từ đằng xa Lý phu nhân đã thấy con gái ngẩn người, bà chậm rãi bước vào

trong đình nhỏ, đuổi hết nha hoàn bên người, kéo tay con gái, dịu dàng

hỏi: “Kỳ Kỳ, không muốn nói chuyện với mẹ sao? Mấy ngày nay tinh thần

con hoảng hốt, cha và mẹ đều rất lo lắng cho con.” Một đôi mắt đẹp ẩn

chứa tình cảm thân thiết yêu thương.

Lòng Lý Minh Kỳ nặng trĩu, nàng không biết nên nói thế nào với mẫu thân, tựa đầu vùi vào lòng mẫu thân, nhẹ than, “Mẹ.” Con đau.

“Kỳ Kỳ, sao con cứ yên lặng như vậy, mẹ biết con khó chịu, lại không

biết vì sao, con vẫn luôn là đứa con hiếu thảo, sao lại nhẫn tâm làm cho cha mẹ lo lắng chứ, có việc gì lại không thể nói với mẹ chứ? Hửm?” Lý

phu nhân hôn nhẹ lên đỉnh đầu con gái, lại vuốt mái tóc dài của con, “Từ nhỏ con đã có chủ kiến, nhiều năm qua cũng không hề làm sai việc gì,

rốt cuộc là ai khi dễ bảo bối của mẹ? Nếu con không muốn nói ra, mẹ cũng không ép hỏi, nhưng con phải hứa với mẹ, con phải mau chóng nghĩ thông

mà vui vẻ lên, không để ảnh hưởng gì tới sức khỏe của con, được không?”

Hai câu này vừa dịu dàng vừa mềm mại, làm cho Lý Minh Kỳ có cảm giác yên ổn, cúi đầu nhẹ giọng “Dạ.”

“Vậy giờ đã có thể trò chuyện với mẹ được chưa? Mấy ngày nay mẹ một mình buồn bực, rất nhớ Kỳ Kỳ.” Lý phu nhân nở nụ cười, không ép hỏi, dời đề

tài thật nhanh.

Lý Minh Kỳ hiếm khi thấy mẫu thân lên tiếng làm nũng bèn nở nụ cười, “Mẹ, con đâu phải trẻ con.”

“Đúng vậy, tiểu Kỳ Kỳ đã thành cô nương rồi, đã có thể lập gia đình

rồi.” Lý phu nhân nói đến đây liền liếc mắt đánh giá biểu cảm của con

gái, thấy con gái không có biến hóa gì, hai tay ôm thắt lưng con nàng,

nhẹ giọng hỏi: “Kỳ Kỳ, nói thật cho mẹ nghe xem, con thích Tử Tuấn chứ?”

Lý Minh Kỳ sửng sốt, thân mình liền cứng lại, buông mi mắt không nói lời nào.

Lý phu nhân ôm con gái lắc lắc, nói tiếp: “Với mẹ thì không có gì là

không thể nói, nếu con thích, cha con sẽ cho người mai mối, con nói

xem?”

“Mẹ, con...... Với biểu ca con chỉ có tình cảm huynh muội thôi.” Lý Minh Kỳ chưa bao giờ biết chỉ một câu cũng có thể gian nan như vậy. Nàng yêu Trương Tử Tuấn nồng nàn nhất, cũng hận Trương Tử Tuấn sâu đậm nhất. Đối với người kia thì cảm tình lại rất phức tạp, yêu giảm đi, hận như cũng

không còn, đời này không muốn có bất kỳ liên quan gì đến hắn nữa.

Về phần hắn, nàng nghĩ, nàng thật sợ không dám trêu chọc, nhưng có một

số việc không phải cứ tránh né là có thể trôi qua, ít nhất phải gặp hắn

một lần, cho hắn một câu trả lời, giữa hai người mới có thể chấm dứt.

“Kỳ Kỳ, con đang suy nghĩ gì thế? Đừng nói lời trái lòng, phải biết rằng biểu ca con đã đến tuổi thành gia lập thất, nó vẫn chưa cưới vợ chính

vì đợi con cập kê. Tình cảm thân thiết của các con mấy năm nay mẹ đều thấy rõ, sao có thể giấu được mẹ, giờ con nói vậy là muốn lừa gạt

ai đây?” Con gái rối rắm như vậy, Lý phu nhân thầm thở dài, không biết

đôi tình nhân nhỏ này lại có mâu thuẫn gì đây?

“Con, con thật sự không muốn gả cho biểu ca.” Lý Minh Kỳ ngẩng đầu khỏi

ngực mẫu thân, ánh mắt yếu ớt lại kiên quyết, “Mẹ, con thực sự không

muốn gả.”

“Tại sao? Sao đột nhiên lại không muốn? Biểu ca biết con bị bệnh, mỗi

ngày đều tới thăm, con lại không chịu gặp, hay là nó đã ức hiếp con?”

Thấy con gái nghiêm túc, Lý phu nhân thật kinh ngạc.

“Biểu ca, huynh ấy...... đối xử với con rất tốt, là con không thích, con đột nhiên phát hiện ra.”

“Con có người mình thích rồi?” Lý phu nhân chợt cất cao giọng, nâng đầu con gái, nhìn thật kỹ.

“Không có.” Lý Minh Kỳ lắc lắc đầu.

Rõ ràng Lý phu nhân đã thở phào nhẹ nhõm, “Được, được rồi, mẹ không hỏi

nữa, đã mấy ngày con không bước ra khỏi cửa, hai ngày nữa đi dâng hương với mẹ, coi như rũ bỏ vận xui.”

Lý Minh Kỳ chỉ có thể gật đầu đồng ý, chần chờ một lúc lâu, Lý Minh Kỳ

giữ chặt tay mẫu thân, thấp giọng hỏi, “Mẹ, ngọc bội con đang đeo, từ

đâu mà có?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...