Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ nâng tay xoa thái dương đau nhức, chuông ngọc phỉ thúy trên

cổ tay lóe từng vòng sáng dưới ánh mặt trời, nàng nhịn không được nhìn

thêm vài lần, chuông ngọc này hẳn là không bình thường, cụ thể dùng để

làm gì? Trong lòng nàng nghi hoặc, vẫn chưa kịp hỏi người nọ... Hẳn

không phải là dùng để trói vật cưng chứ... Tinh thần chợt hoảng hốt,

chuông ngọc này... nhìn lâu có thể hút hồn người vào không.

Phượng Nhã thấy tinh thần chủ nhân hơi mất tập trung, khá lo lắng, “Chủ

nhân, lòng dạ của cung chủ đối với ngài, ngài còn không rõ sao?”

Noãn Nhi quay người lại cười cười, cũng khuyên nhủ: “Lý cô nương, Ngũ cô nương chỉ hơi độc miệng, tâm địa không xấu, ngài đừng giận nàng ấy.”

Lời từ miệng nàng ta nói ra thực mềm mại, khiến người ta nghe xong không thể nổi giận được.

”Khiến Noãn Nhi cô nương lo lắng rồi, ngươi yên tâm, ta không tức giận.” Nếu tính tình nóng nảy đến vậy, nàng đã sớm bị tức chết tươi, nàng

không tức giận là một chuyện, các ngươi đều thiên vị trợn mắt nói dối

nàng lại là một chuyện khác, cô nương nàng đã lui một bước lại lui nữa,

lúc này đã không thể nhịn nổi, đừng xem nàng như quả hồng mềm dễ ức

hiếp.

Noãn Nhi nghe vậy nở nụ cười, tựa như xuân về hoa nở, “Vậy thì tốt quá,

về sau sẽ là người một nhà, người một nhà vẫn nên hòa thuận thì mới

tốt.” Vừa nói chuyện vừa dẫn đường, đây là một Tiểu Lâu hai tầng độc

lập, bảng hiệu trước cửa lâu viết hai chữ to, Quỳnh Lâu, nét bút cứng

cáp, hùng hồn, “Đây là tiểu lâu mà Tứ gia thường ở nhất, bảng tên cũng

do Tứ gia đặt bút viết. Lý cô nương, tối nay ngài liền nghỉ ngơi ở đây

đi. Có gì cần, có thể trực tiếp dặn dò thị nữ trong lâu.”

Lý Minh Kỳ thấp giọng cảm ơn, Noãn Nhi vẫy vẫy tay với Phượng Nhã, “Nơi

này ngươi cũng thường đến, nơi nào đẹp ngươi cũng đều biết, buổi chiều

rảnh rỗi thì đưa Lý cô nương đi dạo xung quanh, ta còn khách khứa bên

ngoài nên không thể theo hầu được.”

”Cám ơn Noãn Nhi tỷ tỷ, Phượng Nhã rõ rồi.” Tiễn Noãn Nhi đi, Phượng Nhã thở dài không lý do, “Chủ nhân, chúng ta vào thôi.”

”Vị cô nương đó là quản sự (quản lý) của nơi này à?” Lý Minh Kỳ sinh ra chút tò mò với Noãn Nhi.

”Mỗi tầng lầu trong Liêm Tâm các đều có một vị quản sự, trong số đó, Noãn Nhi là một, Nhiễm Thu cô nương bên người đại gia là một, hai vị khác là Hạ Nhi và Đông Lam, vóc dáng đều đã trưởng thành.”

Bên trong có năm nha đầu, chủ nhân Tiểu Lâu thật lâu vẫn chưa đến, hiếm

khi hôm nay lại có người vào ở, bọn thị nữ đều ra đón, “Nô tỳ thỉnh an cô nương, bái kiến Phượng Nhã tỷ tỷ.”

”Đều đứng lên đi, đi đun chút nước ấm, chủ nhân đi cả ngày đường, muốn

tắm rửa thay quần áo.” Phượng Nhã vung tay lên đuổi mọi người đi, đỡ chủ nhân nhà mình bước lên lầu.

”Chúng ta ở lại lầu một đi.” Lý Minh Kỳ đứng bất động ở đầu cầu thang,

hơi cau mày, không muốn tiếp xúc với những thứ có liên quan đến người

nọ.

Phượng Nhã khó xử, thở dài: “Chủ nhân, không nói gạt ngài, trong lâu chỉ có một phòng. Trái phải đều trống rỗng, ngài chịu uất ức một chút có

được không?”

Lý Minh Kỳ lộ vẻ không tin, chờ khi nàng dạo hết một lần khắp lầu trên

lầu dưới, xác định Phượng Nhã không nói ngoa, cũng chỉ đành chấp nhận.

Trong phòng bày biện vô cùng đơn giản, mang theo hơi thở lạnh lùng, rất

giống người nào đó. Trên đất trải thảm lông, giẫm lên thật mềm mại, vô

cùng thoải mái. Trên vách tường sau bàn đọc sách treo mấy bức tranh Sơn

Thủy vẽ theo kiểu truyền thần, xem lạc khoản (phần đề chữ ghi tên trên tranh) thì đây đều do Trầm Ngạn Khanh tự vẽ.

Lý Minh Kỳ chỉ xem qua quýt hai lượt, dừng bên giá sách lật đi lật lại

vài cuốn sách cũng không cảm thấy hứng thú, cuối cùng từ bỏ.

Phượng Nhã trải nệm giường giúp nàng, chờ khi dọn dẹp xong, nàng ta phát hiện chủ nhân đang ngẩn người trước bàn, không biết lại nghĩ tới điều

gì. Nàng ta khom người đẩy cửa sổ Triêu Dương khắc hoa, “Chủ nhân, ngài lại nghĩ gì vậy?”

Một trận gió lạnh thổi vào, Lý Minh Kỳ xoay người nhìn lại, cảnh sắc

ngoài cửa sổ vô cùng hợp lòng người, núi giả song song, hoa cỏ sum suê,

một nơi rộng lớn như vậy lại không một bóng người, chỉ có vài con chim

tước từ trong bụi hoa bay ra, ca hót véo von, cực kỳ yên tĩnh trong

lành.

”Phượng Nhã, hắn đã đi đâu?”

Hắn? Phượng Nhã đương nhiên biết nàng hỏi ai, kể từ sau ngày đó, đây là

lần đầu chủ nhân chủ động đề cập đến, nàng ta không hiểu suy nghĩ của

chủ nhân, nhưng nhất định nàng ta phải cẩn thận suy nghĩ nên trả lời thế nào, “Chủ nhân, cung chủ đến Cửu Hoa cung.”

”Thật sao? Thành hôn là sao?” Lý Minh Kỳ vẫn đặt ở trong lòng, vốn cho

là mình không quan tâm, nhưng lúc này hỏi ra miệng nàng mới phát hiện

trong lòng nhẹ đi không ít.

”Chủ nhân, đều là tin vịt mà thôi, nô tỳ nói với ngài, chỉ khiến ngài

càng thêm sầu lo, vẫn nên chờ cung chủ trở về tự nói với ngài thôi, được không?” Phượng Nhã nghĩ nghĩ, vẫn không biết nên mở miệng thế nào.

‘Lý Minh Kỳ sao ngươi lại có cảm giác như bị phản bội vậy? Rõ ràng là tự ngươi ra ngoài, rõ ràng là chính ngươi không muốn, giờ đã trở thành sự

thật, không tốt sao? Mười ngón tay mềm mại dịu dàng lướt qua bụng, con

à, lúc này thật chỉ còn lại mẹ con chúng ta thôi’. Nàng cũng không hỏi

nữa.

Phượng Nhã hầu hạ nàng tắm rửa, cùng nàng ăn vài thứ, luôn cẩn thận đánh giá vẻ mặt của nàng, lại không phát hiện bất cứ dị thường nào, điều này khiến trong lòng nàng ta vô cùng bấp bênh, “Chủ nhân, nô tỳ đưa ngài ra ngoài dạo nhé?”

Lý Minh Kỳ lắc lắc đầu, “Hơi mệt một chút, ta ngủ trước một lát, buổi

tối nói sau.” Nàng đi đến trước giường lại đứng yên, nhớ tới những ngày

ngày đêm đêm đó, có những thứ đã xâm nhập vào xương tủy, có thể không

vui không thương nhưng lại không thể không mong không nhớ.

Phượng Nhã thấy sắc mặt nàng không tốt, cũng không dám nhiều lời, giúp

nàng xốc chăn gấm lên, đỡ nàng nằm xuống, “Chủ nhân, nô tỳ ở ngay ngoài

cửa, có chuyện gì ngài hãy gọi nô tỳ.”

”Đi đi, ta ngủ một giấc sẽ không sao nữa.”

Lý Minh Kỳ ôm chặt chăn gấm trên người, nhắm mắt lại liền có thể ngửi

được mùi Trầm Hương phảng phất như có như không, một giọt lệ theo khóe

mắt rơi vào bên gối.

Đêm khuya tỉnh mộng, Lý Minh Kỳ là bị giật mình tỉnh giấc, có người ngồi bên giường, hơi thở cũng không xa lạ, đương nhiên cũng chưa quá quen

thuộc. Người đến có một đôi mắt hoa đào lóng lánh đưa tình, lúc mỉm cười vô cùng phong lưu. Nếu có thể lựa chọn, người đời này nàng không muốn

gặp chính là hắn, cắn môi đề phòng nhìn hắn, “Phong Nhã Tụng, ngươi tới

đây làm gì? Cách xa ta một chút, bằng không ta sẽ gọi người đến.”

Nam tử vội vàng từ bên giường đứng dậy, cười lấy lòng: “Suỵt, ta không có ác ý, hôm nay cố ý đến để xin lỗi nàng.”

Lý Minh Kỳ ôm lấy chăn ngồi dậy khỏi giường, “Lời xin lỗi ta đã nhận, ngươi có thể đi rồi.”

”Minh Kỳ, ta muốn làm bè bạn với nàng, hôm nay không được nàng tha thứ, ta nhất định không rời đi.” Hắn cởi bội kiếm mang bên người xuống bỏ vào tay nàng, “Hay là nàng chém ta hai đao,

mạng ta lớn không thể chết được, xong thì nàng tha thứ cho ta được

không?” Hắn nói vô cùng chân thành, Lý Minh Kỳ cũng không biết làm sao,

không chỉ không mở miệng gọi người, ngược lại có chút mong muốn tâm sự

với hắn.

”Ngươi lấy kiếm lại đi, ta không cần mạng của ngươi.”

”A, vậy nàng muốn làm gì?” Giọng điệu nghe thật đáng thương, làm cho Lý Minh Kỳ nhớ tới Bạch Trản, “Ngươi ra ngoài chờ ta.”

Mặt mày Phong Nhã Tụng cong cong, giai nhân đang mời đón, vừa quay đầu vừa bước khỏi phòng.

Lý Minh Kỳ lần mò mặc quần áo, chờ lúc nàng bước ra, Tụng gia đang đứng

trước cửa sổ hình trăng tròn lo lắng suy nghĩ, nghe thấy động tĩnh liền

nhìn lại, nghiêm trang hỏi: “Minh Kỳ, nàng vừa khóc sao, nàng mơ thấy gì à?” Phong Nhã Tụng nâng tay, ngón tay thon dài quệt lên một giọt nước

mắt còn đọng lại trong suốt, hắn lộ vẻ đau lòng, “Minh Kỳ, có phải người nọ khiến nàng đau lòng hay không? Nàng đừng sợ, ta nhất định sẽ giúp

nàng xả cơn giận này.”

Lý Minh Kỳ kỳ quái liếc mắt nhìn hắn, châm chọc nói: “Sao vậy? Ngươi đã chuẩn bị tốt tư tưởng chết không chỗ chôn rồi hả?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...