Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời rơi vào tai, đầu óc nổ ầm một trận, đầu tiên là không thể tin, tiếp

đó là cảm xúc phức tạp trộn lẫn giữa đau lòng, thương tiếc, hối hận tràn vào trái tim. Vốn tưởng chỉ bản thân mình lặng lẽ trả giá, nay mới

biết, nàng cũng chịu rất nhiều uất ức. Chỉ cần nghĩ tới khả năng vào lúc mình không biết rõ tình huống mà mất nàng, liền như băng vỡ, lạnh từ

trong ra ngoài.

Nhắm chặt mắt dằn nén đau xót, trịnh trọng cam đoan, “Thất thúc, ngài

yên tâm, con sẽ hết lòng hết dạ đối xử tốt với nàng, cả đời tuyệt không

phụ bạc.”

Trọng Thất Lâu luôn ung dung lặng lẽ quan sát hắn, lúc này mới vừa lòng

gật gật đầu, Tuyết nha đầu quả nhiên không nhìn lầm người.

”Thế thì tốt lắm.” Trọng Thất Lâu thở dài, trên khuôn mặt nho nhã có thêm chút mệt mỏi, “Con muốn biết gì, cũng có thể hỏi.”

Phong Thiển Ảnh thầm nghĩ, chờ sau khi rời khỏi đây, hắn nhất định phải hỏi thật rõ ràng, xem hai năm nay nàng đã sống thế nào.

”Thất thúc, Tuyết Nhi đến gặp Minh Kỳ là để làm gì?” Phong Thiển Ảnh cũng không vì phân tâm mà quên nghi vấn lúc ban đầu.

”Cơ thể của ta con cũng thấy rồi đó, tàn tạ chẳng còn gì, trước khi chết chỉ mong tìm được người để truyền y bát mà thôi. Ta và Lý cô nương có

duyên, tâm địa nàng thiện lương, lại nhanh nhẹn hoạt bát, ta rất thích.” Công lực mấy chục năm không thể tùy tiện truyền đi, cần chú trọng nhân

phẩm, ông xem trọng nhất chính là điểm ấy, còn nữa, ông cười nói: “Thiển Ảnh, con không cảm thấy hiện nay Lý cô nương thật sự quá yếu sao?”

”Ngài cảm thấy Minh Kỳ thích hợp? E sợ Ngạn Khanh không đồng ý?” Phong

Thiển Ảnh suy một ra ba, rất nhanh liền nắm rõ điểm quan trọng, nếu thật sự như thế, e tất không phải chuyện tốt. Nghe xong lời của ông ấy, lại

thấy buồn cười, vị Thất thúc này muốn nhìn thấy vợ chồng bất hòa sao?

”Con sẽ giúp Thất thúc việc này chứ?” Trọng Thất Lâu xoay xoay ngọc ban chỉ* trong tay, cười như không cười nhìn hắn. (*nhẫn ngọc đeo ở ngón tay cái)

”Ngài quá xem trọng con rồi, tính tình Ngạn Khanh chỉ có Minh Kỳ mới có

thể khuyên nổi, việc hôm nay, con sẽ nói với đệ ấy.” Sau khi khúc mắc

nhiều năm được cởi bỏ, Ngạn Khanh cũng sẽ không tiếp tục canh cánh trong lòng nữa, ánh mắt dừng trên ngọc ban chỉ của ông, “Thất thúc, con vẫn

muốn hỏi, Nhất Ngôn đường này của ngài, để làm gì?”

Trọng Thất Lâu cười, “Mở cửa đương nhiên là để buôn bán.”

Câu trả lời này thật không thành thật, Phong Thiển Ảnh thật hết nói.

Tuyết Nữ cười trả lời thay ông, “Năm đó Thất thúc rời đi, mang theo rất nhiều thủ hạ cũ trung thành với thúc, vì che chở tránh cho bọn họ khỏi bị U cốc truy đòi, Thất thúc không thể không đứng ra thành lập Nhất Ngôn đường, phát

triển chừng hai mươi năm, thế lực đã không thể khinh thường.”

Tâm tư Phong Thiển Ảnh chợt lóe, hiểu rõ rất nhiều việc, ví như việc ông ấy muốn nhận Minh Kỳ làm đồ đệ, không chỉ vì cảm thấy Minh Kỳ hợp ý,

việc ông ấy coi trọng hẳn còn thứ khác, chính là muốn tìm kiếm chủ nhân

tương lai cho thủ hạ tùy tùng của ông.

Nhất Ngôn đường và U cốc, bên nào lợi hại hơn? Còn Vô Trần cung thì sao? Việc trao đổi này đương nhiên có lợi, không ngờ Minh Kỳ có thể gặp được chuyện như thế, hắn chờ mong ngày nào đó mà thỏ trắng và sư tử có địa

vị ngang nhau.

Lý Minh Kỳ hắt xì hai cái, lầm bầm một câu, ai rảnh rỗi khi không lại nhắc tới nàng vậy?

Trầm Ngạn Khanh lau miệng giúp nàng, bất chấp mọi thứ, quan tâm nói: “Có phải bị cảm lạnh rồi không?”

Lắc đầu, gần đây ngay cả cửa phòng nàng cũng không bước ra, sao có thể

sinh bệnh chứ, “Chàng không để ý đến thiếp thì không chịu được sao?

Chàng đi xử lý việc công đi, thiếp muốn yên tĩnh một mình.” Nên thẳng

thắn cũng đã thẳng thắn rồi, người nào đó lại vẫn không tỏ thái độ gì,

nàng bèn lười phản ứng với hắn, lực chú ý dứt khoát dời đến Quan tưởng

đồ.

Lý Minh Kỳ thầm muốn đi gặp vị Trọng tiên sinh kia, không liên quan gì

đến lá gan lớn hay nhỏ. Nhưng với tính tình của Trầm Ngạn Khanh, đừng

nói là cho nàng gặp, dù chỉ đi vì chút tò mò thì ngay cả cửa cung nàng

cũng không cách nào bước ra được.

Trên đã có chính sách, thì dưới cũng có đối sách, không phải hắn không

muốn nàng quá quan tâm sao, nay nàng tỏ ra thờ ơ tuyệt đối, thì hắn lại

trở nên thiếu kiên nhẫn.

Trầm Ngạn Khanh không đoán được tâm tư của nàng, loại cảm giác này rất

không thoải mái, kéo thẳng người nàng, thử độ ấm trên trán nàng, “Đầu

còn đau không?”

”Không đau nữa.” Lý Minh Kỳ lắc đầu, hai người cách nhau cực gần, có thể cảm nhận được hô hấp của nhau, nàng giả ngu, “Ngạn Khanh, chàng sao

vậy?”

”Không có gì, Kỳ Kỳ, nếu nàng muốn gặp, ta liền đưa nàng đi gặp.”

Tim run lên, ánh mắt vừa như có điều biến hóa lại bị nàng nén xuống.

Khi trong lòng ngươi chỉ chứa nổi một người, mà người đó cũng đặt ngươi vào lòng, vậy đúng là trời đã ưu ái ngươi rồi.

Lý Minh Kỳ từng nói chuyện với Vô Trần Tử một buổi, học được thế nào là

‘không thể thì không tham’, cũng học được cách dùng trí, đẩy tay hắn ra, hí mắt cười nhìn hắn, “Ngạn Khanh, nghĩ một đằng nói một lẻo là không

tốt.”

Ý muốn đi biểu hiện thực rõ ràng, ở trước mặt nàng Trầm Ngạn Khanh sớm

đã không thâm trầm nổi, ngồi xuống cạnh giường, thuận thế ôm nàng vào

lòng, “Nói đi, sao lại muốn đi.”

”Thiếp cảm thấy ông ấy không có ác ý.” Ngón tay ngọc như lướt qua vuốt

ve bàn tay dày rộng của hắn, lần theo đường chỉ tay, nhìn như có chút

mất tập trung, kì thực đã đề phòng thật cao, chuẩn bị một khi tình huống không ổn liền phản kích.

”Kỳ Kỳ, cảm giác là thứ gạt người.” Trầm Ngạn Khanh nói lời thấm thía.

”Nếu chàng không tin, thiếp cũng hết cách.” Ngẫm lại vẫn có gì đó không

đúng, vốn muốn ngoái đầu dùng ánh mắt giết chết hắn, nhưng bởi vì tư

thế, tầm mắt lại rơi lên cằm của hắn, nàng vẫn nên bớt lòng vòng thôi,

phản bác: “Nếu ông ấy có ác ý, thiếp còn có thể sống tới hôm nay sao?

Không từ mà biệt, chỉ bảo Tuyết Nữ đến đây một chuyến chuyển lời giúp

ông ấy sao? Chưa nói đến việc còn tặng lễ vật tân hôn.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...