Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 47

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong thành Nam Dương có một quán trà, tên là Thanh Bình, lúc

này trong quán có không ít người, đại đa số đều là người trong

giang hồ, trên người đều có mùi máu tươi, đeo vũ khí.

Mấy ngày nữa là mừng thọ sáu mươi của lão Cung chủ Cửu Hoa

cung, rất nhiều người ở đây đều đến để chúc thọ, cũng có một

số vàng thau lẫn lộn đến tham gia náo nhiệt.

Tuy nhiều người nhưng trong quán trà lại rất yên tĩnh, những người trong võ lâm đều uống trà thơm hoặc trà tươi. Một số híp mắt, một số nhếch môi, cũng có vài người nhíu mày, vẻ mặt khác nhau

nhưng không ai nói chuyện, chỉ có người kể chuyện đang thao thao

bất tuyệt kể sự tích của Vô Trần cung.

Kể rằng Đường chủ Bạch Hổ đường - Tô Diễn của Vô Trần cung, tuổi không lớn, võ công lại vô cùng cao siêu, mang theo bảy Túc vệ đã

mạnh hơn mười mấy môn phái, lấy phong thái hung tàn thô bạo mà

xuất hiện. Các Chưởng môn so chiêu với hắn, vài người bị thương

nặng, vài người thì mất mạng.

Cả vùng đất phương Bắc, nhất thời liền sợ bóng sợ gió, nhắc đến ba chữ Vô Trần cung trong lòng liền run sợ.

Núi băng Vô Trần cung chỉ mới lộ ra một góc liền chém giết

khiến người trong giang hồ hoảng sợ, cũng không biết Vô Trần cung có bối cảnh ra sao? Chỉ bằng một Đường chủ Bạch Hổ

đường đã lập tức ầm vang danh tiếng của Vô Trần cung, mạnh mẽ đưa

một môn phái nhỏ không ai biết đến như Vô Trần cung chen chân vào

bảng xếp hạng mười môn phái đứng đầu võ lâm.

Mọi người đang nghe thật cao hứng, dưới lầu truyền đến một loạt tiếng vó ngựa, không lâu sau liền có hai người đi vào quán trà,

tuổi cũng không lớn, xấp xỉ nhau, khoảng mười tám mười chín, xem

tướng mạo khí chất, dường như là công tử nhà giàu.

Hai người lên lầu hai, nhìn lướt qua xung quanh, thấy trong góc

còn bàn trống, liền đi tới, một người trong đó hỏi, “Vị huynh

đài này, chúng ta có thể ngồi cùng được không?”

Người nọ rõ ràng đang mất hồn, nghe hỏi liền giương mắt nhìn qua,

trong mắt hiện lên chút bối rối, rất nhanh liền bình tĩnh lại,“Hai vị cứ tùy tiện.” Nói xong ném xuống mấy đồng định rời đi,

lại bị một vị công tử khác cản lại, “Xin huynh đài chậm đã,

tại hạ muốn hỏi thăm một người.”

”Ai?” Chân bị buộc dừng lại, trong mắt lộ tò mò.

Trương Tử Tuấn lấy từ trong ngực ra một bức tranh: “Huynh đài có từng nhìn thấy cô gái trên bức tranh này không?”

Nam tử áo xám lắc đầu: “Chưa từng nhìn thấy. Hay là công tử

đến nơi khác hỏi thử xem, hôm nay trùng hợp ta cũng vừa đến nơi

này.”

Người cùng đi với Trương Tử Tuấn vỗ vỗ vai gã ta, an ủi: “Tử

Tuấn, huynh đừng tuyệt vọng. Người đã định trốn tránh, sao có

thể dễ tìm.”

Nam tử áo xám đội mũ trùm trong tay lên, tạm biệt một tiếng

liền rời đi, chân trước vừa giơ lên, trong quán liền xôn xao một

trận, ngay sau đó đột nhiên nghe thấy một tiếng hổ gầm. Một con hổ lớn màu trắng sọc xám nhảy vào trong góc giữa tiếng hô hoảng

hốt của mọi người. Ngang dọc vài cú liền vọt đến trước mặt nam tử áo xám, đầu hổ thúc vào, đẩy người đó ngồi lại trên ghế.

Trương Tử Tuấn cùng bằng hữu đều có chút kinh hãi, ai nuôi sủng vật này? Huênh hoang thả rông như vậy không sợ bị kiện là hại chết

người sao? Trương Tử Tuấn đỡ lấy hắn ta, “Huynh đài không sao chứ?”

Bạch hổ thấy người xa lạ đến gần, liền trở mặt chắn giữa hai

người. Nam tử áo xám vỗ vỗ đầu hổ, mắt thấy nơi cầu thang

xuất hiện một bóng trắng, thầm kêu không ổn, xui gì xui thế, sao

lại xuất hiện lúc này? Hắn ta có chút tức giận trợn mắt liếc nhìn Trương Tử Tuấn, hận cũng vô dụng, lúc này mà không trốn

thì còn đợi lúc nào.

Nam tử áo xám ló đầu nhìn ra phía trước, một tay chống lên

bàn, bay ra cửa sổ đang mở rộng, lưu lại một tiếng hổ gầm,

tiếng gầm rung trời cũng không khiến hắn ta ngoái đầu nhìn lại.

Dáng hắn ta lướt cực kỳ nhanh, vút mấy cái liền biến mất tăm.

Mặt Trương Tử Tuấn trầm xuống, thân pháp vừa nãy? Tấm lưng đó?

Gã ta chạy đến bên cửa sổ, lẩm bẩm: “Đó là thân pháp Phù Du,

là biểu muội! Bạch hổ này là thế nào?”

”Tử Tuấn, sao thế? Huynh biết người lúc nãy?”

Tay Trương Tử Tuấn nắm chặt thành quyền trong tay áo, đôi mắt đen

híp lại thành đường, “Bác Dục, người vừa nãy có phải là một

cô nương không?” Gã ta tìm kiếm tung tích Lý Minh Kỳ khắp nơi,

đến nay đã ba tháng, tiếc là vẫn không tìm ra, hôm nay gặp được, tại sao lại trốn?

Bác Dục trầm tư: “So với nam tử mà nói, thân hình có mỏng manh

hơn một chút, Tử Tuấn, huynh cảm thấy người nọ dịch dung?”

Không phải cảm thấy, trong lòng gã khẳng định đến chín phần, ngay cả hô hấp cũng có chút nặng nề, Kỳ Kỳ, tại sao muội lại tỏ vẻ

không quen? Chẳng lẽ muội rời nhà trốn đi, thật bởi vì ta? Tại

sao?

Bạch Trản cũng có chút ủ rũ, đây đã là lần thứ ba nó vồ

hụt, cúi đầu trở về bên cạnh chủ tử, nức nở vài tiếng, còn tỏ

vẻ rất uất ức.

Vị chủ tử trẻ tuổi mắt lạnh mặt đóng băng, liếc qua nó một cái,

ý xem thường rất đậm. Hắn dẫn Bạch hổ đi tới chỗ nam tử áo

xám vừa ngồi lúc nãy, theo bên cạnh là tiểu nhị đầu đầy mồ hôi

lạnh, y nuốt nước miếng, run rẩy hỏi, “Thiếu... Thiếu hiệp,

ngài...ực... có gì... có gì muốn dặn dò không?”

”Không, ngươi lui trước đi.” Phong Thiển Ảnh thấy y đáng thương liền đuổi đi.

Trầm Ngạn Khanh hoàn toàn không nhìn hai người bên cạnh bàn, mắt

của hắn vẫn nhìn ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Kỳ Kỳ, lần này ta

giận thật rồi.” Tay phải bưng chén trà đã bị người trước đó

uống, nước trà vẫn còn ấm, cầm trong tay ngắm nghía một chút,

rồi uống một hơi cạn sạch.

Trương Tử Tuấn nhìn động tác của hắn, cảm thấy lãnh địa của

mình bị uy hiếp lớn, cảm thấy cực kỳ phẫn nộ: “Các ngươi là ai?

Tại sao lại đuổi theo nàng?”

”Ô, vị công tử này, đang êm đẹp ngươi tức giận cái gì?” Phong

Thiển Ảnh đầu tiên là rót trà cho Trầm Ngạn Khanh, sau đó ngồi

xuống bên cạnh, mắt phượng mỉm cười, vô cùng yêu nghiệt, “Mời hai

vị ngồi, gặp nhau chính là có duyên, chúng ta tán gẫu một

chút? Bạch Trản tới đây nằm xuống.” Bạch Trản có chút mất

hứng, bất quá vẫn nằm xuống bên chân chủ tử, hoàn toàn không

để ý tới những ánh mắt xung quanh.

Trương Tử Tuấn đánh giá hai người một lượt, nhưng không nhìn ra

sâu cạn, lại không muốn cứ vậy mà thối lui. Liếc mắt nhìn nhau

cùng Bác Dục, cả hai ngồi xuống bên bàn.

Bốn người cùng ngồi một bàn, Trương Tử Tuấn đối diện Trầm Ngạn

Khanh, Phong Thiển Ảnh đối diện Bác Dục, nhất thời đối mặt không

nói gì. Trầm Ngạn Khanh cúi mắt lẳng lặng thưởng thức trà thơm,

cũng không có ý định mở miệng nói chuyện.

”Ô, đây là bức họa của công tử sao?” Phong Thiển Ảnh cầm lấy

cuộn tranh, tỉ mỉ đánh giá, cũng có tám chín phần tương tự,“Đây là do công tử vẽ?”

”Công tử đoán đúng rồi, do tại hạ vẽ.” Ánh mắt Trương Tử Tuấn

nhìn chằm chằm về phía đối diện, trong mắt ẩn chứa sát khí,“Theo lời công tử, hẳn là biết vị cô nương này?”

”Biết thì sao mà không biết thì sao?” Trầm Ngạn Khanh chậm rãi

mở miệng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng, không chứa khói lửa nhân gian. Cảm xúc ẩn sâu thật rõ, khiến người khác cảm thấy khí thế

ngang ngược như đang ngẩng đầu trước núi cao.

Trương Tử Tuấn cũng không phải là đèn cạn dầu, có vài người

vừa gặp mặt liền biết là địch chứ không phải là bạn, đã vậy

thì cần gì phải lấy lòng? “Nếu công tử không muốn nói, Trương mỗ cũng không ép buộc, tại hạ cáo từ.”

Phong Thiển Ảnh kéo hắn lại: “Này này, công tử đừng nóng vội, uống chút trà dằn cơn tức giận, có gì thì từ từ nói.”

”Nửa câu cũng không thèm nói.”

Trầm Ngạn Khanh tựa lưng vào ghế, giương mắt nhìn gã ta một cái,

nhẹ nhàng nói: “Ta biết cô nương trong bức họa kia.”

Trái tim Trương Tử Tuấn nhảy lên, biết hắn còn nửa câu sau, chỉ híp mắt nghe.

”Nàng là nữ nhân của ta.”

Trái tim Trương Tử Tuấn đập thình thịch, hận không thể phun máu

vào mặt hắn, “Người của ngươi?” Gương mặt giận đến đỏ bừng,

giọng nói lỳ dị, “Nàng rõ ràng là vị hôn thê của ta, sao lại là người của ngươi, thật là trò cười lớn nhất thiên hạ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...