Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ ngủ một giấc đến khi trời sáng hẳn, nằm duỗi cái lưng mệt mỏi,

kết quả tay đụng tới một thứ cứng rắn, ban đầu còn không kịp phản ứng,

chờ khi nàng cầm lên xem, giật mình nhớ lại đêm qua người nào đó đã từng đến đây.

Phượng Nhã bưng nước rửa mặt tiến vào, thấy nàng tỉnh, cười hỏi: “Chủ nhân, ngài tỉnh rồi? Giờ liền rời giường sao?”

”Ừm, rời giường thôi, không phải hôm nay còn phải gấp rút lên đường

sao?” Lý Minh Kỳ ném tượng gỗ điêu khắc trong tay lên gối, tự động tự

giác ngồi dậy khỏi giường.

”Chủ nhân, tối hôm qua ngài nghỉ ngơi không tốt sao? Sao vành mắt tối đen thế kia?”

”Có sao? Rõ ràng ta ngủ một giấc đến khi trời sáng hẳn, ngươi đừng nói

lung tung.” Lý Minh Kỳ sờ sờ mặt mình, gần đây cảm thấy gương mặt hơi

gầy, “Phượng Nhã, có phải gần đây ta ăn ít đi không?”

”Đâu có, nhưng đúng là rất gầy, chủ nhân, ngài là người có mang, nên thả lỏng tâm tình, ăn cơm thật ngon ngủ thật say.” Phượng Nhã vừa giúp nàng mặc quần áo, vừa lảm nhảm.

”Ngươi càng ngày càng giống Tiểu Mễ nhà ta rồi.” Lý Minh Kỳ có chút hoài niệm, việc nha đầu nhà mình thích làm nhất chính là nói lảm nhảm.

”Chủ nhân, Tiểu Mễ là nha đầu chăm sóc ngài trước đây sao?” Lần đầu Phượng Nhã nghe nàng nhắc tới chuyện trong nhà.

”Đúng vậy, không biết bây giờ ra sao. Lát nữa ta sẽ viết một phong

thư, ngươi giúp ta đưa cho Quân Nho, huynh ấy nói sẽ cho người gửi về

nhà giúp ta.” Lý Minh Kỳ nói với vẻ không chắc lắm, nhưng nàng không còn cách nào, chỉ đành tin tưởng hắn.

Phượng Nhã gật đầu, “Chủ nhân, chúng ta dùng cơm trước, sau khi ăn xong hãy viết được không?”

Lý Minh Kỳ muốn làm thì sao lại dễ dàng bỏ qua, mặc kệ tóc tai bù xù,

nhanh như chớp chạy tới sau bàn, Phượng Nhã nhìn mà lắc đầu, hết cách,

đành mài mực giúp nàng, “Chủ nhân, ngài nghe nô tỳ một chút không được

sao.”

Lý Minh Kỳ cười cười, ngón trỏ kéo tóc đen, cười nói: “Chỉ mấy câu thôi, viết xong ngay ấy mà.” Nàng nhíu mày trầm tư một lát, trước khi đề bút

có trăm ngàn lời muốn nói, lúc thật sự viết lại phát hiện thật muôn vàn

khó khăn, phải viết thế nào đây?

”Chủ nhân, sao vậy ạ?”

Lý Minh Kỳ nhíu mày suy nghĩ, “Ừm, đột nhiên ta không biết phải viết thế nào.” Trái lo phải nghĩ chậm chạp không đề bút, cuối cùng đành chỉ báo

bình an, bảo rằng thời tiết trở lạnh, nhắc cha mẹ nhớ mặc thêm áo ấm, ăn ngon mặc ấm vân vân...Chữ nàng cũng giống như người, xinh đẹp lại mang

theo chút tinh nghịch.

Phượng Nhã xem lướt qua rồi hai mắt liền dời đi, nhẹ giọng an ủi: “Chủ nhân, chờ khi ngài sinh Lân nhi, cung chủ sẽ đưa ngài trở về.”

Lý Minh Kỳ sấy khô nét mực, nhẹ nhàng gấp lại đặt vào phong thư, cũng

không dán kín, “Nhã Nhi, lát nữa ngươi giúp ta giao phong thư này cho

Quân Nho.” Hai tay sờ lên bụng đã hơi nổi rõ của mình, lộ ra chút ý cười chua xót, nàng còn mặt mũi gì mà về nhà gặp lại mẹ cha? Bộ dạng này trở về chỉ khiến bọn họ rét lạnh, gặp mặt không bằng mong nhớ.

Phượng Nhã biết nàng có điều khó xử, “Chủ nhân, nếu cung chủ thật sự thành hôn, ngài phải làm sao?”

Ánh mắt Lý Minh Kỳ lóe lên, “Rất tốt mà, như vậy không phải ta sẽ tự do

sao? Được rồi, nha đầu, đừng quan tâm nhiều như vậy, cẩn thận kẻo mau

già đó.” Nàng ngồi trước gương đồng nhìn Phượng Nhã chải tóc cho mình,

vẻ mặt lại có chút hoảng hốt, chợt nghĩ tới tình cảnh lúc người nọ vẽ

chân mày cho nàng.

Ăn điểm tâm xong, nha đầu dẫn hai chủ tớ đến phòng khách Liêm Tâm các,

còn chưa vào cửa liền thấy Quân Nho đứng ở cửa phòng, “Quân đại ca, chúc buổi sáng tốt lành.” Ánh mắt dời đi dừng trên người Tô Diễn, “Tô Diễn,

chúc buổi sáng tốt lành.”

Tô Diễn nhìn nhìn nàng lại nhìn nhìn Quân Nho, nhíu mày nói: “Nặng bên

này nhẹ bên kia là không tốt, gọi huynh ấy là đại ca, không phải cũng

nên gọi ta một tiếng Tam ca sao?” Phản ứng này không như Lý Minh Kỳ dự

đoán, không chần chờ lâu, lập tức vái một cái, “Tiểu muội bái kiến Tam

ca.”

Tô Diễn vừa lòng gật gật đầu, “Đi đường vất vả rồi.” Chuyện đó hắn cũng

nghe nói, trong lòng không có khúc mắc là giả, nhưng nhiều ngày qua hắn

cũng đã thấy rõ, cho tới nay đều do lão Tứ nhà mình dùng sức mạnh ép

buộc, chịu chút tổn thương cũng đáng, nghĩ như vậy, nên với Lý Minh Kỳ

cũng không có gì phản cảm, “Được rồi, chúng ta lên đường thôi, trong

cung còn có một đống việc đang chờ xử lý kìa.”

Lý Minh Kỳ không thể nói gì hơn, hết thảy đều nghe theo sắp xếp của

người ta, sau đó nàng nghe Quân Nho nói: “Lão Tam, sau khi trở về cũng

đừng dung túng tiểu sư muội như vậy nữa.”

”Hừ, liên quan gì đến đệ, muội ấy trông nom bản thân cho tốt thì đệ càng dễ chịu.” Tô Diễn có chút không được tự nhiên, “Được rồi được rồi, về

sau muội ấy thích sao thì cứ mặc muội ấy, không liên quan gì đến ta, bọn đệ xem mà tự xử lý.”

Lý Minh Kỳ thấy hai sư huynh đệ họ như đang nói ra suy nghĩ của mình, vội lôi kéo Phượng Nhã ra cửa, còn biết điều khép cửa lại.

Đối diện có hai vị cô nương ung dung thướt tha bước đến, một là Noãn Nhi, một là Nhiễm Thu, hai người thấy nàng liền chào hỏi.

Nhiễm Thu mang theo ý cười nhìn nàng, điều này khiến Lý Minh Kỳ có chút

không biết nên đối mặt thế nào, kiếp trước chính nàng ta đã đoạt lấy sự

quan tâm của Trương Tử Tuấn, nếu nói trong lòng nàng không có suy nghĩ

gì nhất định là gạt người.

Phượng Nhã chỉ chỉ cánh cửa đóng chặt, nói: “Đại gia và Tam gia đang nói chuyện phiếm ở bên trong, hai vị tỷ tỷ có chuyện gì cần không?”

Hôm nay Noãn Nhi mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, cả người rực rỡ lên

không ít, nàng ta cười dịu dàng, “Không phải vì biết mọi người sắp đi

sao, đặc biệt đến đưa tiễn. Lý cô nương, đêm qua nghỉ ngơi tốt chứ?”

Lý Minh Kỳ gật gật đầu, “Khiến Noãn Nhi cô nương lo lắng rồi, đêm qua

yên giấc đến hừng đông. Sao hôm nay không thấy Ngũ cô nương?”

Nhiễm Thu thở dài một hơi, “Lý cô nương, người cũng đừng quá bận tâm.”

”Có liên quan gì đến ta không?” Mình cũng đâu chủ động trêu chọc gì nàng ta đúng không? Tại sao lại liên quan đến mình chứ.

Nhiễm Thu tiến lên giữ bàn tay mềm của nàng lại, đôi mắt hồ thu dập dền

gợn sóng, nhuộm chút u sầu, “Mấy ngày nữa là ngày vui đại hôn của cung

chủ, trong cung đang sắp xếp. Ngũ cô nương biết được tin tức đã sớm cưỡi ngựa chạy trở về, sợ là sẽ gây náo loạn.”

Đêm qua Lý Minh Kỳ đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, hôm nay đương nhiên sẽ

không lộ ra chút khác thường nào, “Thành hôn không phải là chuyện tốt

sao? Ngũ cô nương tức giận gì chứ?” Lại nhìn nàng ta thật kỹ, cười hỏi:“Ngũ cô nương muốn gây ồn ào, vì sao Nhiễm Thu cô nương lại lo âu? Có

chuyện gì khiến nàng không vui sao?”

Noãn Nhi nhìn thoáng qua tỷ muội tốt của mình, giải thích thay nàng ta,“Cô nương có điều không biết, thiệp mời đại hôn là do Thu Nhi muội muội

gởi đi.”

”Thì ra là vậy, Nhiễm Thu cô nương tội gì phải để ý đến việc này, đều do chủ nhân sai bảo, không liên quan gì đến nàng, nàng ta muốn gây sự ồn

ào thì cứ để nàng ta tự xử lý, nàng không đáng phải chịu cơn tức đó.”

Nói như vậy xem ra cũng không có chút khác thường nào.

Nhiễm Thu trừng mắt nhìn, tò mò hỏi: “Cô nương, thứ cho nô tỳ lắm miệng

hỏi một câu, ngài thật sự không chút đau lòng khổ sở gì sao?”

Phượng Nhã xem như đã rõ, hai người này đến chính là muốn nói hộ chủ

nhân, e là bên trong cũng có chút quan tâm lo lắng, “Nhị vị tỷ tỷ cũng

đừng quá quan tâm, chủ nhân của bọn muội mỗi ngày đều ăn ngon ngủ yên,

sao lại đau lòng khổ sở chứ.”

Lý Minh Kỳ không dấu vết buông tay Nhiễm Thu ra, xoay người kéo nha đầu

tri kỷ nhà mình, sẳng giọng: “Nhã Nhi, sao lại nói thế.” Nàng chỉ chỉ

gương mặt có chút hao gầy của mình, “Nha đầu nhà ta là đang nói mát đó,

nhìn mặt ta này, không phải là đã gầy đi sao?”

”Lý cô nương, ngài đừng lo lắng, tỷ muội nô tỳ không có ác ý gì.” Nhiễm

Thu chớp chớp mắt, dáng vẻ có vài phần nhu nhược đáng thương, kỳ thật

nàng ta cũng hồ đồ, lúc ấy rõ ràng Tứ gia muốn kết hôn với vị Lý cô

nương này, vì sao giờ lại nói tân nương tử đổi thành một người khác? Vốn định đến tìm cách khuyên lơn, nào biết vẻ mặt vị Lý cô nương này vẫn

như thường, vô cùng lạnh nhạt với hôn sự của Tứ gia.

”Yên tâm, ta sẽ không để ý.” Lý Minh Kỳ đã tràn ngập phản cảm với nơi

mình sắp đến, thai nhi trong bụng đột nhiên nhúc nhích, điều này khiến

trên mặt nàng lộ ra ý cười dịu dàng, bé cưng, mẫu thân không đau lòng

đâu, con đừng lo lắng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...