Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tim Lý Minh Kỳ đập như nổi trống, cắm cổ chạy như điên, rốt cục cũng ra

khỏi Bắc Sơn, dưới chân núi là một đường mòn quanh co, nàng xem xét

chung quanh, cỏ hoang cao khoảng nửa người lay động hai bên đường, chung quanh chỉ có tiếng gió và tiếng mèo rừng kêu, không có nửa bóng người.

Một vầng trăng rằm treo giữa trời rọi bóng xuống chân, đã trốn được rồi, nàng lại mờ mịt, nên đi đâu?

“Lý Minh Kỳ ơi Lý Minh Kỳ, lúc này không phải là lúc để mơ màng, thiên hạ to lớn luôn có chỗ cho ngươi dung thân, việc cấp bách là phải rời khỏi nơi này.” Liếc sang trái phải, không chần chờ nữa, trực tiếp nương theo ánh trăng mà đi.

Đêm đen gió lớn, bốn phía trống vắng không người, nếu là nói không sợ,

nhất định là gạt người, đành dựa vào sự mạnh mẽ bất khuất của mình. Nàng tăng thêm lực, chân không chạm đất bay trên mặt cỏ, đi được một dặm

đường, nương theo ánh trăng, có thể thấy cửa thành cách đó không xa. Mặc kệ nói thế nào, rốt cục cũng có thể cảm nhận được chút hơi người, lòng

vừa buông lỏng liền cảm thấy nguy cơ từ phía sau truyền đến, là sát khí, tóc gáy nàng lập tức liền dựng đứng.

Không khí quanh mình như bị xé rách, Lý Minh Kỳ không kịp nghĩ nhiều,

lăn một vòng tại chỗ, quay đầu nhìn lại, chỗ vừa mới đứng xếp dọc một

hàng Thấu Cốt đinh, cắm sâu ba tấc đất, nếu ghim vào thân thể nàng, liệu có còn mạng sống? Tim co rút như muốn nhảy khỏi cổ họng.

Chẳng lẽ là người của Trầm Ngạn Khanh đuổi tới? Không giống lắm, nếu là

người của hắn thì sẽ không có ý giết nàng, nhiều lắm là bắt nàng về chờ

xử lý. Chẳng lẽ là người của Triệu Hân Tinh? Không sai, bắt nàng ra khỏi lồng chim chỉ là mấy kẻ lâu la, người này mới đúng là sát thủ.

Tim Lý Minh Kỳ rơi lộp bộp, cố gắng đè nén hoảng sợ, cất giọng rõ ràng:

“Các hạ là ai? Chúng ta vốn không quen biết, sao ngươi lại cản đường

ta?”

“Bớt nói nhảm đi, ta đặc biệt đến tiễn ngươi về trời.” Tiếng nói khàn khàn bủa vây quanh nàng, sắc bén chói tai.

Lý Minh Kỳ đưa mắt nhìn bốn phía, nơi không trung phía sau lưng xuất

hiện một người, như một đám mây đỏ máu che khuất trời xanh, khiến trời

đất u ám không ánh sáng, lòng nàng càng lúc càng không yên, “Ngươi là

người của Triệu Hân Tinh? Ngươi giết ta không sợ Trầm Ngạn Khanh trả thù sao?”

Tiếng cười khàn khàn như vịt phiêu đãng giữa trời đất, “Bé con, ngươi

quá ngây thơ rồi, lúc này ta giết ngươi thì ai mà biết được, bớt nói

nhảm đi, ngươi chịu chết, ít vùng vẫy thì ít đớn đau.” Người tới không

chút dài dòng, như đại bàng giương cánh nhào đến, từng chiêu từng thức

đều tàn nhẫn đánh thẳng vào chỗ hiểm.

“Ít ra ngươi phải để ta thành quỷ cũng rõ ràng một chút chứ.” Trong tay

Lý Minh Kỳ chỉ có một thanh đoản đao nhuốm máu, kinh nghiệm thực chiến

của nàng chưa ổn, lần đầu tiên trong đời gặp sát khí như thế, nói không

hoảng loạn chính là nói xạo, ban đầu còn có thể ỷ vào khinh công mà di

chuyển né tránh, né mấy chiêu, quần áo đã có chút tả tơi, mặt xám mày

tro vô cùng chật vật.

Tối nay Huyết Sát đến, đúng là muốn biến nàng thành một mâm thức ăn, chờ khi đánh thêm hơn mười chiêu nàng lại luôn tránh được nơi nguy hiểm,

hơn nữa trong chiêu thức của nàng luôn có bóng dáng Trầm Ngạn Khanh,

điều này khiến y thị hốt hoảng đồng thời cũng hạ quyết tâm phải giết

chết, khàn khàn giọng hỏi: “Công phu này là do ai dạy cho ngươi?”

Lý Minh Kỳ đã bị ép đến mức độ này, sống chết ở trước mắt, nàng không

thể lùi bước, nhân từ nương tay sẽ gây nguy hiểm đến mạng của mình.

Chiêu thức kiếm pháp Trầm Ngạn Khanh dạy cho nàng thoáng hiện trong đầu, cảm thấy chiêu thức đơn giản trước kia sẽ phát huy tác dụng, không đẹp

mắt nhưng từng chiêu từng thức đều khắc chế kẻ địch, khiến khi đối mặt

với nguy hiểm nàng có thể tự bảo vệ mình. Nàng tái mặt cũng không trả

lời, chờ có khe hở sẽ lập tức bỏ chạy, đáng tiếc tài nghệ không bằng

người, không cách nào trốn thoát khỏi tầm mắt gã.

“Không nói lời nào? Vậy thì chết đi.” Để tránh đêm dài lắm mộng, Huyết Sát xuống tay.

Lý Minh Kỳ dần mất đi ưu thế, bị ép đến mức không còn sức chống đỡ, tuy

gần đây công lực của nàng có nhiều tiến bộ, nhưng chỉ so với trước kia

thôi, gặp cao thủ thì sao có thể là đối thủ? Hai gò má tái nhợt hiện lên vẻ không cam lòng, quát hỏi: “Tiền bối, sao ngài lại muốn giết ta? Vì

Trầm Ngạn Khanh ư.”

Huyết Sát tạm dừng tay, “Bớt nói nhảm đi, đêm nay ta nhất định phải lấy

đầu ngươi.” Thấu cốt đinh tấn công cả ba mặt ngăn cản đường lui của

nàng, “Chết đi.”

Kiếm trong tay Lý Minh Kỳ rơi xuống đất, vốn đã nín thở chờ chết.

Đúng lúc này, tiếng xé gió từ bốn phương truyền đến, bốn phía bay tới

bốn cái áo choàng tung bay rộng mở. Áo choàng chứa luồng sức mạnh lợi

hại, làm thành một nhà giam vây Huyết Sát bên trong.

Lý Minh Kỳ sợ hãi quá độ, hơn nữa còn chưa kịp hoàn hồn, một khắc trước còn quanh quẩn trước Quỷ môn quan, sau một khắc sau thiên binh liền bay xuống, sống sót sau tai nạn có cảm giác gì? Nàng không thấy vui sướng gì, ý nghĩ trống rỗng.

Người áo đỏ bị vây trong áo choàng cuối cùng cũng giãy khỏi nhà giam, bị thương chạy đi, ba người trong đó chạy theo truy sát, người còn lại đi

tới bên cạnh Lý Minh Kỳ, cung kính quỳ một gối xuống đất, hai tay nâng

lên, đưa đến một cái túi cùng một thanh kiếm, “Lý cô nương, chủ tử nói,

ngoài kia lòng người khó lường, rất không an toàn, mong ngài chăm sóc

tốt cho bản thân, trăm ngàn lần đừng gầy đi, đừng bị thương, chờ khi

ngài ấy hoàn thành mọi việc trong tay liền đến tìm ngài.”

“Chủ tử của các ngươi là ai?” Lý Minh Kỳ thả lỏng tâm tình, cất tiếng,

giọng cũng không tự giác mà vút cao, tên đến bên miệng lại chết sống

không thốt ra được, bốn người áo đen này xuất hiện rất đúng lúc, không

sớm không muộn vừa đúng lúc nàng sức cùng lực kiệt, hẳn là họ vẫn luôn theo sau mình?

Khóe môi nam tử áo đen nhếch một nụ cười, “Chủ tử nói, trong lòng ngài hẳn là đã rõ.”

Lý Minh Kỳ lui về phía sau hai bước, đoạt lấy túi và kiếm trong tay nam

tử, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thay ta cảm ơn hắn.” Nam tử áo đen cúi

đầu hành lễ, tung người chạy đi.

Trong túi có hai bộ quần áo để thay, vài tờ ngân phiếu, một túi bạc vụn, còn có mấy bình thuốc trị thương. Người nọ nghĩ thật chu đáo, Lý Minh

Kỳ cất kỹ ngân phiếu vào người, quần áo và túi bị nàng ném xuống đất,

oán hận giẫm chân lên, ngẫm lại thấy không đúng, nhặt thuốc trị thương

lên, thuốc này đều do Phong Thiển Ảnh điều chế, hiệu quả tốt vô cùng,

đem theo bên người có thể đề phòng trường hợp bất trắc. “Trầm Ngạn

Khanh, đừng tưởng rằng như vậy ta sẽ ngoan ngoãn bó tay chịu trói, ngươi muốn chơi đùa, ta sẽ tiếp đón.” Lý Minh Kỳ nói lời này đương nhiên có

chút chột dạ, nếu tối nay Hắc Y vệ không đuổi tới đúng lúc, e là mình sẽ không thấy được mặt trời ngày mai. Nhưng hết thảy đều do ai gây nên?

Đầu sỏ gây ra không phải là hắn sao? Cho nên đừng hy vọng nàng sẽ mang

ơn.

Thế giới bên ngoài đúng là có nhiều hiểm trở, có lẽ còn có sát khí thật

mạnh, sao lại làm khó ép nàng xông vào, không đụng góc tường không quay

đầu lại. Nếu Trầm Ngạn Khanh đã nói vậy, chắc chắn sẽ cho nàng thời gian chạy trốn.

Lòng Lý Minh Kỳ vô cùng mệt mỏi, loại cảm giác bị người khác nắm trong

lòng bàn tay thật không thoải mái, thậm chí nàng còn có thể cảm nhận

được một sợi dây vô hình đang quấn chặt mình, một đầu kia nằm chắc trong tay hắn, muốn buông liền buông, muốn túm liền túm, muốn giăng lưới là

có thể giăng lưới, đây là loại cảm giác gì? Đúng theo lời hắn, như bóng

với hình, trốn cũng không thoát. Nên biết rõ nếu chim chóc đã vào rừng,

tốt xấu gì cũng muốn bay xa một chút, nếu có thể bay khỏi tầm mắt hắn... Được rồi, nàng suy nghĩ quá nhiều rồi.

Lý Minh Kỳ không vội chạy trốn, trời vừa tờ mờ sáng liền vào thành, đầu

tiên là đến cửa hàng quần áo may hai bộ nam trang, tiếp đó lại đến hiệu

cầm đồ, cầm tạm bảo kiếm trên tay, cầm bạc vụn đến chỗ thợ rèn mua một

thanh kiếm sắc bén. Chờ hết thảy đều chuẩn bị tốt, nghênh ngang bước vào Tùng Hạc Lâu, ăn một bữa thịnh soạn.

Ngồi ở Nhã gian nơi lầu hai có hai người, chính là Trầm Ngạn Khanh và Phong Thiển Ảnh, “Ngạn Khanh, rốt cuộc đệ đang nghĩ gì thế?”

Trầm Ngạn Khanh lộ vẻ hờ hững, ngón tay thon dài gõ mặt bàn, “Không có gì, đang vui thôi.”

Cửa sổ sát đường truyền đến một loạt tiếng động, dưới trời trong nắng

đẹp, một người áo đen nhảy vào từ cửa sổ, trong tay người mới tới còn

túm theo một người, chính là Huyết Sát toàn thân áo đỏ, “Chủ tử, người

đã đưa đến rồi.”

Trầm Ngạn Khanh tùy ý phất phất tay, người áo đen quỳ một gối xuống dập đầu hành lễ, lại từ cửa sổ chạy đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...