Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ thấy hai người kia bước vào thuyền hoa, thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, hi vọng người có tình trong thiên hạ đều có thể trở thành thân thuộc. Lại nói, thiếu gã tai họa Phong Thiển Ảnh này, thế gian nhất

định sẽ thanh bình hơn rất nhiều.

Trầm Ngạn Khanh làm xong chuyện tốt, lộ vẻ chờ mong Lý Minh Kỳ khen

ngợi, mặt đầy ý cười, có chút dương dương tự đắc, nhìn mà Lý Minh Kỳ bật cười, “Ngạn Khanh, chàng khá lắm.” Kéo đầu hắn xuống, tặng một nụ hôn,

cười nói: “Ngoan, thưởng cho chàng, sau này cứ tiếp tục cố gắng.” Nói

xong nhanh chân bỏ chạy, khiến tay hắn rơi vào khoảng không.

Trầm Ngạn Khanh cười mỉm, “Kỳ Kỳ, nàng chạy chậm thôi.” Đã là người có mang mà vẫn còn nghịch ngợm như thế.

Lý Minh Kỳ ngoái đầu nhìn lại, cười nói: “Chàng đuổi theo ta đi.” Gót

sen khẽ nhún lên tay vịn hành lang, người đã phi thân mà đi.

”Nghịch ngợm.”

Hai người cười đùa ầm ĩ chạy về Quỳnh Lâu, đứng hầu bên ngoài có một vệ

sĩ áo đen. Lý Minh Kỳ nghi hoặc liếc mắt nhìn Trầm Ngạn Khanh, tiếp theo ánh mắt liền rơi lên người con hổ trắng lớn, bước nhanh vài bước qua,“Đại Bạch, sao mày lại tới đây?”

Bạch Trản vươn đầu lưỡi liếm liếm tay nàng lấy lòng, đầu dựa vào người nàng.

Lý Minh Kỳ nổi tính trẻ con, ôm cổ cưỡi lên người nó, “Đại Bạch, nếu mày dám hắt tao té xuống, tao sẽ bảo Trầm Ngạn Khanh trị tội mày.”

Bạch Trản lúc lắc đầu có chút không vui, nên biết rằng ngay cả chủ nhân

nhà mình cũng chưa từng cưỡi nó, nhưng uy nghi của chủ nhân khiến nó

không dám hành động thiếu suy nghĩ.

”Ha ha, cưỡi thật thoải mái, Đại Bạch, mau chạy.” Lý Minh Kỳ mạnh mẽ vuốt vuốt đầu nó, mặt đầy tươi cười.

Trầm Ngạn Khanh thực hết cách, lại không muốn làm cho người yêu nhà mình quá thất vọng, “Bạch Trản, đứng cho vững, không được chạy.”

Bạch Trản lúc lắc đuôi, tỏ vẻ mình đã biết, xoay người, mang nữ chủ nhân vào trong.

Lý Minh Kỳ cưỡi trên người Bạch Trản, không quay đầu lại, nói: “Trầm

Ngạn Khanh, có việc chàng cứ đi làm, ta ở cùng Bạch Trản là được.”

Trầm Ngạn Khanh nhìn theo bóng nàng vào phòng, thu lại biểu cảm, nhìn về phía vệ sĩ áo đen, nói: “Nói đi, có chuyện gì?”

Từ đầu đến cuối gã vệ sĩ áo đen đều chưa dám ngẩng đầu, chịu đựng xúc

động mướt mồ hôi trán, quỳ gối hành lễ, “Bẩm cung chủ, sư tổ xuất quan.” Trán cúi thấp, chủ mẫu dám gọi thẳng tục danh của cung chủ trước mặt hạ nhân, thật là can đảm. Chẳng những Cung chủ không tức giận ngược lại còn cười yêu chìu? Chủ mẫu nhà mình thật sự có năng lực, rất đáng tôn thờ. Về

sau hạ nhân bọn họ nên dựa dẫm vào chủ mẫu.

”Ừ.” Một từ vô cùng đơn giản đã đuổi thị vệ truyền tin đi, đồng thời truyền âm gọi Phong Thiển Ảnh và Tô Diễn, bảo bọn họ cùng đến tập hợp.

Tô Diễn vốn mang bộ dạng say rượu lười nhác, vừa nghe thấy truyền âm,

mùi rượu toàn thân tan hết, không còn chút vẻ say rượu nào, từ cửa sổ

phi thân mà đi.

Kiếm Hâm vô cùng khó hiểu, đang uống hăng say như thế sao lại bước đi rồi? “Hắn sao vậy?”

”Động kinh tập thể, ngươi không cần phải xen vào việc của bọn họ, đến

đây, chúng ta uống rượu.” Phong Nhã Tụng lộ sắc mặt châm chọc.

”Lươn ngắn lại chê chạch dài, được rồi, chúng ta cùng động kinh

đi.” Kiếm Hâm cầm bình rượu trong tay ném qua, “Uống.” Hai người không

nghe thấy chuyện ngoài cửa sổ, uống say mèm.

Còn Phong Thiển Ảnh? Đang dùng loại tư thế cao ngạo ngồi đó, ánh mắt

hung tợn nhìn chằm chằm động tác pha trà của Tuyết Nữ, sau một hồi yên

lặng như tờ, rốt cục hắn cũng không nhẫn nhịn được nữa, đè thấp giọng,

hỏi: “Sao lại đào hôn?”

”Thiển Ảnh, thực xin lỗi.”

”Hừ, nàng có biết hiện tại điều ta không muốn nghe nhất chính là ba chữ

thực xin lỗi này không?!” Một tiếng cười lạnh, châm chọc biết bao.

Tuyết Nữ chậm rãi đứng dậy, khẽ kéo áo lụa, da thịt trắng mịn lộ ra

trong không khí, vì lạnh mà co rúm lại một chút, “Không muốn nói thì làm đi, làm điều chàng muốn.”

Đồng tử Phong Thiển Ảnh co rút lại, nhìn thân thể trắng bóng trước mắt,

động lòng ư? Chẳng lẽ không động lòng? Hắn không biết, răng nanh cắn

chặt, thân thể căng thẳng như dây cung, bất kỳ lúc nào cũng có thể bổ

nhào vào chém giết.

Tuyết Nữ trần trụi bước đến, hơi thở như lan, “Thiển Ảnh, ta nợ chàng một đêm động phòng hoa chúc.”

Phong Thiển Ảnh đóng chặt mắt, ôm lấy ‘người trong lòng’ đang dựa vào

người hắn, hai tay quấn lấy eo thon chưa đầy một vòng ôm, ôm nàng xoay

người, đặt nàng dưới thân.

Tuyết Nữ nhẹ nhõm thở dài một hơi, nghĩ hắn sẽ hôn xuống, ai ngờ Phong

Thiển Ảnh cởi áo choàng khoác lên trên người nàng, không chút do dự rời

khỏi thuyền hoa.

......

Lúc Trầm Ngạn Khanh lên lầu, Lý Minh Kỳ đang ngồi trên ghế dựa chờ hắn,

mà Bạch Trản lại ngoan ngoãn tựa vào bên chân nàng, thấy hắn vào phòng,

Lý Minh Kỳ nghênh đón, nhẹ giọng hỏi: “Trong cung đã xảy ra chuyện gì

sao?” Hẳn là phải rời đi, bằng không Quân Nho sẽ không để Bạch Trản đến

đây làm bạn với nàng.

”Nàng đừng lo lắng, không có việc lớn gì đâu.” Trầm Ngạn Khanh ôm lấy

nàng, ngón tay nghịch lọn tóc đen dài của nàng, nghĩ nghĩ, nói tiếp: “Là sư phụ xuất quan, ta phải đến thỉnh an sư phụ.”

Lý Minh Kỳ nghe vậy ngẩng đầu nhìn hắn, nàng nghe thấy trong giọng điệu

xuôi tai của hắn có chút run run, “Đây là chuyện tốt, lý ra nên vui mừng mới đúng.” Vô Trần Tử ư? Nghe mẹ nói hôn sự của nàng và Trầm Ngạn Khanh là do ông ấy se tơ hồng, hơn nữa nàng có rất nhiều nghi vấn cần hỏi. Ví như Hỏa Phượng sau lưng nàng và Phi Long sau lưng hắn,

hai người có liên quan gì với nhau hay không? Muốn biết ông ấy có biết

việc hai người Trọng sinh không, muốn biết rốt cuộc hắn luyện tập bí

quyết Cửu U phong linh có nguy hại gì hay không, có thể giống như người ngoài thường nói là không thể sống lâu, thậm chí sống không quá tuổi ‘nhi lập’ không. Muốn biết vì sao thai nhi trong bụng nàng lại hấp thu nội lực của nàng, đứa bé được sinh ra có thể khỏe mạnh không.

”Ngạn Khanh.” Lý Minh Kỳ gọi tên hắn, sau đó sửng sốt, nàng muốn nói gì?

”Ta đây, sao vậy?”

Lý Minh Kỳ lắc đầu cười, “Không có gì, chỉ muốn gọi chàng thôi, sắc trời cũng không còn sớm nữa, vẫn nên sớm rời đi thôi.”

Trầm Ngạn Khanh điểm điểm lên mũi nàng, ôm nàng vào giường, “Ngoan, nàng nghỉ ngơi sớm đi, được chứ?”

”Được.” Sau khi Lý Minh Kỳ nằm xuống, Trầm Ngạn Khanh hôn lên trán nàng, xoay người định bước đi, bị nàng kéo vạt áo, hắn có chút nghi hoặc,

nghe nàng nói: “Đi đường cẩn thận một chút, sớm quay về.” Có chút dáng

vẻ thê tử mong chờ trượng phu trở về.

Trong nháy mắt đó, Trầm Ngạn Khanh thật chẳng muốn đi nữa, muốn lên giường ôm nàng cùng ngủ.

Lý Minh Kỳ dặn dò xong liền quay lưng, để lại cho hắn một cái ót, tim

nàng đập khá nhanh, mặt cũng hơi nóng, điều này khiến nàng có chút chán

nản.

Trầm Ngạn Khanh lẩm nhẩm một tiếng ‘Kỳ Kỳ’, xoay người rời đi, lúc hắn

ra cửa, Phong Thiển Ảnh và Tô Diễn đã chờ ngoài cửa, thấy hắn bước ra,

Tô Diễn vội hỏi: “Ngạn Khanh, sư phụ sao rồi?” Vô Trần Tử không chỉ là ân sư dạy dỗ hắn, mà còn là ân nhân cứu mạng của hắn, mười mấy năm qua, hắn đã sớm yêu kính như cha.

”Đệ cũng vừa mới nhận được tin tức của Quân Nho, tình huống cụ thể, đi

rồi mới biết.” Trầm Ngạn Khanh cũng không bình tĩnh như ngoài mặt, sư

phụ là cha mẹ thứ hai của hắn, nếu nói trên đời này người hắn yêu nhất

là Lý Minh Kỳ, thì người hắn kính trọng nhất chính là sư phụ.

”Ngạn Khanh, đệ không đưa Minh Kỳ cùng đi sao?” Phong Thiển Ảnh liếc mắt nhìn lên lầu, đèn đuốc đã tắt hết.

”Đêm đen, đường núi không dễ đi, sau khi thành hôn đệ sẽ đưa nàng tới

dâng trà.” Trầm Ngạn Khanh khoát tay áo, vô cùng không muốn nàng mệt

nhọc đi theo.

Năm Ám Long vệ bảo vệ Quỳnh Lâu đều hiện thân bước ra, “Xin Cung chủ yên tâm, nơi này có thuộc hạ bảo vệ, nhất định sẽ không cho bất kỳ ruồi bọ nào bay vào.”

Ánh mắt Trầm Ngạn Khanh dừng trên năm người bọn họ, lạnh lùng hừ một

tiếng, không nói gì thêm, hô một tiếng, ba sư huynh đệ biến mất trong

bóng đêm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...