Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trầm Ngạn Khanh không vội vã hưởng thụ thành quả, chờ mong hai kiếp, hắn không chỉ muốn thỏa mãn thân thể, hắn còn muốn toàn bộ con người nàng.

Giờ khắc này, hắn thẳng thắn mà hưởng thụ, vùi đầu lên cổ nàng, khẽ cười nói: “Kỳ Kỳ, chẳng phải rõ ràng là nàng rất thoải mái sao? Sao lại phải nhẫn nhịn, là muốn tra tấn ta hay tra tấn chính nàng? Nàng biết đó, tốn thêm bao nhiêu thời gian trên người nàng ta cũng không ngại nhiều đâu.”

Trên người Lý Minh Kỳ phủ một lớp mồ hôi mỏng, đầu óc đã có chút mơ

màng, thân thể dưới bàn tay hắn rùng mình co giật, càng lúc càng không

khống chế được bản thân. Cùng lúc, nàng chịu đựng loại dày vò này, cũng

cực kì khát vọng được giải thoát, khát vọng được buông thả, khát vọng

được trầm luân.

Nhẫn nhịn cũng có giới hạn, cho đến khi sự trống rỗng trong lòng càng

ngày càng tràn ngập, tràn ngập đến mức nàng nhịn không được mà khóc

thành tiếng. “Sao lại thế? Tại sao nhất định phải làm thế.” Hai tay nắm

chặt chăn nệm dưới người, sắc mặt đỏ ửng, mắt chứa dục vọng, dù nghiến

răng nghiến lợi đến mức nào cũng không nhìn ra chút dữ tợn nào.

Trầm Ngạn Khanh vuốt mái tóc mướt mồ hôi của nàng, hạ một nụ hôn lên mi

tâm nàng, hắn nín nhịn cũng rất khốn khổ, nhưng lại biến thái muốn nghe

thấy lời cầu xin của nàng, ai bảo hắn đã trót hứa với nàng, “Kỳ Kỳ, nếu

nàng có thể nhịn được đến bình minh, ta liền để nàng đi, được không? A,

sao lại khóc, ngoan, đừng khóc.”

Lý Minh Kỳ yếu ớt nằm dưới người hắn, duy chỉ còn chút lý trí giãy giụa

giữa hoảng hốt và tỉnh táo, bên tai thỉnh thoảng vang lên lời dịu dàng

nhỏ nhẹ của hắn, thân thể dưới tay hắn lại liên tục nở rộ, cắn chặt môi, nhắm mắt lại, không nghe, không nhìn, không nói.

Trầm Ngạn Khanh cười khẽ một tiếng, ánh vàng trong mắt càng đậm, “Sao

lại chống cự, không thoải mái sao?” Ngón trỏ thon dài trượt dài sau lưng nàng, nhìn phượng hoàng lửa trên người nàng dần dần múa lượn, khóe môi

càng nhếch cao, “Kỳ Kỳ, từ nhỏ nàng đã thuộc về ta.”

Trầm Ngạn Khanh vọt nửa thân trên lên, gương mặt tuấn tú đầy mê hoặc gần trong gang tấc, trong con ngươi lạnh lùng đột nhiên dồn dập từng đợt

tình ý dịu dàng, có tình yêu say đắm, có yêu chiều thương xót, như lưới

đan kín kẽ vây giữ Lý Minh Kỳ trong đó.

Những nụ hôn dày đặc chậm rãi hạ xuống, mang theo tình sâu vô hạn, “Kỳ Kỳ, ta yêu nàng, trao nàng cho ta, được không?”

Nhiệt độ bao phủ toàn thân giống như muốn thiêu đốt nàng, Lý Minh Kỳ rơi vào thế yếu, đắm chìm trong đôi mắt sâu của hắn, tim dần đập nhanh hơn, da thịt liền kề, khiến nàng bật rên thành tiếng, sau đó nàng nói,

“Được.” Lời run run mang theo đau đớn không thể che dấu.

Trầm Ngạn Khanh kéo nàng cùng chìm xuống biển sâu...

Lý Minh Kỳ, nàng là của ta, những lời này giống như ma chú, khảm sâu vào cơ thể nàng, xâm nhập vào trong đầu nàng, khiến nàng không thể suy xét, chỉ có thể chìm sâu trôi nổi theo hắn.

Khi nồng nàn nhất, lại bị hắn ép nói thích, ép nói không rời đi, phải

gọi tên hắn hết lần này đến lần khác. Cổ họng đã khàn, thân thể lại vẫn

đang hùa theo hắn.

Hôn, dày đặc không ngừng.

Tay, nóng hơn lửa mạnh.

Thân, hoàn toàn trầm luân.

Trầm Ngạn Khanh dùng chính cách thức của mình chiếm đoạt nàng, cũng

khiến cả người nàng từ trong ra ngoài lưu đầy dấu vết của hắn, nhuộm đầy hơi thở của hắn.

Mặc kệ có thích hay không, mặc kệ có thừa nhận hay không, tình yêu của

ta chính là ép buộc, ngang ngược, như hình với bóng, trốn không thoát

được như thế. Một khắc khi lên đỉnh, Lý Minh Kỳ bị ôm vào một vòng tay

ấm áp và bền chắc, hắn nói, Kỳ Kỳ, ta yêu nàng.

Nàng nghĩ, yêu là gì? Rốt cuộc đó là gì? Có cảm giác thế nào?

Trước đây không lâu hẳn nàng đã yêu, yêu lại thành đau, đau buốt tâm can.

Đau đến vậy, dứt khoát đến thế, nàng cần làm gì?

Lý Minh Kỳ bị ép đến cực hạn, thẳng đến lúc mê man, Trầm Ngạn Khanh cũng chưa hề buông nàng ra, lời nói dịu dàng, động tác ngang ngược, vẫn theo nàng vào trong mộng.

Trầm Ngạn Khanh nhìn gương mặt đầy nước mắt của nữ nhân nhỏ nhắn này,

cõi lòng chưa từng thỏa mãn đến thế, thoả mãn tựa như một con thú được

ăn no. Ngồi bên giường nhìn hồi lâu mới đứng dậy mặc quần áo, sau đó lấy một cái chăn mỏng quấn lấy Lý Minh Kỳ, ôm ra khỏi sơn động.

Bạch Trản vẫn ghé tai vào cửa động, thấy chủ nhân bước ra, hăng hái nhào đến, bị ánh mắt Trầm Ngạn Khanh ngăn lại, hắn nhìn lướt qua bốn phía,

cất giọng lạnh lùng: “Không được đi theo.”

Bốn phía cùng lúc truyền đến tiếng dạ vâng, nhưng Bạch Trản lại không bị khí thế của hắn thúc ép, đảo hai vòng quanh hắn lấy lòng, thể hiện niềm mong nhớ.

Trầm Ngạn Khanh cười liếc mắt nhìn nó, “Muốn thì theo đi.” Nói xong hắn

ôm lấy Lý Minh Kỳ, giống như một trận gió chui vào rừng cây.

Thân hình Bạch Trản có chút cồng kềnh, chạy không quá nhanh, cũng may khứu giác của nó vô cùng nhạy bén, chạy thẳng theo sau.

Sâu trong rừng có một suối nước nóng, đêm nay Trầm Ngạn Khanh thẳng tay

ức hiếp người ta, đưa mắt nhìn lại, trên người toàn là dấu hôn xanh tím, cũng may động tác của hắn không thô lỗ, lại dùng thuốc, nên Lý Minh Kỳ

cũng không bị thương.

Trầm Ngạn Khanh cởi hết quần áo của hai người, ôm nàng ngồi vào suối

nước nóng đang bốc hơi ấm, đầu tiên là tắm rửa cho nàng, sau đó tay chân lại bắt đầu không thành thật.

Trong mộng Lý Minh Kỳ ngủ không yên ổn, cả người bủn rủn, mơ mơ màng

màng mở to mắt, nương theo ánh trăng, thấy cách đó không xa có con hổ

trắng nằm mọp xuống đất, tinh thần nàng nháy mắt liền tỉnh táo, chuyện

tối qua dần hiện lên trong đầu.

“Kỳ Kỳ, nàng tỉnh rồi?” Đỉnh đầu truyền đến giọng nói dịu dàng, Lý Minh

Kỳ ngẩng đầu nhìn, không phải là kẻ ác đã chiếm đoạt thân thể nàng sao,

nàng giãy giụa, vẻ mặt lập tức thay đổi, cảm giác căng tức quen thuộc

trong cơ thể lại xuất hiện, “Trầm Ngạn Khanh, ngươi ra ngoài ngay cho

ta.”

Hai tay Trầm Ngạn Khanh giữ chặt thắt lưng nàng, không cho nàng trốn, “Kỳ Kỳ, đừng sợ, ngoan chút đi, nhé?”

Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Trầm Ngạn Khanh, lại còn ngoan

chút đi? Lý Minh Kỳ há mồm cắn lên bờ vai của hắn, sao lại như vậy? Thân thể đi ngược lại với ý chí, đắm chìm trong sự vui thích mà hắn đem lại, ngay cả trái tim cũng chậm rãi nghiêng về phía hắn.

Trầm Ngạn Khanh không muốn buông tha nàng dễ dàng, phải rèn sắt khi còn

nóng, tối nay thật vất vả mới phá vỡ phòng tuyến của nàng, đương nhiên

không thể cho nàng cơ hội lui về phía sau củng cố thành trì, phải xông

đến tấn công vào điểm yếu mới giết được con mồi.

Lý Minh Kỳ bị hắn đè chặt nơi bờ ao, bị bắt phải đón nhận. Nàng ngẩng

đầu nhìn thấy vầng trăng, mới phát hiện hai người đang ở ngoài trời, đột nhiên có chút sợ hãi, sợ có người xông tới, nàng mím môi, vùi đầu vào

trong lòng hắn.

Trầm Ngạn Khanh vươn tay, ngón trỏ chui vào miệng nàng thăm dò, “Ta thích nghe giọng của nàng, Kỳ Kỳ, đừng sợ.”

“Trầm Ngạn Khanh, ngươi... Đừng thế ở đây, sẽ bị nhìn thấy.” Lý Minh Kỳ

nuốt lời chưa nói hết xuống, xem ra nàng đã chịu chấp nhận.

Cuối cùng tình yêu say đắm tràn ngập trong lòng cũng đã được đáp lại một ít, trái tim vốn lạnh băng của Trầm Ngạn Khanh có chút ấm áp, “Không có ai đến đâu.”

Lý Minh Kỳ bị hắn va chạm mà ưm một tiếng, hai tay bấu thành đường trên

lưng hắn, ưu sầu trong lòng bị động tác đẩy mạnh của hắn nghiền nát vụn, trong mắt tỏa xuân tình, “Trầm Ngạn Khanh, kiếp sau ta nhất định sẽ

cách ngươi rất xa.” Lời hung hăng vừa nói ra khỏi miệng liền tan biến,

như nước dưới thân, trong uyển chuyển mang theo độ ấm thích hợp.

Trầm Ngạn Khanh dịu dàng cười nói: “Kỳ Kỳ, hai tay ta nhất định sẽ nhuộm đầy máu tanh, e là phải xuống địa ngục, ta không mong gì vào kiếp sau.

Kỳ Kỳ, ta chỉ cần nàng ở kiếp này, dù nàng yêu hay hận, đều phải ở cùng

ta đến già, đến chết.”

Trong cơ thể Lý Minh Kỳ đột nhiên có một dòng nước ấm cuộn trào, độ ấm

thích hợp, cực kì thoải mái, “Ngươi... Ngươi đang làm gì?” Dòng nước ấm

này chạy một vòng quanh thân thể, cuối cùng chảy về phía đan điền.

“Kỳ Kỳ, nàng đang hấp thu nội lực của ta, từ nay về sau, trong nàng có

ta, trong ta có nàng, không thể chia lìa.” Trầm Ngạn Khanh cúi đầu hôn

lên đôi môi anh đào của nàng.

Một đêm này, đối với Lý Minh Kỳ mà nói, dài như một đời, hắn dùng yêu làm lồng, nhốt nàng trong đó, chạy trời không khỏi nắng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...