Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tóc Lý Minh Kỳ xõa ra, xuyên qua một khe hở, nàng tuyệt vọng cầu xin

nhìn về phía Quân Nho, đáng tiếc lại không ai chìa tay giúp đỡ nàng,

nàng bất lực, khủng hoảng, lại bắt đầu hoài nghi tại sao mình lại trọng

sinh, dần dần, khóe môi hiện lên một nụ cười bi thương.

Lý Minh Kỳ ơi Lý Minh Kỳ, ngươi cho là mình sống hai kiếp sẽ tốt hơn

sao? Ngươi cho là sống thêm vài kiếp, nếm thêm vài lần khổ cực thì có

thể thông minh hơn sao? Kết quả thế nào, tất cả hậu quả xấu đều do ngươi tự cho là đúng. Ngươi chẳng thay đổi gì cả, vẫn ngây ngô ngu dốt, sao

ngươi lại ngốc đến vậy, rốt cuộc phải sống thêm mấy đời mới chịu hiểu

thế nào mới là sự thật ư? Sao ngươi có thể cầu xin sự thương hại của bọn họ chứ? Bọn họ chỉ muốn cứu tiểu sư đệ, lúc này kẻ bắt ngươi không tha

chính là tiểu sư đệ, chọn thế nào thì còn phải hỏi sao?

Nước mắt nghẹn ngào rơi xuống, người đã vào miệng cọp, tội gì phải cầu xin xa vời? Hoặc là khuất phục, hoặc chết thêm lần nữa.

Hai người một hổ, một trước một sau tiến vào trong động, Bạch Trản thả

người xuống đất, có chút không tình nguyện bị Trầm Ngạn Khanh đuổi đi.

Bên trong phòng đá thực yên tĩnh, chỉ có tiếng nước róc rách rất nhỏ, Lý Minh Kỳ cuộn mình một cục, không giãy dụa dư thừa.

Trầm Ngạn Khanh im lặng ngồi trên giường lớn trải da thú, hai mắt nặng

nề nhìn con mồi của mình, giống như đang tự hỏi nên ăn thế nào.

“Kỳ Kỳ, ta cho nàng một cơ hội.” Im lặng hồi lâu, Trầm Ngạn Khanh khàn khàn mở miệng.

Đầu tiên Lý Minh Kỳ bối rối lắc đầu, ngay sau đó ngẩng đầu nhìn hắn,

nước mắt ròng ròng, tiếng mất tiếng không, thoạt nhìn thật sự đáng

thương.

“Ta muốn nàng chủ động bước đến, ta muốn nghe nàng nói sẽ không rời bỏ

ta.” Đôi mắt màu vàng nhạt của Trầm Ngạn Khanh tản ra ánh lửa linh hoạt

và hung ác như mãnh thú.

Lý Minh Kỳ hít một hơi thật sâu, nước mắt rơi xuống thành chuỗi, “Ta

không muốn, Trầm Ngạn Khanh, ta không muốn, ta van ngươi, ngươi đừng ép

ta, rốt cuộc ta phải làm thế nào ngươi mới chịu buông tha.”

“Sao lại không muốn? Bởi vì ta không phải là gã sao? Buông tha cho nàng, ai sẽ buông tha cho ta, ta khát vọng nàng như vậy, Kỳ Kỳ, nàng nhẫn tâm nhìn ta chết sao?” Trầm Ngạn Khanh tao nhã đứng dậy khỏi giường, đi vài bước đến bên cạnh nàng, cực kì đau đớn hỏi: “Kỳ Kỳ, nàng hãy trả lời

ta, nàng hận đến mức muốn ta chết đi ư?”

“Không... Không phải.” Nàng dùng hai tay ôm đầu mình, “Không phải, ta... Ta không muốn....” Tim nàng đã sớm vỡ tan, ai nàng cũng không thích,

ai nàng cũng không muốn, van ngươi, buông tha cho ta đi, đừng ép ta.

Trước nay nàng chưa hề muốn ai chết, chỉ muốn bình thản sống qua ngày,

chẳng muốn trêu chọc ai.

“Kỳ Kỳ, ngã vào lòng ta đi.” Trầm Ngạn Khanh ngắm nghía vòng tay bằng da trong tay, hắn cố gắng khống chế ngọn lửa ghen ghét trong lòng, chỉ cần nàng chủ động một chút, hắn sẽ lui một bước.

Hỗn loạn rồi, khóc lóc rồi, cầu xin rồi, tuyệt vọng rồi, tất cả đều vô

dụng, người nọ đã quyết tâm ép nàng vào khuôn khổ. Lý Minh Kỳ vốn kiên

cường mạnh mẽ, chuyện nàng không muốn sẽ không dễ dàng thỏa hiệp. Ngươi

luôn miệng nói yêu ta, vậy đã yêu thế nào? Là cứ thế ép ta đến đường

cùng sao? Mắt Lý Minh Kỳ nhắm lại, lòng đầy hung ác, mạnh mẽ nhào đến

bức tường phía sau.

Trầm Ngạn Khanh lắc đầu, lòng thầm đau đớn, bàn tay phải co lại, một lực hút trào ra, tay vừa thu lại, đã ném người lên giường, nhào lên theo,

nắm tay dịu dàng bao phủ đôi bàn tay nàng, kéo cố định lên trên đỉnh

đầu. Gương mặt anh tuấn mang theo ý cười khoái trá, kề sát vành tai

nàng, nhẹ giọng nói: “Kỳ Kỳ, chết không thể giải quyết được gì, chẳng

phải nàng đã chết một lần rồi sao? Kiếp trước nàng hai bàn tay trắng,

kiếp này thì sao? Kỳ Kỳ, nếu nàng chết, cha mẹ, người nhà của nàng phải

thể nào đây?”

“Trầm Ngạn Khanh, việc này không liên quan gì đến họ, ngươi không thể

tổn thương bọn họ.” Mặt Lý Minh Kỳ đầy nước mắt, cắn răng, nhịn nhục,

trợn mắt với hắn.

Ha, Trầm Ngạn Khanh bật ra một tiếng cười khẽ, “Kỳ Kỳ, đừng có gấp, ta

hứa với nàng, chỉ cần nàng còn sống, ta liền che chở cả nhà nàng bình

an. Nếu nàng chết, ta sẽ đưa bọn họ theo cùng nàng, được không?” Hôn

xuống xương cánh bướm* xinh đẹp. (*là phần xương nằm gần thái dương)

Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, phải trả lời sao đây? Rốt cuộc là

không thể vứt bỏ mọi thứ, hai mắt của nàng dần u ám, cả người đều trầm

lặng, nước mắt chảy qua hai má, nàng nói không chút cảm xúc: “Ngươi đã

nói sẽ cho ta thời gian.”

Phía trên truyền đến tiếng cười của Trầm Ngạn Khanh, Lý Minh Kỳ vốn

tưởng tim mình đã chết, sẽ không biết sợ, nhưng cơ thể vẫn không thể

khống chế mà co rúm lại.

“Kỳ Kỳ, ta không ép nàng, chúng ta còn có cả đời, ta sẽ khiến nàng yêu

ta. Nhưng cả đời rất dài, tim ta bị lửa nóng thiêu đốt rất đau, để giảm

bớt loại đau đớn này, nàng phải giúp ta trước.”

Trầm Ngạn Khanh cũng không gấp gáp chiếm thành đoạt đất, tay hắn nhẹ

nhàng dịu dàng mơn trớn trên người nàng, nơi tay hắn lướt qua, mỗi tấc

quần áo đều biến thành bụi.

Lý Minh Kỳ theo bản năng muốn phản kháng, bật người đứng dậy, đáng tiếc rất nhanh liền bị đè lại.

Tay Trầm Ngạn Khanh mân mê bên hông nàng, vào lúc nàng khẩn trương liền điểm nhuyễn huyệt của nàng, “Đừng trốn, cũng đừng phản kháng, ta không nỡ làm nàng đau.”

“Trầm Ngạn Khanh, ngươi như vậy còn khiến ta đau hơn chết, nếu ngươi

thật sự yêu ta, hãy thả ta đi được không?” Lý Minh Kỳ lúc này tay mềm

chân nhũn, toàn thân trần trụi dưới tầm mắt hắn, trong mắt nàng hiện lên sự vùng vẫy mãnh liệt. Nàng sợ hãi, nàng hoảng loạn, nhưng nhiều hơn

vẫn là kiêu ngạo thà chết không khuất phục, kiếp trước vì giữ lại chút

tôn nghiêm mà nàng nhảy xuống vực, kiếp này đương nhiên cũng sẽ không vì thế mà lộ ra chút yếu hèn.

Trong tay Trầm Ngạn Khanh đang cầm thanh kiếm hai mặt không hề có chuôi, tổn thương nàng cũng cũng làm tim hắn chảy máu, máu của hắn cũng là máu nóng. Hắn không muốn ác độc, chỉ là cô nàng nhỏ nhắn này quá khó thuyết phục, nếu hắn muốn nắm giữ nàng trong tay, sợ rằng chỉ có một con

đường, hung hăng ức hiếp nàng, đánh vỡ phòng tuyến cuối cùng trong lòng nàng, ép nàng thần phục.

Trầm Ngạn Khanh thầm quyết định, trên mặt giữ nụ cười ấm áp, lòng dạ lại kiên quyết, hai tay thon dài có lực lật người Lý Minh Kỳ lại, đặt một

cái gối mềm dưới thắt lưng nàng, “Được, chỉ cần nàng mở miệng nói cần

ta, ta sẽ không ép nàng.”

Lý Minh Kỳ cắn chặt môi, miệng rất nhanh truyền đến vị máu, cảm giác

được đôi tay kia như dính nước thuốc mát lạnh mạnh mẽ mở thân thể mình

ra, nàng lắc đầu kêu khóc: “Trầm Ngạn Khanh, ngươi nói mà không giữ lời, ta hận ngươi.”

Hận?!

Một loại cảm xúc dâng trào mãnh liệt, Trầm Ngạn Khanh nhắm chặt mắt, giấu sự đau xót không rõ xuống, tay phải xoa lên hình Phượng hoàng đỏ lửa, xẹt qua dấu ấn kỳ lạ, từ nay về sau chúng ta có được nhau, không còn

người thứ ba, cười càng dịu dàng, lòng càng đau đớn, hắn nói, “Không sao cả, ta yêu nàng là được.”

Phượng hoàng vốn đang yên lặng bỗng dưng mở mắt, chớp động như muốn bay

lên, Lý Minh Kỳ cảm thấy sau lưng nóng rực, từ xương cụt bắt đầu lan

tràn toàn thân, khiến nàng không khống chế được mà run rẩy, “Kỳ Kỳ, đừng nhẫn nhịn, thuốc này là vật quý của Hoan Hỉ cung, tác dụng rất mạnh,

không ai chống nổi, đây là lần đầu tiên của nàng, ta không muốn làm nàng bị thương, chỉ đành mượn thuốc này trợ giúp một chút.” Trầm Ngạn Khanh

tốt bụng giải thích cho nàng.

Hai mắt Lý Minh Kỳ đọng nước, nhiệt độ cơ thể người nọ rất ấm, hôn rất dịu dàng, nhưng vì sao tim mình lại lạnh lẽo?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...