Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Minh Kỳ lạnh lùng liếc mắt nhìn y thị, ngồi xổm xuống đỡ Phượng Nhã

đứng lên, “Có đau lắm không? Lát nữa chườm chút đá chắc sẽ đỡ hơn.”

Mắt Phượng Nhã đầy biết ơn, “Chủ nhân, nô tỳ không đau.” Ngay sau đó lại lo lắng, “Chủ nhân, ngài thực không nên ra mặt vì nô tỳ.”

“Đã bị chèn ép đến thế, còn phải nhường nhịn sao? Đừng nói thêm gì nữa.” Lý Minh Kỳ hiểu lo lắng của Phượng Nhã, chỉ là có vài việc không phải

muốn nhịn là có thể nhịn, “Ngọc nhi, đỡ tỷ tỷ ngươi đi.” Phượng Ngọc lộ

vẻ căm hận, “Chủ nhân, ngài đừng chấp nhặt với nàng ta.”

Lý Minh Kỳ buông Phượng Nhã ra, khẽ gật đầu, tiếp đó xoay người nhìn về

phía Triệu Hân Tinh, lộ vẻ lạnh lùng, “Hay lắm, ta thật muốn xem ngươi

sẽ giết ta thế nào.” Lý Minh Kỳ đi về phía trước hai bước, dừng lại

trước người Triệu Hân Tinh, rướn cái cổ yếu ớt mà tuyệt đẹp, “Có bản

lĩnh, giết ta đi.”

“Đồ đê tiện, ngươi cho rằng ta không dám ư?” Mười ngón nắm chặt thành

quyền, phát ra tiếng vang rắc rắc, mặt y thị phủ sương lạnh, bàn tay

phải đột nhiên co lại, đánh úp về phía lý Minh Kỳ.

Phượng Nhã và Phượng Ngọc muốn xông đến bảo vệ chủ nhân, bị Lý Minh Kỳ

quát lên cản lại, tuy vị Ngũ cô nương này xảo quyệt độc ác, nhưng công

phu thật sự không tồi, hai nha đầu này sao có thể là đối thủ của y thị?

So với bị sỉ nhục, chẳng bằng giải quyết rõ ràng, ngươi muốn giết ta, ta liền đứng đây cho ngươi giết, không nhát gan, không lùi bước, để xem

thử ngươi có thể làm gì khó dễ được ta.

Động tĩnh ở đây lập tức dọa sợ Quân Nho ở Tùng Phong Các cách

vách, dù bị Tô Diễn lôi kéo, vẫn đứng một bên xem náo nhiệt. Lúc này

thấy tình hình phát triển ngoài dự đoán, tiểu sư muội lộ vẻ dữ tợn muốn

giết Lý Minh Kỳ, vội nói với Tô Diễn: “Nếu đệ thật sự thích muội ấy, thì nên mạnh tay với muội ấy một chút.”

Tô Diễn nhíu mày, “Giống Ngạn Khanh ư? Đệ không làm được, Hân Tinh cũng không phải là Lý Minh Kỳ.”

“Nguy rồi, tiểu sư muội muốn giết người, Tô Diễn, chúng ta không thể thờ ơ mặc kệ được.” Quân Nho hô to một tiếng, hai người trực tiếp nhảy qua

tường viện, “Hân Tinh, dừng tay.”

Triệu Hân Tinh quyết tâm dạy dỗ nàng một trận, không để ý tới hai vị sư

huynh, vẫn bóp chặt cổ họng Lý Minh Kỳ, ngay cả hai thị nữ bên cạnh cũng bị đánh ngã.

Lý Minh Kỳ vốn có thể né tránh, khóe mắt thấy bóng dáng bọn Quân Nho, chân đang muốn lui ra sau lại rút trở về.

Quân Nho đến gần, quát lạnh: “Hân Tinh, mau dừng tay, muội không muốn sống nữa ư?”

“Là ả muốn chết, chẳng thể trách ai, muội muốn giết ả, nếu mọi người là

sư huynh của muội thì đừng cản muội. Về phía tiểu sư huynh, muội sẽ đến

chịu phạt, muội cũng không tin, tiểu sư huynh sẽ vì một nữ nhân mà tổn

thương muội.” Triệu Hân Tinh túm cổ Lý Minh Kỳ, nâng người nàng lên, bàn tay nổi gân xanh, chỉ cần gắng sức là có thể bẻ gãy cổ nàng.

Quân Nho hốt hoảng, “Tô Diễn, mau ngăn muội ấy lại.”

Tô Diễn cũng biết nặng nhẹ, Lý Minh Kỳ này chính là bảo bối của Ngạn

Khanh, đừng thấy bình thường hắn ép buộc, ức hiếp, trấn áp nàng mà lầm,

nếu người khác dám đụng đến nàng thì chỉ có con đường chết. Thấy Lý Minh Kỳ đã nghẹn đỏ mặt, cũng không nghĩ nhiều nữa, túm lấy tay phải của

Triệu Hân Tinh, hơi dùng sức, “Đủ rồi, buông tay ngay cho huynh.”

“Tam sư huynh, huynh đừng cản muội, ả không xem thử bản thân có thân

phận gì, lại dám can đảm lớn tiếng với muội, muội muốn cho ả đẹp mặt.”

“Nói ít một câu đi, nếu thực xảy ra chuyện, muội không cần cái mạng này

nữa phải không?” Tô Diễn kéo cánh tay của thị, mềm giọng an ủi.

Quân Nho đỡ được thân mình mềm nhũn của Lý Minh Kỳ, thấy không có gì

nguy hiểm mới thở phào nhẹ nhõm, “Lý cô nương, cô nương sao rồi?”

“Đại sư huynh, ả miệng mồm lợi hại, lúc này lại giả bộ đáng thương,

huynh mặc kệ ả đi.” Triệu Hân Tinh hung hăng trừng mắt nhìn Lý Minh Kỳ,

nếu không bị Tô Diễn giữ lại, hẳn sẽ thừa cơ hội xông lên cắn nàng một

ngụm.

“Câm miệng, lát nữa sẽ xử đến muội.” Sắc mặt Quân Nho thay đổi, trước

khi đi, Ngạn Khanh đã ngàn dặn vạn dò phải chăm sóc người cho tốt, người vừa mới bước đi, bên này liền xảy ra chuyện, nếu thực xảy ra chuyện

ngoài ý muốn, hắn ta chạy đi đâu tìm Lý Minh Kỳ thứ hai để mà đền đây.

Lý Minh Kỳ ôm cái cổ tím bầm, xoay người ho sù sụ, đột nhiên cảm thấy

buồn nôn, lại chẳng nôn được gì, thật lâu sau nàng mới đứng dậy, mặt tái nhợt, cười nói: “Tiểu sư muội của ngươi nói đúng, ta chẳng sao cả, cực

kỳ khoẻ mạnh.” Dấu tay dưới cổ nổi bật, tương xứng với vẻ mặt, “Quân

Nho, ngươi lớn tuổi hơn, theo lý ta nên gọi ngươi một tiếng huynh

trưởng, chỉ tiếc trong mắt các ngươi, ta vẫn luôn là người ngoài.” Một

người chẳng có chút thân phận địa vị nào.

“Lý cô nương, cô nương nặng lời rồi, chuyện này là lỗi của Hân Tinh, ta

sẽ bảo muội ấy xin lỗi cô nương, mong cô nương tha thứ cho sự lỗ mãng

của muội ấy.” Quân Nho mang dáng vẻ của bề trên khom người ôm quyền tạ

lỗi.

Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng đau âm ỉ, gây tổn thương

xong, sau đó xin lỗi thì có tác dụng gì, nàng khàn giọng nói: “Không

cần, ta không nhận nổi.”

Quân Nho cũng không tức giận, nhìn hai nha đầu, nói: “Phượng Nhã, Phượng Ngọc, còn không đỡ chủ nhân các ngươi về nghỉ ngơi ư?”

“Dạ.” Phượng Nhã và Phượng Ngọc biết mọi người thiên vị Ngũ cô nương,

lại không thể làm gì, chỉ có thể âm thầm cắn răng bất bình thay chủ

nhân, chờ khi cung chủ về, nhất định phải báo cho người biết.

Lý Minh Kỳ liếc nhìn Quân Nho, chứa đầy ẩn ý cười nói: “Cũng chỉ được đến thế.”

Quân Nho chợt căng thẳng, lẳng lặng nhìn bóng hình mỏng manh xinh đẹp từ từ rời đi kia, chỉ được đến thế? Chỉ được cái gì? Đến thế là sao? Sao

không nói rõ, nửa vời như thế là có ý gì?

“Đại sư huynh, ả ta định làm gì, lại dám khiêu khích như vậy?” Triệu Hân Tinh vô cùng tức giận, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập dữ tợn, từ nhỏ đến

lớn, chưa có ai dám nói nửa câu nghịch ý thị, ả cho rằng ả là ai, lại

dám nói thị không bằng người đàn bà dâm đãng, thật muốn xem thử thứ đàn

bà dâm đãng như ả có thể có kết cục tốt gì.

“Được rồi, muội câm miệng cho ta, về sau Trúc Uyển này, muội không được

lui tới, nữ nhân này muội cũng đừng chọc tới.” Giọng Quân Nho trầm

xuống, đây là dấu hiệu khi hắn ta tức giận.

Tuy Triệu Hân Tinh cực kỳ căm hận, nhưng cũng biết không thể chọc đại sư huynh tức giận, ngược lại y thị nhìn về phía Tô Diễn, “Tam sư huynh, nữ nhân này không thể giữ, muội mặc kệ, muội nhất định phải làm ả ta biến

mất.”

Trước giờ Tô Diễn vẫn luôn ngoan ngoãn nghe theo tiểu sư muội, lúc này

nghe xong lại không hề tán thành, nhưng cũng không biểu hiện ra mặt,

“Hân Tinh, muội chẳng thiệt thòi gì, sao vẫn còn buồn bực?”

Triệu Hân Tinh thực không cam lòng, chuyện y thị thích tiểu sư huynh,

trên dưới Vô Trần cung không ai không biết, thị vẫn cho rằng mình sẽ gả

cho hắn, trở thành người đặc biệt đối với hắn, ngờ đâu giữa đường nhảy

ra một Lý Minh Kỳ, cũng không biết đã sử dụng thủ đoạn gì, mê hoặc tiểu

sư huynh chọn ả làm bạn song tu, yêu chiều chẳng phân biệt ngày đêm. Nếu rước vào cửa làm một thị thiếp vô danh vô phận cũng không sao, đằng này sư huynh lại nhiệt tình muốn cưới ả làm vợ, điều này sao y thị có thể

nhịn?

Triệu Hân Tinh này sinh ra trong gia đình quyền quý, thân phận địa vị,

dáng vẻ tài hoa, có điểm nào không tốt hơn ả? Dựa vào đâu mà ả chiếm

được tình yêu của tiểu sư huynh? Thị ghen thì sao? Nhìn ả không vừa mắt

thì sao? Muốn giết tình địch thì có làm sao?

Quân Nho bình tĩnh liếc mắt nhìn bọn họ, không nhiều lời, xoay người trở về viện của mình.

“Đã bị chèn ép đến thế, còn phải nhường nhịn sao? Đừng nói thêm gì nữa.” Lý Minh Kỳ hiểu lo lắng của Phượng Nhã, chỉ là có vài việc không phải

muốn nhịn là có thể nhịn, “Ngọc nhi, đỡ tỷ tỷ ngươi đi.” Phượng Ngọc lộ

vẻ căm hận, “Chủ nhân, ngài đừng chấp nhặt với nàng ta.”

Lý Minh Kỳ buông Phượng Nhã ra, khẽ gật đầu, tiếp đó xoay người nhìn về

phía Triệu Hân Tinh, lộ vẻ lạnh lùng, “Hay lắm, ta thật muốn xem ngươi

sẽ giết ta thế nào.” Lý Minh Kỳ đi về phía trước hai bước, dừng lại

trước người Triệu Hân Tinh, rướn cái cổ yếu ớt mà tuyệt đẹp, “Có bản

lĩnh, giết ta đi.”

“Đồ đê tiện, ngươi cho rằng ta không dám ư?” Mười ngón nắm chặt thành

quyền, phát ra tiếng vang rắc rắc, mặt y thị phủ sương lạnh, bàn tay

phải đột nhiên co lại, đánh úp về phía lý Minh Kỳ.

Phượng Nhã và Phượng Ngọc muốn xông đến bảo vệ chủ nhân, bị Lý Minh Kỳ

quát lên cản lại, tuy vị Ngũ cô nương này xảo quyệt độc ác, nhưng công

phu thật sự không tồi, hai nha đầu này sao có thể là đối thủ của y thị?

So với bị sỉ nhục, chẳng bằng giải quyết rõ ràng, ngươi muốn giết ta, ta liền đứng đây cho ngươi giết, không nhát gan, không lùi bước, để xem

thử ngươi có thể làm gì khó dễ được ta.

Động tĩnh ở đây lập tức dọa sợ Quân Nho ở Tùng Phong Các cách

vách, dù bị Tô Diễn lôi kéo, vẫn đứng một bên xem náo nhiệt. Lúc này

thấy tình hình phát triển ngoài dự đoán, tiểu sư muội lộ vẻ dữ tợn muốn

giết Lý Minh Kỳ, vội nói với Tô Diễn: “Nếu đệ thật sự thích muội ấy, thì nên mạnh tay với muội ấy một chút.”

Tô Diễn nhíu mày, “Giống Ngạn Khanh ư? Đệ không làm được, Hân Tinh cũng không phải là Lý Minh Kỳ.”

“Nguy rồi, tiểu sư muội muốn giết người, Tô Diễn, chúng ta không thể thờ ơ mặc kệ được.” Quân Nho hô to một tiếng, hai người trực tiếp nhảy qua

tường viện, “Hân Tinh, dừng tay.”

Triệu Hân Tinh quyết tâm dạy dỗ nàng một trận, không để ý tới hai vị sư

huynh, vẫn bóp chặt cổ họng Lý Minh Kỳ, ngay cả hai thị nữ bên cạnh cũng bị đánh ngã.

Lý Minh Kỳ vốn có thể né tránh, khóe mắt thấy bóng dáng bọn Quân Nho, chân đang muốn lui ra sau lại rút trở về.

Quân Nho đến gần, quát lạnh: “Hân Tinh, mau dừng tay, muội không muốn sống nữa ư?”

“Là ả muốn chết, chẳng thể trách ai, muội muốn giết ả, nếu mọi người là

sư huynh của muội thì đừng cản muội. Về phía tiểu sư huynh, muội sẽ đến

chịu phạt, muội cũng không tin, tiểu sư huynh sẽ vì một nữ nhân mà tổn

thương muội.” Triệu Hân Tinh túm cổ Lý Minh Kỳ, nâng người nàng lên, bàn tay nổi gân xanh, chỉ cần gắng sức là có thể bẻ gãy cổ nàng.

Quân Nho hốt hoảng, “Tô Diễn, mau ngăn muội ấy lại.”

Tô Diễn cũng biết nặng nhẹ, Lý Minh Kỳ này chính là bảo bối của Ngạn

Khanh, đừng thấy bình thường hắn ép buộc, ức hiếp, trấn áp nàng mà lầm,

nếu người khác dám đụng đến nàng thì chỉ có con đường chết. Thấy Lý Minh Kỳ đã nghẹn đỏ mặt, cũng không nghĩ nhiều nữa, túm lấy tay phải của

Triệu Hân Tinh, hơi dùng sức, “Đủ rồi, buông tay ngay cho huynh.”

“Tam sư huynh, huynh đừng cản muội, ả không xem thử bản thân có thân

phận gì, lại dám can đảm lớn tiếng với muội, muội muốn cho ả đẹp mặt.”

“Nói ít một câu đi, nếu thực xảy ra chuyện, muội không cần cái mạng này

nữa phải không?” Tô Diễn kéo cánh tay của thị, mềm giọng an ủi.

Quân Nho đỡ được thân mình mềm nhũn của Lý Minh Kỳ, thấy không có gì

nguy hiểm mới thở phào nhẹ nhõm, “Lý cô nương, cô nương sao rồi?”

“Đại sư huynh, ả miệng mồm lợi hại, lúc này lại giả bộ đáng thương,

huynh mặc kệ ả đi.” Triệu Hân Tinh hung hăng trừng mắt nhìn Lý Minh Kỳ,

nếu không bị Tô Diễn giữ lại, hẳn sẽ thừa cơ hội xông lên cắn nàng một

ngụm.

“Câm miệng, lát nữa sẽ xử đến muội.” Sắc mặt Quân Nho thay đổi, trước

khi đi, Ngạn Khanh đã ngàn dặn vạn dò phải chăm sóc người cho tốt, người vừa mới bước đi, bên này liền xảy ra chuyện, nếu thực xảy ra chuyện

ngoài ý muốn, hắn ta chạy đi đâu tìm Lý Minh Kỳ thứ hai để mà đền đây.

Lý Minh Kỳ ôm cái cổ tím bầm, xoay người ho sù sụ, đột nhiên cảm thấy

buồn nôn, lại chẳng nôn được gì, thật lâu sau nàng mới đứng dậy, mặt tái nhợt, cười nói: “Tiểu sư muội của ngươi nói đúng, ta chẳng sao cả, cực

kỳ khoẻ mạnh.” Dấu tay dưới cổ nổi bật, tương xứng với vẻ mặt, “Quân

Nho, ngươi lớn tuổi hơn, theo lý ta nên gọi ngươi một tiếng huynh

trưởng, chỉ tiếc trong mắt các ngươi, ta vẫn luôn là người ngoài.” Một

người chẳng có chút thân phận địa vị nào.

“Lý cô nương, cô nương nặng lời rồi, chuyện này là lỗi của Hân Tinh, ta

sẽ bảo muội ấy xin lỗi cô nương, mong cô nương tha thứ cho sự lỗ mãng

của muội ấy.” Quân Nho mang dáng vẻ của bề trên khom người ôm quyền tạ

lỗi.

Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng đau âm ỉ, gây tổn thương

xong, sau đó xin lỗi thì có tác dụng gì, nàng khàn giọng nói: “Không

cần, ta không nhận nổi.”

Quân Nho cũng không tức giận, nhìn hai nha đầu, nói: “Phượng Nhã, Phượng Ngọc, còn không đỡ chủ nhân các ngươi về nghỉ ngơi ư?”

“Dạ.” Phượng Nhã và Phượng Ngọc biết mọi người thiên vị Ngũ cô nương,

lại không thể làm gì, chỉ có thể âm thầm cắn răng bất bình thay chủ

nhân, chờ khi cung chủ về, nhất định phải báo cho người biết.

Lý Minh Kỳ liếc nhìn Quân Nho, chứa đầy ẩn ý cười nói: “Cũng chỉ được đến thế.”

Quân Nho chợt căng thẳng, lẳng lặng nhìn bóng hình mỏng manh xinh đẹp từ từ rời đi kia, chỉ được đến thế? Chỉ được cái gì? Đến thế là sao? Sao

không nói rõ, nửa vời như thế là có ý gì?

“Đại sư huynh, ả ta định làm gì, lại dám khiêu khích như vậy?” Triệu Hân Tinh vô cùng tức giận, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập dữ tợn, từ nhỏ đến

lớn, chưa có ai dám nói nửa câu nghịch ý thị, ả cho rằng ả là ai, lại

dám nói thị không bằng người đàn bà dâm đãng, thật muốn xem thử thứ đàn

bà dâm đãng như ả có thể có kết cục tốt gì.

“Được rồi, muội câm miệng cho ta, về sau Trúc Uyển này, muội không được

lui tới, nữ nhân này muội cũng đừng chọc tới.” Giọng Quân Nho trầm

xuống, đây là dấu hiệu khi hắn ta tức giận.

Tuy Triệu Hân Tinh cực kỳ căm hận, nhưng cũng biết không thể chọc đại sư huynh tức giận, ngược lại y thị nhìn về phía Tô Diễn, “Tam sư huynh, nữ nhân này không thể giữ, muội mặc kệ, muội nhất định phải làm ả ta biến

mất.”

Trước giờ Tô Diễn vẫn luôn ngoan ngoãn nghe theo tiểu sư muội, lúc này

nghe xong lại không hề tán thành, nhưng cũng không biểu hiện ra mặt,

“Hân Tinh, muội chẳng thiệt thòi gì, sao vẫn còn buồn bực?”

Triệu Hân Tinh thực không cam lòng, chuyện y thị thích tiểu sư huynh,

trên dưới Vô Trần cung không ai không biết, thị vẫn cho rằng mình sẽ gả

cho hắn, trở thành người đặc biệt đối với hắn, ngờ đâu giữa đường nhảy

ra một Lý Minh Kỳ, cũng không biết đã sử dụng thủ đoạn gì, mê hoặc tiểu

sư huynh chọn ả làm bạn song tu, yêu chiều chẳng phân biệt ngày đêm. Nếu rước vào cửa làm một thị thiếp vô danh vô phận cũng không sao, đằng này sư huynh lại nhiệt tình muốn cưới ả làm vợ, điều này sao y thị có thể

nhịn?

Triệu Hân Tinh này sinh ra trong gia đình quyền quý, thân phận địa vị,

dáng vẻ tài hoa, có điểm nào không tốt hơn ả? Dựa vào đâu mà ả chiếm

được tình yêu của tiểu sư huynh? Thị ghen thì sao? Nhìn ả không vừa mắt

thì sao? Muốn giết tình địch thì có làm sao?

Quân Nho bình tĩnh liếc mắt nhìn bọn họ, không nhiều lời, xoay người trở về viện của mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...