Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khó khăn lắm Lý Minh Kỳ mới ngủ được, đáng tiếc ngủ cũng không yên, lại

một lần nữa bừng tỉnh từ trong mộng. Nàng mở to hai mắt, ngực không

ngừng phập phồng, hít từng ngụm để làm dịu cơn sợ hãi, loại cảm giác vô

cùng bất ổn đột nhiên tràn tới, khiến nàng bối rối lạ thường.

Mồ hôi lạnh thấm ướt gối, yết hầu mỏng manh không ngừng chuyển động, bên tai mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện của hai tỷ muội, sâu thẳm trong

lòng nàng có một tiếng thét vang lên, trốn đi, chạy mau, trốn càng xa

càng tốt.

Cửa phòng bị người bên ngoài mạnh mẽ đá văng, Tô Diễn toàn thân nhếch

nhác, hai mắt đỏ ngầu xuất hiện ở cửa, “Lý Minh Kỳ đâu? Mau ra đây cho

ta.”

Phượng Nhã và Phượng Ngọc vừa thấy tình hình không ổn, vội vàng ngăn

cản, “Tam gia, thân thể chủ nhân không thoải mái, vừa mới ngủ, ngài có

việc cần sao?”

“Cút ngay, hôm nay gia không rảnh đôi co với các ngươi.” Chân lướt gió

đảo qua, đá bay cả hai người, khuôn mặt trẻ con của Tô Diễn lạnh băng,

hừ lạnh một tiếng, “Lý Minh Kỳ, cho ngươi thời gian một chén trà, mặc

xong quần áo rồi tự mình bước ra, bằng không đừng trách ta không nể

mặt.”

Lúc Lý Minh Kỳ nghe thấy hai nàng ấy nói chuyện đã ý thức được tình hình không ổn, nàng vừa chỉnh lại váy, liền nghe thấy tiếng của Tô Diễm, tay nàng run lên. Chạy trốn? Có lòng lại không đủ sức. Tìm chết! Đúng là dễ hơn một chút.

Lý Minh Kỳ cười khổ một tiếng, thật vất vả mới được Trọng sinh một lần,

sao có thể cam lòng liều chết? Nghe thấy Tô Diễm lạnh giọng rét lời,

ngay cả tóc nàng cũng không kịp chải, xõa rối sau lưng, trực tiếp bước

ra khỏi phòng.

Mới ra khỏi cửa phòng liền thấy Phượng Nhã và Phượng Ngọc té trên mặt

đất, khóe môi đều tràn vết máu, nàng bước nhanh hai bước, nâng hai tỷ

muội dậy, lo lắng hỏi: “Phượng Nhã, Phượng Ngọc, các ngươi sao rồi?”

Hai nha đầu giận mà không dám nói, Phượng Nhã lắc lắc đầu, giữ chặt tay

Lý Minh Kỳ, “Chủ nhân, thực xin lỗi, đều do bọn nô tỳ vô dụng.”

“Không phải lỗi của các ngươi, không sao đâu, các ngươi đừng lo lắng,

ngoan ngoãn ở lại đây.” Lý Minh Kỳ đứng dậy trợn mắt nhìn, “Tô diễn,

ngươi hơi quá đáng rồi đó, có chuyện gì cũng phải từ từ mà nói chứ.”

“Hừ, chỉ hai nha hoàn mà thôi, không phải vẫn còn thở đó sao, ngươi mau đi cùng ta.”

Trên mặt Lý Minh Kỳ bình tĩnh bao nhiêu thì trong lòng lại bối rối bấy

nhiêu. Bất kể nam nhân này lo lắng, tức giận bao nhiêu, trên mặt vẫn

tươi cười, nụ cười giấu gươm đao, chẳng phải là đang nói y sao? Nhưng

lúc này gặp lại, khuôn mặt non nớt kia lại đang vô cùng lo lắng cáu

giận, hai mắt đỏ thẫm như muốn ăn thịt người, điều này khiến nàng không

thể không hoảng loạn.

Tô Diễn bỏ lại hai bình thuốc chữa thương, không nói thêm một tiếng, túm lấy vạt áo sau của Lý Minh Kỳ, vác cả người nàng lên vai mình, mắt lạnh đảo qua trên người Phượng Nhã và Phượng Ngọc, xoay người vội chạy ra

phía sau núi.

Thân thể Lý Minh Kỳ vốn ốm yếu, bị bờ vai của hắn xốc mạnh suýt nữa

không thở được, tóc bị thổi tung trong gió, ánh mắt bỗng chốc mơ hồ.

Nàng thật sự vừa lo vừa ngại, vừa tức vừa giận, người trên núi kia, nàng trốn còn không kịp, y lại còn muốn đưa nàng vào miệng cọp. Lý Minh Kỳ

cực kì oán hận, bắt lấy cánh tay Tô Diễn, há mồm cắn xuống.

Tô Diễn không đau không ngứa, mặc nàng phát tiết, chờ khi nàng cắn chán, cũng đã đến nơi rồi. Tô Diễn vứt nàng xuống, không chút chậm trễ hỏi

ngay, “Tiểu sư muội thế nào rồi?”

“Lão Tam, đệ xuống tay quá nặng.” Quân Nho lộ vẻ nghiêm túc, đỡ Lý Minh

Kỳ đứng dậy, “Lý cô nương, Tô Diễn không có ác ý, cô nương đừng sợ.”

Từ trong lòng cung nữ, Tô Diễn đón lấy tiểu sư muội đang mê man, thấy

đúng là người chỉ mê man thì mới thở dài nhẹ nhõm, nghe Quân Nho nói

xong liền muốn phản bác, “Đừng có coi thường, thiếu chút nữa nàng ta cắn mất của đệ một miếng thịt.” Y vươn cánh tay bị cắn ra, quả nhiên là một loạt dấu răng, đã muốn chảy máu.

Quân Nho ho khan một tiếng, “Răng đều thật.”

Lý Minh Kỳ bị người ta trêu chọc một câu, lại không thấy buồn cười, nhặt một thanh kiếm khua khua.

“Khụ, Lý cô nương, cô nương đừng sợ.” Quần áo Quân Nho dính chút bụi

bẩn, nhưng vẫn không ảnh hưởng tới khí chất của hắn ta, vẫn nho nhã dễ

gần.

“Sợ hãi có ích gì sao?” Lý Minh Kỳ tóc tai bù xù, giơ kiếm chỉ vào Quân Nho, hận không thể cho khuôn mặt kia hai kiếm.

“Đao kiếm không có mắt, Lý cô nương, cô nương buông kiếm trước đã, được

không?” Quân Nho sợ nàng chịu kích thích lớn, sẽ làm việc gì đó ngu

ngốc. Theo lý thuyết, bị đối xử như vậy, tiểu thư khuê các bình thường

đều sẽ không chịu được.

Lý Minh Kỳ lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn ta, giơ kiếm chém xuống, Quân

Nho tay mắt lanh lẹ, dùng lực nắm lấy cổ tay nàng, đánh bay kiếm đi, vẻ

mặt của hắn ta cũng lạnh xuống, “Lý cô nương, cô nương làm vậy là không

đúng rồi.”

Lý Minh Kỳ vuốt vuốt cổ tay bị đau, “Ngươi làm gì vậy, ta đâu muốn chết, sao ngươi lại đánh bay kiếm của ta.”

“Vậy cô nương muốn làm gì?”

“Xé tay áo ngươi xuống đưa cho ta.” Lý Minh Kỳ trừng mắt nhìn tay áo bào rộng rũ dài của hắn ta.

Quân Nho bất đắc dĩ, đành chiều theo ý nàng, Lý Minh Kỳ dùng mảnh vải

buộc tóc ở sau đầu thành kiểu đuôi ngựa, “Nói đi, các ngươi ép ta đến

đây, là muốn ta làm gì?” Giương mắt nhìn lên, người bị thương đầy đất,

xem ra lần này võ công của Trầm Ngạn Khanh lại tiến bộ không ít.

Quân Nho thấy nàng quả thật không có ý định thương tổn bản thân, lòng

cũng thả lỏng, nở một nụ cười khen ngợi, “Không khó, hôm trước cô nương

làm thế nào, hôm nay lại làm thế lần nữa, được chứ?”

Lý Minh Kỳ nhìn theo ngón tay hắn ta, Phong Thiển Ảnh và Tô Diễn đang

giằng co với Trầm Ngạn Khanh, hai mắt hắn lóe ánh vàng tăm tối, tóc xõa

rối tung, toàn thân tỏa ra khí lạnh, khiến người ta nhìn mà thấy sợ.

Mười ngón co lại, ngón tay xương xẩu lộ gân xanh, ngập tràn sát ý. Vạt áo trước của Phong Thiển Ảnh vươn sợi máu, lần này Trầm Ngạn Khanh

nổi điên, nghiêm trọng không chỉ gấp đôi so với mấy hôm trước.

Lý Minh Kỳ cắn chặt môi dưới, tay chân run rẩy không thể khống chế, mặt nàng trắng bệch, lắc lắc đầu, “Ta không dám.”

Quân Nho đặt tay phải lên vai nàng, vỗ vỗ trấn an, nhẹ giọng nói: “Lý cô nương, cô nương là người đệ ấy nhận định, đệ ấy sẽ không tổn thương cô nương.” Vừa nói, vừa đẩy nàng bước về trước vài bước, ý thực rõ ràng, không dám cũng phải dám.

Mắt Lý Minh Kỳ rưng rưng, nhưng hắn không phải là người ta nhận định, sao ta lại phải vì hắn mà trả giá nhiều đến thế? “Ta hiểu, sống chết

đều có số phải không?” So với bị người thúc ép chẳng bằng mình chủ động

một chút, “Ngươi giải huyệt đạo cho ta đi.”

Quân Nho gần như lập tức thỏa mãn nguyện vọng của nàng, chỉ cảnh cáo

thêm một câu, “Trước mặt đệ ấy, đừng cố phản kháng, hiểu chưa?”

“Không phản kháng, ngươi giải huyệt cho ta làm gì?”

“Vì muốn cô nương có thêm chút hy vọng, có nội lực, ít nhất khả năng

chịu đựng khốn khổ sẽ gia tăng.” Quân Nho nghiêm túc nhìn nàng, “Bọn ta

đều không hy vọng cô nương gặp chuyện, cho nên cô nương phải kiên cường

sống càng lâu càng tốt.”

Hết thảy đều là lời chó má, giờ khắc này Lý Minh Kỳ cảm thấy vô cùng dồn nén uất ức. Rất muốn chỉ vào mũi hắn ta mắng to, bề ngoài nho nhã dễ

gần, bên trong nham hiểm lòng toàn xấu xa, hết thảy đều chỉ là ngụy quân tử giả vờ đạo mạo, thực tế chính là thứ lưu manh ăn tươi nuốt sống. Đều là nữ tử, dựa vào đâu mà mạng của tiểu sư muội các ngươi lại có giá hơn ta? Chỉ bởi vì nàng ta do các ngươi chăm sóc đến lớn ư? Trầm Ngạn Khanh sống hay chết thì liên quan gì đến ta, dựa vào đâu lại ép ta làm mồi?

Còn sống là do mạng ta lớn, nếu chết thì đáng đời ư? Dựa vào đâu chứ!

Chẳng phải Lý Minh Kỳ ta quá vô tội ư?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...