Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gần đến đại hôn của Cung chủ Vô Trần Cung - Trầm Ngạn Khanh, các phái khắp

nơi đều phái người đến dự, lúc này thành Kỳ Sơn kín người hết chỗ, quán

trà tiệm rượu đều đầy ngập khách, khu vực luôn luôn thái bình yên ổn trở nên huyên náo ồn ào, lúc này có không ít kẻ thù gặp nhau rút đao đối

mặt.

Trầm Ngạn Khanh đưa Lý Minh Kỳ vào thành, trong thành quả nhiên vô cùng

náo nhiệt, náo nhiệt nhất vẫn là lôi đài của nhà thành chủ Chung công

tử, ba vòng trong ba vòng ngoài, ngay cả lối đi nhỏ cũng bị bịt kín.

Tiệm rượu hai bên đều mở rộng cửa sổ, không ít thực khách vừa uống rượu vừa xem náo nhiệt.

Lý Minh Kỳ đứng sau đám người, chớp mắt, đứng bất động, thầm nghĩ Chung

Phượng Như này cũng thật không yên, không chịu nhìn xem lúc này tình

hình trong thành đang thế nào, đúng là sợ việc còn chưa đủ lớn.

Trầm Ngạn Khanh biết nàng muốn xem náo nhiệt, ôm nàng chen lách ra phía

trước, kề sát bên tai nàng, hỏi: “Kỳ Kỳ, người này từng chiếm lợi từ

nàng?”

”Ta đánh hắn một tát.” Tinh thần Lý Minh Kỳ vốn đang thật thả lỏng, bị

hắn hỏi liền căng thẳng, “Trầm Ngạn Khanh, chàng đừng gây phiền phức cho người ta.”

”Ta và hắn ai thân thiết với nàng hơn? Nàng lại còn bênh vực hắn, ta

càng không thể tha cho hắn.” Trước mặt người bên ngoài, lúc nào Trầm

Ngạn Khanh cũng trương ra cái mặt lạnh băng, đáng sợ ở chỗ không tỏ thái độ gì, mà lạnh lẽo lại khiến người khiếp vía, với người trong lòng lại

có biểu cảm khác hẳn.

”Được rồi được rồi, chàng muốn gây chuyện với ai thì cứ gây, đánh chết

một người thì bớt đi một người, giờ đừng quấy rầy ta xem náo nhiệt.” Lý

Minh Kỳ đẩy người nào đó đang kề sát mặt ra, tầm mắt dời lên lôi đài.

Trầm Ngạn Khanh không vừa lòng đáp án này lắm, bất quá hắn tự nhận mình

là một người rất rộng lượng, hôm nay vốn chỉ muốn đưa nàng đi giải sầu,

thuận tiện bồi dưỡng tình cảm của hai người một chút, chỉ cần nàng vui

vẻ thì thế nào cũng được.

Hôm nay Chung Phượng Như thay đổi hình tượng, hắn mặc nho sam*,

khăn vấn đầu bay bay, trời rất lạnh lại phe phẩy một cái quạt lông chim, lười biếng nằm nghiêng trên ghế, chợt có khí thế oai hùng khiến đám

người vây xem luận bàn sôi nổi. (*nho sam: quần áo của thư sinh)

Có nam nhân nói da mặt vị công tử này thật dày, rảnh rỗi ra ngoài khoe

khoang. Có cô nương nói bộ dạng vị công tử này thật tuấn tú, nếu có thể

hoạt bát hơn thì thật tốt.

Liên tục có ba người bị thị vệ của hắn đánh rớt xuống lôi đài, Chung

công tử nhếch mắt nghiêng mi, hết sức vênh váo, anh hùng hào kiệt trong

thiên hạ đều tề tụ đến đây, vốn định tìm bạn kết giao, không ngờ chẳng

có ai đáng kết giao. Hắn thật cảm thán, dưới đài có một vị cô nương nhẹ

nhàng bước lên. Chung công tử dùng quạt che mặt, vị cô nương này thật dễ nhìn, lên đài là vì mình sao? “Giáp Chính, ngươi lên đi, người ta là cô nương, ngươi nên nhẹ nhàng.”

”Dạ, công tử.” Giáp Chính vừa nghe liền rõ, vị cô nương này đã lọt vào mắt gia nhà mình, bảo hắn nương tay.

Hắn nghĩ thế, cô nương kia lại nghĩ khác, ở dưới đài đã sớm thấy hắn ta không vừa mắt, loan đao trong tay vô cùng thô kệch, bị nàng múa kín không kẽ hở, mười mấy chiêu liền

ép Giáp Chính không còn sức đánh trả, một dòng máu vọt ra, khiến mọi

người đều thay đổi sắc mặt.

Trước ngực Giáp Chính bị khoét một đường, vừa ra tay hắn liền biết tài

nghệ của mình không bằng người, lui ra phía sau vài bước, cao giọng nói: “Cô nương võ công cao cường, tại hạ không phải là đối thủ.” Vốn đã nhận thua, ai ngờ vị cô nương này lại cố ý không muốn tha người, “Hừ, không

phải vừa rồi rất lợi hại sao, lúc này lại nhận thua, tiếp tục đi.” Thân

mình lướt đến, nâng đao chém tới, tư thế như muốn lấy mạng người.

Chung công tử vừa nhìn liền rõ, đây là đến đá quán, hắn vung tay lên, vài thị vệ khác tiến lên, cản lại chiêu thức giết người của nữ tử.

”Ta dựng võ đài là vì kết thân, cô nương muốn giết người thì mời đi nơi khác.” Chung Phượng Như giữ vững bình tĩnh, thua tỷ võ không sao, nhưng vị cô nương này không làm theo lẽ thường, chỉ muốn đánh mất mặt hắn, sao có thể nhịn.

Nữ tử áo đỏ cười lạnh một tiếng, “Bớt nói nhảm đi, xem đao.” Đao pháp của nàng cực nhanh, chỉ có thể nhìn thấy ánh đao, căn bản không nhìn rõ dáng đao di chuyển.

”Hử? Đao cũng thật nhanh đó.” Chung Phượng Như thấy hôm nay đúng là vấp

phải gậy sắt, hắn tự mình ra tay cũng sẽ không thắng nổi, rất nhanh trên cánh tay phải đã bị cắt một đường, “Ta với ngươi không thù không oán,

vì sao ngươi cố tình gây sự.”

”Hừ, ta không định giết ngươi, ta chỉ muốn ngươi không còn chút danh

tiếng nào thôi.” Nữ tử áo đỏ không phân rõ phải trái, chỉ cần cô nương

ta thích, quan tâm gì đến oán thù chứ.

”Đi cạnh bờ sông, sao hài không ướt. Trầm Ngạn Khanh, nàng ta giương oai ở địa bàn của chàng, chàng mặc kệ sao?” Lý Minh Kỳ nheo mắt, không biết chợt nhớ ra điều gì đó, lại nở nụ cười.

Chỉ cần không chạm đến kiêng kị của hắn, sống chết của người khác liên

quan gì đến hắn chứ? Ý nghĩ chợt thoáng, máu tươi rơi loạn, một cái tay

cụt rơi xuống trước mặt hai người, nếu Trầm Ngạn Khanh không ôm nàng lui về sau mấy bước, nàng nhất định sẽ bị máu bắn tung tóe nhuộm đỏ cả

người như những người khác.

Trong bụng nôn nao, sắc mặt Lý Minh Kỳ liền trắng bệch, ngây người trong lòng Trầm Ngạn Khanh nửa ngày, nước chua dâng lên, đẩy Trầm Ngạn Khanh

ra, nôn khan, đây là phản ứng thuần túy tự nhiên, nàng không thể ngửi

thấy mùi máu tanh.

Sắc mặt Trầm Ngạn Khanh lập tức trầm xuống, người bên cạnh mình bị dọa

sợ, sao nhịn được? Ôm lấy Lý Minh Kỳ bay khỏi đám người, con ngươi lạnh

lùng liếc mắt nhìn vào một phương hướng nào đấy, vung tay lên, bên người lập tức xuất hiện hai người mặc áo đen, “Cung chủ, xin ra chỉ thị.”

”Ta không sao, chàng dạy dỗ một chút là được, đừng gây sát nghiệt.” Lý Minh Kỳ vội kéo tay hắn, nhẹ giọng nói.

”Được, nghe theo lời nàng, các ngươi đi đi.”

”Dạ, thuộc hạ tuân lệnh.”

Chung Phượng Như tức giận, hắn tin tưởng mình chưa từng gặp nàng ta, vừa đến liền muốn chém giết, cánh tay trái của thị vệ Giáp đã bị chặt đứt,

máu chảy không ngừng, mà nữ tử này còn không định dừng tay, người dưới

đài đã lui về phía sau, cũng không ai định can thiệp. Lúc hắn định phái

người về nhà gọi viện binh, lại có người bay lên lôi đài, vung tay kiềm

chế nữ tử áo đỏ, “Nơi này là địa bàn của Vô Trần cung, muốn giương oai

cũng phải xem nơi chốn, cô nương, khuyên cô nương nên biết khoan dung,

nhanh chóng dừng tay thôi.” Gương mặt của nam tử hết sức bình thường,

trên người là áo choàng màu đen, trên mặt đeo mặt nạ bằng bạc nửa bên,

chỉ che mắt trái.

”Ngươi là ai? Dựa vào đâu mà xen vào việc của người khác. Cô nãi nãi ta

thấy hắn không vừa mắt, liên quan gì đến ngươi.” Nữ tử áo đỏ chỉ khoảng

hai mươi lăm hai mươi sáu, diện mạo cũng không quá xuất sắc, sắc mặt lại có chút khát máu, loan đao nắm trong tay lắc lắc.

”Ngươi khiến chủ mẫu ta giật mình, ngươi nói xem có liên quan không.”

Nam tử đứng nơi đó giống như một thanh vũ khí giết người cực tốt, “Mặc

kệ ngươi có thân phận gì, mời ngươi lập tức rời khỏi thành Kỳ Sơn, nơi

này không chào đón ngươi.”

”Nếu ta không rời đi.” Nữ tử đối chọi gay gắt.

Khóe môi nam tử mím thành một đường, lạnh lùng nói: “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, vậy thì đừng trách Vô Trần cung ta không nói

đạo lý.” Nắm đấm như bóng ảnh, thấp thoáng hai cái liền kiềm cổ nữ tử,

một tay đánh bay loan đao của nàng ta. Trong ánh mắt tức giận không cam

lòng của nữ tử, nam tử kéo nàng ta phóng người lên, bay thẳng ra khỏi

thành Kỳ Sơn, có vẻ là sẽ ném người ra khỏi địa phận Kỳ Sơn.

Một màn này thật như hài kịch, mọi người vây xem đều cảm thán, Vô Trần

cung thật quá ngang ngược, lại có chút nghi ngờ không rõ, chủ mẫu? Ở

đâu? Ánh mắt càn quét chung quanh cũng không nhìn thấy một bóng hình

nào.

Không bao lâu sao nam tử áo đen lại quay về lôi đài, cất giọng lạnh

lùng: “Mặc kệ các ngươi là thế lực phương nào, ở địa phận của Vô Trần

cung ta thì phải tuân theo quy tắc của chúng ta, muốn giết người, có thể đánh nhau, chỉ mong đừng làm dơ bẩn Vô Trần cung.”

Mọi người kinh hãi, một hộ vệ nho nhỏ lại ngang ngược kiêu ngạo như thế, Vô Trần cung thật đúng là lợi hại.

Chung Phượng Như có chút giật mình, vị Tứ gia kia đến lúc nào? Chủ mẫu

là vị hôn thê chưa vào cửa sao? Về sau mình có thể tiếp tục dựng lôi đài không, rất dọa người rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...