Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đã ba ngày sau khi lật bài ngửa với nhau, ba ngày này Trầm Ngạn Khanh

vẫn chưa hề xuất hiện. Lý Minh Kỳ biết, đây là hắn giữ đúng lời hứa, cho nàng thời gian, cho nàng suy nghĩ rõ ràng.

Lý Minh Kỳ cũng không bởi vậy mà yên tâm, nàng phải rời khỏi nơi này,

ngặt nỗi đám thủ hạ chết tiệt canh gác Sơn trang này vô cùng nghiêm

ngặt, ngay cả sân viện của mình nàng cũng không được bước ra, còn nói gì đến chạy trốn? Cộng thêm hai ngày suy nghĩ suốt đêm, cơ thể và tinh

thần nàng đều hết sức uể oải.

Sau bữa cơm chiều, Lý Minh Kỳ liền đi nghỉ sớm, mơ mơ màng màng sắp vùi

vào giấc ngủ, ai ngờ Sơn trang vốn luôn tĩnh lặng đột nhiên náo nhiệt

hẳn lên, ầm ĩ khiến đầu nàng như căng lên, trong lòng vốn đã không yên,

như thế này thì làm sao mà ngủ được nữa, lăn lộn nửa ngày, cuối cùng vẫn xoay người ngồi dậy.

“Chủ nhân, có phải ồn ào ngoài kia làm phiền người không?” Phượng Nhã có chút lo lắng, sắc mặt chủ nhân không tốt lắm, nếu cung chủ xuất quan nhìn thấy khẳng định sẽ trách tội bọn họ.

Lý Minh Kỳ day day cái trán co rút đau đớn, “Không sao, chỉ đau đầu chút thôi, Phượng Nhã, ngươi mau xoa bóp cho ta.”

Phượng Nhã cười vâng lệnh, vừa muốn quỳ xuống, liền bị Lý Minh Kỳ kéo lại, “Ngồi ở đây.”

Phượng Nhã không kịp lùi lại, đành phải ngồi ở đầu giường. Lý Minh Kỳ

vừa lòng đẹp dạ, nằm xuống lần nữa, đầu gối lên bắp đùi non mềm co dãn

của Phượng Nhã, tuy rằng khóe môi mang theo ý cười, nhưng hàng mày xinh

đẹp vẫn nhăn chặt.

“Chủ nhân, thứ cho nô tỳ lắm miệng, có phải hai ngày nay ngài mang tâm

sự nặng nề?” Phượng Nhã dùng ngón tay mềm mại thon dài, đầu tiên vuốt

dãn hai hàng mi nhíu chặt của nàng, thận trọng xoa bóp nhẹ nhàng.

Lý Minh Kỳ được xoa bóp vô cùng dễ chịu, cũng thoải mái nói chút chuyện

phiếm, “Phượng Nhã, nếu ngươi không thích một người, ngươi sẽ đồng ý gả

cho hắn sao?”

“Sao chủ nhân lại không thích cung chủ? Đã nhiều năm nô tỳ chưa từng

thấy cung chủ động lòng với ai, nô tỳ thấy rõ, cung chủ thực sự thích

người.” Phượng Nhã thầm thở dài, quả nhiên là bị ép buộc, cũng đúng

thôi, nếu thật sự yêu thích lẫn nhau, tội gì phải giam lỏng người ta?

Phượng Nhã cũng có điều không rõ, cung chủ vóc rồng dáng phượng, thân

phận cao quý hiển hách, thật sự là muốn gì được đó, hiếm khi chịu nhún

nhường chỉ yêu chìu duy nhất một người, nam nhân như vậy chủ nhân cũng

không chút động lòng, thật không biết sẽ thích mẫu người nào, sợ là sau

này sẽ mưa gió gian nan đây.

Lý Minh Kỳ thở dài một hơi, “Phượng Nhã, ngươi còn nhỏ, khi nào có người trong lòng, ngươi sẽ hiểu.”

Phượng Nhã giật thót cả người, “Chủ nhân, chẳng lẽ ngài đã có người trong lòng?”

Lý Minh Kỳ mở to mắt nhìn nàng ta một cái, cười nói: “Đừng đoán, lời này cũng đừng để cung chủ nhà ngươi biết. Tiếp tục xoa bóp đi, đừng dừng

lại.”

Với cố chấp mạnh mẽ của Cung chủ đối với chủ nhân, nếu chủ nhân không

theo, hẳn là cung chủ sẽ dùng sức mạnh nhỉ? Phượng Nhã tỉ mỉ nhìn Lý

Minh Kỳ. Mặt chủ nhân rất nhỏ, chưa lớn bằng bàn tay. Chủ nhân có một

đôi mắt khá to, lông mi rất dài, khi chớp mắt giống như hai cái quạt

hương bồ, phe phất khiến lòng người ngứa ngáy. Trên sóng mũi thanh tú có hai nốt tàn nhang, thoạt nhìn có chút ngây thơ đáng yêu. Môi anh đào

đầy đặn sáng bóng, khi cười lộ ra hai lúm đồng tiền. Phượng Nhã ngắm

xong, bình luận một câu, thật xinh xắn, không phải cái kiểu xinh đẹp

kia, ít nhất không có cái vẻ dịu dàng xinh đẹp như Ngũ cô nương.

“Chủ nhân, ngài cứ tiếp tục giằng co với cung chủ như vậy, chịu thiệt

chịu khổ chắc chắn sẽ là ngài.” Cho nên ngài vẫn nên thỏa hiệp một chút

đi.

“Ta thấy các ngươi đều thực thích hắn.”

“Nào có, chủ nhân, ngài đừng nói lung tung, sẽ lấy mạng nô tỳ đó.”

Phượng Nhã lập tức hoảng hốt, động tác trên tay cũng ngừng lại.

“Ha, ta nói là nói vị cô nương bắt ta về hôm đó, Nhã nhi, em hốt hoảng gì chứ?” Lý Minh Kỳ mở to mắt, đùa cợt nhìn nàng ta.

Phượng Nhã trốn tránh ánh mắt nàng: “Chủ nhân, nô tỳ biết ngài nói ai rồi.”

Lý Minh Kỳ cười nói: “Hình như tên là Minh Dĩnh? Ta rất ngạc nhiên,

không phải có chữ Minh ở đầu đều là thuộc hạ của Tô Diễn sao?”

“Đúng vậy, chủ nhân, người không biết đó thôi, Minh Dĩnh không giống bọn nô tỳ, từ nhỏ chúng nô tỳ đã là cô nhi, đều lớn lên ở Kỳ Sơn, Minh Dĩnh thì khác, nhà tỷ ấy gặp nạn, nghe nói là bị người diệt tộc, chỉ còn lại một mình tỷ ấy may mắn thoát chết, vừa vặn cung chủ đi ngang qua, đưa tỷ ấy về Kỳ Sơn.”

“Thì ra là vậy. Ân cứu mạng thực dễ nảy sinh ra tình cảm cá nhân, ta hiểu.”

“Chủ nhân, nếu nói là thích, tất cả mọi người ở Vô Trần cung đều biết

Ngũ cô nương thích cung chủ, nhưng cung chủ không hề đáp lại.”

Tán gẫu cả ngày trời, Lý Minh Kỳ cũng khôi phục tinh thần, “Nhưng theo

ta được biết, hình như Tô Đường chủ thích vị Ngũ cô nương kia?”

Phượng Nhã thực kinh ngạc, “Chủ tử, ngài mới đến mấy ngày, cũng chưa từng gặp Ngũ cô nương. Sao lại biết chuyện này?”

“Tự nhiên thôi, ngươi thích ta, ta thích hắn, hắn lại thích ngươi, thật

lộn xộn quá.” Lý Minh Kỳ cảm khái một câu, động tĩnh bên ngoài hình như

cũng nhỏ đi, chợt nhớ còn một nha đầu hầu hạ bên người mình nữa, không

biết đã đi đâu, liền hỏi: “Phượng Ngọc đâu rồi?”

“Bên ngoài hơi loạn, nô tỳ đã bảo muội ấy đi thử xem có chuyện gì, lúc

này hẳn nên về rồi, chủ nhân, ngài có muốn ngủ một lát không?”

“Được ngươi khéo léo xoa bóp, đầu ta quả nhiên nhẹ đi không ít, ta ngủ

một lát, có việc gì thì gọi ta.” Lý Minh Kỳ ngáp một cái, khóe mắt tràn

ra vài giọt lệ, quả nhiên đã cực kỳ buồn ngủ rồi.

“Dạ, nô tỳ biết, ngài đừng suy nghĩ nhiều, ngủ một giấc thật ngon đi ạ.” Phượng Nhã nhấc đầu nàng đặt sang chiếc gối, thuận tay giúp nàng chỉnh

lại góc chăn.

Nàng ta vừa buông màn giường, quay người lại liền thấy Phượng Ngọc lấm

la lấm lét ngoắc ngoắc nàng ta, nàng ta tức giận trừng mắt liếc nhìn

muội muội mình một cái, ra dấu là đừng lên tiếng.

Đợi khi ra đến phòng ngoài, Phượng Nhã liền nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy? Mấy ngày nay Chủ nhân ngủ không ngon giấc, khó khăn lắm mới vừa ngủ được,

muội nhỏ giọng một chút.”

Phượng Ngọc che miệng, đôi mắt to đảo một vòng, ý là bây giờ có thể mở miệng chưa.

Phượng Nhã thật hết cách với người muội muội này, thấy nàng ấy lại lộ vẻ tinh quái, không giận nổi nữa, ngược lại còn bị chọc cười, “Nói đi, làm sao vậy?”

“Tỷ tỷ, Ngũ cô nương đến, lúc này đang ầm ĩ đòi gặp cung chủ.” Vẻ mặt vô cùng khó chịu, giống như có chút chán ghét.

“Xem vẻ mặt của muội kìa, có phải là chán sống rồi không? Không phải

Cung chủ đang bế quan sao? Sao có thể muốn gặp là gặp được?”

“Tỷ tỷ, với sự yêu chiều của ba vị gia đối với Ngũ cô nương, chắc là sẽ

được, cũng chẳng có chuyện gì, chỉ muốn liếc mắt nhìn một chút thôi.”

Nàng ta bĩu môi nhìn vào trong, “Tỷ tỷ, nữ chủ nhân của chúng ta là vị ở trong phòng kia, bất kể những người khác mang thân phận gì cũng không

thể nhúng chàm cung chủ nhà chúng ta được.”

“Lo xa quá, đúng là công chúa không vội cung nữ đã vội.” Trải qua cuộc

nói chuyện vừa rồi, Phượng Nhã đã hoàn toàn hiểu được tâm tư của Lý Minh Kỳ, nếu có cơ hội, nhất định sẽ trốn đi thật xa.

Phượng Ngọc vuốt vuốt cái gáy bị cốc đau, thè lưỡi với tỷ tỷ, “Tỷ tỷ, tỷ đừng lo lắng, muội cảm thấy cung chủ và tiểu chủ nhân rất có tướng phu

thê.”

“Còn nói vớ vẫn nữa xem ta có xé miệng muội không.”

Phượng Ngọc nhảy lui một bước, hai tay che kín miệng mình. Phượng Nhã

bất đắc dĩ, “E là tối nay sẽ không yên ổn, chúng ta canh giữ ngay tại

đây đi.”

“Hết thảy đều nghe theo tỷ tỷ.”

Phượng Ngọc vừa nói xong, phía sau núi liền truyền đến tiếng kêu thảm

thiết, hai nàng liếc nhau, cùng thốt ra bốn chữ, quả nhiên lại thế.

Phượng Ngọc cảm thấy trên người có chút vô lực, đồng thời thấy đau thay

cho cung chủ nhà mình, “Tỷ tỷ, chúng ta phải làm sao đây?”

Phượng Nhã oán hận dậm chân, “Yên lặng chờ xem.”

“Tỷ tỷ, lần trước chính chủ nhân đã ra mặt giải vây, hay nhờ chủ nhân đến thử xem?” Phượng Ngọc chỉ chỉ vào phòng trong.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ, nếu thật sự xảy ra chuyện, ai sẽ gánh vác cơn giận của cung chủ? Ta và muội có chết vạn lần cũng không đủ để tạ tội. Kẻ

nào gây sự, kẻ ấy giải quyết.” Lại nói, vị chủ nhân mới này vốn không

thích cung chủ, không xảy ra chuyện gì còn một lòng muốn rời đi. Nếu vào lúc lý trí cung chủ mơ hồ gây tổn hại gì đến chủ nhân, chuyện giữa hai

người càng không thể cứu vãn rồi.

“Nhưng mà... Nhưng mà, trời ơi, muội đau lòng cho cung chủ lắm.”

“Không tới phiên muội đau lòng, làm tốt bổn phận của mình đi, ở đây

trông chừng cẩn thận cho ta, dù thế nào cũng không được rời đi.”

Phượng Ngọc bị tỷ tỷ mắng một trận, đôi mắt đỏ hồng yên lặng ngồi vào

góc tường. Phượng Nhã lo lắng liếc mắt vào bên trong, hy vọng chủ nhân

không nghe thấy gì.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...