Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phượng Nhã nâng ngón tay, bước ra phía trước vài bước, nheo ánh mắt,

quát khẽ: “Chung Phượng Như? Ngươi không muốn sống nữa sao.” Kỳ thật

nàng cũng không quá xác định, chỉ là có chút hoài nghi. Trong thiên hạ

người có khả năng dịch dung giả mạo đánh tráo thật không nhiều. Đầu tiên phải thỏa mãn hai điều kiện, thứ nhất là vấn đề chiều cao thân thể, thứ hai là vấn đề khuôn mặt, hai điều này Chung Phượng Như hắn đều thỏa

mãn. Còn nữa, hắn sinh sống ở thành Kỳ Sơn, hiểu biết hết thảy về Vô

Trần cung, cải trang thành Trầm Ngạn Khanh cũng phải bắt chước giống hai ba phần, bằng không sao có thể giấu giếm được bảo vệ trong cung?

Nam tử bị vạch trần tên họ, cũng không bối rối, hôm nay gã trà trộn vào

Vô Trần Cung, là vì bảo vệ tánh mạng bề trên, đồng thời còn muốn tìm

kiếm một vật. Tối nay trong cung bạo loạn, là cơ hội tốt để ra tay,

không ngờ lại thất bại trong gang tấc. Mặc dù đã tính đến tình trạng tệ

nhất, nhưng khi bại lộ vẫn muốn liều chết một trận, “Muốn mạng sống của

chủ mẫu các ngươi, liền lui hết ra ngoài cho ta.”

”Ngươi dám, họ Chung kia, lúc này ngươi thu tay, ta có thể để ngươi chết toàn thây, nếu chủ mẫu nhà ta thiếu một sợi tóc, nhất định sẽ giết cả

nhà Chung gia của ngươi.” Ánh mắt Phượng Ngọc lập tức sung huyết, đồng

thời cho người đi mời cung chủ.

Chung Phượng Như cười cười, “Dù sao cũng chết, tốt xấu có khác gì nhau.”

Khi hắn dứt lời, nữ tử trên giường đột nhiên mở mắt, mắt to quyến rũ

xinh đẹp, không chút sợ hãi nhìn bột phấn trên cổ tay, chậm rãi từ trên

giường đứng dậy, vô cùng kinh ngạc, “Ôi, Trầm cung chủ, ngài làm gì vậy? Thiếp sợ hãi đó nha.”

Khi nhìn rõ gương mặt của nữ tử, không chỉ Chung Phượng Như sửng sốt,

Phượng Nhã, Phượng Ngọc cùng nhóm Ám Long vệ đều thay đổi sắc mặt, sao

lại thế này? Chủ mẫu của bọn họ đã chạy đi đâu rồi?

”Tỷ tỷ, chủ mẫu đâu?” Phượng Ngọc khẩn trương đến mức nói lắp, Phượng

Nhã cũng không tốt hơn, nuốt một ngụm nước bọt, gượng ổn định tinh thần, “Đừng lo lắng, cung chủ tự có định đoạt.”

Tim Chung Phượng Như ngừng đập một chút, lập tức biết mình trúng kế, ý

nghĩ của gã chuyển nhanh, rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề? Muốn chạy, ngặt nỗi bên trong đã bị vây chật như nêm cối. Trên người nữ tử có mùi thơm

thoang thoảng, gã khó nén khiếp sợ, “Ngươi là ai? Lý Minh Kỳ đâu?”

Nữ tử xinh đẹp không quan tâm bột phấn trên cổ tay mình, nâng hai tay

lên quấn quanh cổ gã, phun hơi thở thơm tho vào mặt gã, tay mềm sờ lên

cổ của gã, chui vào quần áo gã, vuốt ve trước ngực và sau lưng gã, cười

duyên nói: “Ta tên gọi Y Nhân, công tử cần phải nhớ kỹ. Lý Minh Kỳ công

tử muốn tìm là ai? Ta không biết.”

Hai tay Chung Phượng Như suy sụp thả xuống, còn có tâm tình mỉm cười, “Ha ha... Quả nhiên là đạo cao một thước, ma cao một trượng, ta nhận tội, đi gọi chủ nhân của các ngươi đi.”

Y Nhân thở dài nhẹ nhõm một hơi, không ngờ Chung Phượng Như lại đột nhiên làm loạn, ôm hông nàng ta lăn một vòng trên giường.

Chung Phượng Như biết thủ đoạn của Vô Trần cung, so với nhận hết tra tấn sống không bằng chết, chẳng bằng tự mình giải thoát trước, bột phấn gã

rải bên giường trước đó đều bị hắn hít vào trong miệng, loại độc này tên là chết không đau, có thể khiến người đang ngủ không tỉnh lại.

Trầm Ngạn Khanh đến cũng không chậm, đi theo phía sau là Quân Nho cùng

Tô Diễn, ba người lững thững vào trong, nhìn Chung Phượng Như yếu đuối

nằm trên mặt đất, Quân Nho thở dài: “Ta thực thất vọng.”

Chung Phượng Như còn có chút ý thức, cười nói: “Có gì đáng thất vọng?

Đều là vì chủ mà thôi. Đại gia, ngài tốt bụng, Phượng Như có việc muốn

xin ngài, mọi việc ta làm đều không liên qua đến người nhà, hết thảy đều do một mình Phượng Như gây ra, xin ngài cho bọn họ một con đường sống.”

”Có thể, trước đó ngươi phải nói cho ta, ngươi bán mạng cho ai.” Quân

Nho đảo mắt, có người đến tha Chung Phượng Như ra khỏi phòng ngủ chính,

Trầm Ngạn Khanh lại không tức giận, ngồi vào ghế dựa trước bàn, tự mình rót một chén rượu, tự rót tự uống một mình.

Tô Diễn nhìn quanh quất không thấy bóng dáng Lý Minh Kỳ, có chút sốt ruột, “Ngạn Khanh, đệ muội đâu?”

”Đừng nóng vội, đệ sợ quấy rầy nàng nghỉ ngơi, đã giấu nàng đi rồi.”

Trầm Ngạn Khanh cũng châm cho hắn ta một ly, “Đến đây, chúng ta uống một chén.”

Tô Diễn chán nản, “Đã là lúc nào rồi, đệ còn có tâm tư uống rượu, đến

bây giờ cũng không thấy bóng dáng tiểu sư muội, quanh cung có kẻ trộm,

đệ lại nói mấy lời này. Còn ngươi nữa, ngươi là ai, sao lại xuất hiện ở

đây?” Tô Diễn hất mắt chỉ về hướng Y Nhân.

Y Nhân đã mặc quần áo, nghe thấy câu hỏi của hắn ta, thướt tha quỳ lạy, “Y Nhân bái kiến cung chủ, thỉnh an Tô Tam gia.” Giọng nói mềm mại yếu ớt, chẳng những không khiến người

phản cảm, ngược lại càng khiến yết hầu người ta nhấp nhổm, hai tay ngứa

ngáy, muốn khi dễ nàng ta.

”Chủ nhân của ngươi đâu?” Rốt cục Trầm Ngạn Khanh cũng mở miệng, hết

thảy đều là kết cục đã sắp xếp từ trước, không sợ sở dĩ chỉ sợ lỡ như,

lần này Phong Nhã Tụng tới Vô Trần cung, một là vì giải hòa, hai là vì

tìm hỗ trợ, đương nhiên sẽ mang theo thủ hạ đắc lực bên người.

”Chủ nhân cùng Kiếm Hâm cô nương đi bắt ba ba rồi.” Y Nhân cũng không dám làm càn trước mặt hắn, cung kính đáp lời.

”Ừ, nơi này không còn chuyện của ngươi, ngươi lui xuống trước đi.” Trầm

Ngạn Khanh chậm rãi nhấp một ngụm rượu, không biết đang suy nghĩ gì.

Quân Nho cũng không để bọn họ đợi lâu, lúc trở về, sắc mặt thật không

tốt, “Ngạn Khanh, cái gì gã cũng không nói. Chuyện đêm nay có thể liên

quan đến Tuyết Nữ hay không?” Đồng thời lại có chút lo lắng cho Phong

Thiển Ảnh, “Ta sợ Thiển Ảnh gây ra chuyện điên rồ.”

Trầm Ngạn Khanh nhíu mày, “Ừm, lát nữa đệ sẽ đến xem bọn họ.”

”Bọn ta thì sao? Ngạn Khanh, đệ phải chờ tới khi nào thì mới bằng lòng

thu lưới?” Tô Diễn có chút đứng ngồi không yên, không thể hiểu nổi vẻ

bình tĩnh của tiểu sư đệ.

Trầm Ngạn Khanh buông chung trà trong tay, nhìn bụi cát rơi rớt, nhẹ giọng nói: “Đến giờ tý rồi.”

Tô Diễn và Quân Nho liếc nhau, đề tài dời đi quá nhanh, bọn họ chưa kịp

phản ứng, thầm ngẫm nghĩ mấy lần mới hiểu được, qua giờ tý đã là ngày

mới, ngày mới sẽ không cần phải kiêng kỵ.

”Sư đệ, đệ nói rõ đi, rốt cuộc định làm thế nào?”

Trừ thanh lý môn hộ, còn có thể làm gì? Hắn mỉm cười chạm cốc

cùng Tô Diễn, “Cái tên Tuyệt Vọng cốc không phải chỉ để gọi suông, từ

đầu đệ chọn nơi này xây cung chính vì nhìn trúng điều này, giết người

không cần chôn cất.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...