Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quân Nho nghe vậy mỉm cười, vẫy vẫy tay với vị Tam công tử kia, vị Tam

công tử kia đã sớm nhìn thấy hắn, nhận được tín hiệu liền nhún người bay tới, “Chào Quân gia, ngài về rồi ư, có gì cần sai bảo tiểu nhân sao?

Nếu không thì ngài lên kia ngồi một chút nhé?” Ánh mắt mọi người xung

quanh đồng loạt quét đến, chỉ trỏ, nhỏ giọng bàn tán, xem ra ai cũng

biết Quân Nho.

“Không có việc gì đâu, ngươi chỉ cần thành thật đứng yên thôi, thấy vị

cô nương đó không? Nàng bảo ngươi làm cái gì thì ngươi làm cái đó.” Quân Nho lui về sau một bước, không chút khách sáo nói: “Minh Kỳ, giao hắn

cho muội, muội thích làm gì thì làm.”

Lý Minh Kỳ chắp tay sau lưng đảo vòng quanh hắn hai vòng, bóp nắm tay răng rắc, “Ngươi tên gì?”

Tam công tử trừng mắt nhìn, mù mờ không rõ chuyện gì, chẳng lẽ vị cô

nương này coi trọng mình? Nhưng bộ dáng Quân đại nhân lại không giống

như đang giới thiệu đối tượng, “Cô nương, ta tên Chung Phượng Như.” Nói

xong thì mắt mũi nhếch nhếch lên, bộ dáng thật sự tương tự người nào đó.

“Chung Phượng Như đúng không, mỗi ngày ngươi đều vung tiền hoang phí,

cưới bao nhiêu thê thiếp rồi?” Đời này Lý Minh Kỳ hận loại nam nhân sớm

nắng chiều mưa nhất, mà gã Chung Phượng Như trước mặt này không những

thê thiếp thành đàn lại còn ra vẻ độc ác.

Chung Phượng Như có chút khó hiểu, vị cô nương này có ý gì? Là cảm thấy

ta phong độ ngời ngời, sinh lòng ngưỡng mộ muốn nương tựa vào ta sao?

Cũng không biết lai lịch của nàng thế nào, lại có thể khiến Quân gia của Vô Trần cung ra mặt giùm nàng, “Cô nương có gì sai bảo? Năm nay tại hạ

hai mươi ba tuổi, trong nhà có mười ba thị thiếp, vị trí chính thê vẫn

để trống, cô nương có muốn hay không?” Lời vừa nói ra, Lý Minh Kỳ chưa

tức, Phượng Nhã đã nổi giận trước, “Miệng chó không mọc được ngà voi,

còn tiếp tục nói bậy bạ nữa xem ta có xé miệng ngươi không.”

Quân Nho lộ nét cười, liếc mắt, ý vị sâu xa nhìn Chung Phượng Như: ‘Tiểu tử, ngươi rảnh rỗi mạng lớn lắm hay sao mà cô nương nhà nào cũng dám

đùa giỡn.’

Lý Minh Kỳ nheo mắt, “Ngươi muốn thành thân với ta?”

Nên muốn hay không đây? Sau ót Chung Phượng Như bắt đầu đổ mồ hôi, mình

đang yên lành mà cũng không trêu chọc ai nghen, rốt cuộc vị cô nương này muốn thế nào? Đùa giỡn mình sao? Hắn chớp chớp hai mắt, “Cô... Cô... Cô nương, nàng có việc gì, chỉ cần... chỉ cần dặn dò thôi.” Nhất thời sốt

ruột bắt đầu nói lắp.

Lý Minh Kỳ ngoắc ngoắc đầu ngón tay với hắn, “Ngươi đưa mặt qua đây, cho ta nhìn rõ xem. Nếu ta vừa ý, hôm nay ta liền về phủ với ngươi.”

“Ô, a, cô nương, mời nàng nhìn kỹ.” Chung Phượng Như cẩn thận liếc mắt

dò xét Quân Nho, thấy trên mặt hắn không biến đổi gì, xem ra vị cô nương này không phải là người của Quân gia, nhưng nhìn khuôn mặt vị cô nương

này, chắc hẳn là thân thích? Mình cũng không thể sơ sẩy.

“Nhắm mắt lại.” Lý Minh Kỳ mỉm cười, chờ đối phương nhắm mắt, một cú đấm liền vung tới, “Cô nương ta thấy khuôn mặt này của ngươi liền tức giận, về sau nhìn thấy ta thì lập tức đi đường vòng, bằng không nhìn thấy một lần sẽ đánh một lần.”

Tam công tử bị đánh chưa kịp tỉnh mộng, uất ức nhắm một con mắt mở to một con mắt, “Quân gia, tiểu nhân đã làm gì sai rồi sao?”

“Làm gì sai ư? Làm gì cũng sai hết.”

Chung Phượng Như vụng trộm đánh giá Lý Minh Kỳ một chút, nuốt một ngụm

nước bọt, vị cô nương này nhìn thấy mặt mình liền tức giận, không phải

là vị hồng nhan tri kỷ của Tứ gia chứ? Thật là quá dã man, “Quân gia,

Quân gia à, ngài nên làm chủ thay tiểu nhân, tiểu nhân... không phải

tiểu nhân thật lòng đâu, ngài van xin giùm tiểu nhân đi.”

“Chơi đùa một chút là đủ rồi, chỉ cần không truyền đến tai vị kia thì

mọi việc đều dễ dàng, được rồi, không sao đâu, ngươi đi trước đi, tránh

chọc cho cô nương nhà ta tức giận.”

Chung Phượng Như hé khuôn mặt trắng bệch, sau ót đều là mồ hôi, thôi đi, hôm nay dùng mắt chó nhìn người, bị người gây chuyện xả giận còn chưa

nói, e rằng còn nguy đến tánh mạng, lúc về nhà nên thắp nhan lạy Phật,

cầu trời phật phù hộ. “Cút hết đi, nhìn cái gì, chưa từng thấy mỹ nam bị đánh à.”

Lý Minh Kỳ đánh người, trong lòng lại càng không thoải mái, trong lòng nhộn nhạo, nghĩ thế nào cũng không thoải mái.

Phượng Nhã có chút lo lắng, “Chủ tử, chưa hết giận sao?”

Lý Minh Kỳ vuốt vuốt mặt, kéo tay nha đầu, nói với Quân Nho: “Quân đại ca, chúng ta đi thôi.”

Quân Nho không rõ lòng nàng, lời nói ra đến miệng lại nuốt trở vào, “Được, muội theo ta.”

Lý Minh Kỳ được Quân Nho dẫn đường, xuyên qua mấy con đường lớn, đi

thẳng bước vào cửa thành phía bắc, ở chỗ rẽ của một khách điếm liền nhìn thấy một bức tường cao vài trăm thước, ngoài tường trồng không ít liễu, “Quân đại ca, huynh muốn đưa ta đến đâu?”

“Xuyên qua bức tường này là tới nơi.” Quân Nho đưa ra một vấn đề bí

hiểm, dẫn nàng xuyên qua một cái cửa hình bán nguyệt, lập tức trước mắt

liền rộng lớn.

“Đây là....” Trên hồ sương mù mênh mông, tiếng sáo trúc vui tai không

ngừng vang vọng. Nhưng lại thấy trên hồ thuyền hoa san sát, lụa mỏng

nhiều màu khẽ phất phơ trong gió nhẹ, thoang thoảng mùi son phấn. Lý

Minh Kỳ thật không dám tin, người này lại dám mang mình đến nơi trăng

hoa sao?

“Ha ha, sao vậy? Sợ ư?” Quân Nho cười cợt thốt một câu.

Lý Minh Kỳ nuốt nuốt nước bọt, cả kiếp trước lẫn kiếp này nàng đều chưa

đừng đến loại nơi như vậy, chưa từng đến không có nghĩa là không nghĩ

đến, hôm nay may mắn có thể mở mang kiến thức, sao lại dễ dàng bỏ qua,

“Cô nương ta mà lại sợ sao.”

“Không sợ thì hãy đến đó với ta, muội yên tâm, ta sẽ không kể với Ngạn Khanh đâu.”

“Ta thì có liên quan gì đến hắn.” Lý Minh Kỳ phản bác một câu nhưng khí

thế lại quá yếu, nếu người nọ biết nàng đến nơi này, nàng còn có thể

thấy mặt trời hôm sau sao? Minh Kỳ ơi Minh Kỳ, người nọ đã đi hơn mười

ngày rồi, sao còn có thể quan tâm lúc này ngươi đang làm gì chứ? Không

chừng trong lòng người ta đang ôm ấp mềm mại thơm tho, chỉ mấy

ngày nữa là sẽ quên mất sự tồn tại của ngươi. Lời này là sao vậy, sao

lại đầy chua xót như thế? Hắn muốn tìm mấy nữ nhân thì liên can gì đến

nàng? Quên mất nàng không phải sẽ rất tốt ư? Nhất thời không để ý dưới

chân, suýt nữa là té ngã.

“Chủ tử, ngài cẩn thận một chút, hù chết nô tỳ đó.” Đầu Phượng Nhã ướt mồ hôi lạnh, nếu ngã thật, phiền phức sẽ rất lớn.

Lúc này Lý Minh Kỳ mới phát hiện mình lại thất thần, an ủi Phượng Nhã

vài câu, vừa ngẩng đầu liền chống lại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của

Quân Nho, nàng ngượng ngùng cười cười, “Quân đại ca, khiến huynh chê

cười rồi.”

“Minh Kỳ, vừa rồi có phải muội nghĩ đến Ngạn Khanh không?” Quân Nho dò hỏi.

“Nghĩ đến thì sao, không nghĩ đến thì sao? Quân đại ca, huynh muốn biết

điều gì?” Lý Minh Kỳ dùng hai tay ôm bụng mình, nói giọng thản nhiên.

“Minh Kỳ, vì sao muội cứ mâu thuẫn với Ngạn Khanh? Nếu bởi vì đệ ấy

chiếm đoạt thân thể muội, khiến muội sợ hãi, hẳn muội cũng biết đó hoàn

toàn đều do bất đắc dĩ, thấy người ta cận kề cái chết muội có thể không

cứu sao? Ngạn Khanh đệ ấy... Kỳ thật trong lòng có nỗi khổ, từ nhỏ thân

thể đệ ấy gầy yếu, lúc vừa lên núi học võ đã phải chịu không ít cực khổ. Sau đó Bắc Minh sơn trang lại bị tiêu diệt, đệ ấy bị tẩu hỏa nhập võ

công đều mất hết, muội không biết chuyện này tổn thương đệ ấy đến mức

nào đâu, mấy năm nay trong lòng đệ ấy dồn nén rất nhiều.”

Lý Minh Kỳ thở dài, “Quân đại ca, rốt cuộc huynh muốn nói điều gì?”

“Khụ, Minh Kỳ à, tức giận trong lòng muội đã hết chưa? Muội xem có thể

thử tha thứ cho đệ ấy không?” Quân Nho tận tình khuyên bảo, dẫn nàng đi

qua một cây cầu đá hình vòm, lại đi xuyên qua ba hành lang gấp khúc,

nhìn xuyên qua hồ nước xanh lam có thể thấy một tòa lầu cao ngất đứng ở

giữa hồ, kiến trúc hùng vĩ tráng lệ, tường cao mái rộng, cửa lớn cột đỏ.

“Có một số việc huynh vĩnh viễn không thể đồng cảm, lại có những việc

phải trải qua mới hiểu gian nan. Quân đại ca, ta đã cố hết sức, hiện tại biến thành bộ dạng này, không phải mặc dù không cam lòng nhưng cũng đã

thừa nhận sao? Ta có nhà mà không thể về, thiên hạ to lớn lại không thể

đi, ta không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, huynh cảm thấy ta còn có có đường lui ư?” Một cơn gió nhẹ chầm chậm thổi đến, thổi bay một góc

màn che lớn, lộ ra gương mặt mỹ nhân, mấy hôm nay nàng gầy đi rất nhiều, xương gò má hơi nhô ra, liếc mắt nhìn qua liền thấy yếu ớt.

Lý Minh Kỳ chớp chớp lông mi thật dài, có chút mềm mại mong manh, “Quân

đại ca, không phải ta cho quá ít, mà là hắn muốn quá nhiều.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...