Tôi chợt ngửi thấy mùi m.á.u tanh bên ngoài, lòng giật mình, nhận ra cái đầu người phụ nữ đó vẫn còn bên ngoài. Tôi vội đóng sập cửa điện, đang định cài then cửa, bỗng nghe một tiếng “Bùm!” lớn. Cửa điện bị húc tung từ ngoài vào trong. Giữa tiếng cười rợn người, đầu người phụ nữ đó thò vào đại điện từ trong sương mù. Dưới ánh lửa, chúng tôi thấy cổ dưới đầu người phụ nữ có màu gan heo, trông như thịt vừa bị lột da.
Chúng tôi đang trong cơn mê muội, bỗng cảm thấy có người kéo tôi từ phía sau. Tôi giật mình, liên tục lùi về phía sau mấy bước. Quay đầu nhìn lại, là Điền Mộ Thanh đã kéo tôi và Mặt Dày quay trở lại Điện Na Vương.
Điền Mộ Thanh vội vàng nói: “Các anh không thấy đó không phải là người sao?”
Lúc này, tôi và Mặt Dày mới tỉnh táo trở lại, nhớ lại vừa rồi suýt nữa đã đi theo cái đầu người phụ nữ đó vào sâu trong sương mù. Không biết nó sẽ dẫn chúng tôi đến nơi nào, cả hai đều sởn gai ốc.
Mặt Dày như đối diện với đại họa, cầm s.ú.n.g nhìn chằm chằm ra ngoài cửa điện, nói: “Cô bé đó trông cũng được đấy, nhưng sao chỉ có một cái đầu?”
Tôi nói: “Dưới đầu người có cổ. Còn dưới cổ có gì thì tôi không thấy. Ở ngôi làng không có một người sống nào trong suốt ngàn năm này, lại xuất hiện một cái đầu phụ nữ biết cười như vậy, mà hai thằng mình lại mất hồn mất vía, còn đi theo nó?”
Điền Mộ Thanh nói: “Hai anh mắt nhìn thẳng đi tới, tôi cản cũng không cản được. May mắn là tôi đã kéo các anh quay lại.”
Mặt Dày nói: “Tôi thấy nó mắt háo sắc đi theo người phụ nữ kia, sợ nó sắp giở trò đồi bại, nên tôi mới qua ngăn cản nó.”
Tôi nói: “Mày nước dãi chảy ròng ròng dưới đất, còn mặt mũi nào nói tao?”
Mặt Dày nói: “Tao xưa nay coi chịu thiệt là chiếm lời (biết cách tự an ủi), không thèm cãi với mày chuyện này, tùy mày bôi nhọ.”
Điền Mộ Thanh nói: “Hai anh ai cũng đừng nói ai nữa. Chắc chắn là bị quỷ mê hoặc tâm trí rồi.”
Tôi nói: “Không phải quỷ, có lẽ là lồng đèn đầu người…”
Mặt Dày tò mò hỏi: “Cái đầu người phụ nữ đó là lồng đèn? Chẳng phải có cổ sao?”
Tôi nói: “Trước đây tôi nghe Ông Tổ Mù kể, có người đi đường nửa đêm, đi đến vùng núi hoang đồng vắng thấy đầu người phụ nữ đẹp. Chỉ cần đi theo thì đừng hòng quay trở lại, vì đằng sau khuôn mặt rực rỡ như hoa đào đó, còn có thứ khác. Có lẽ là có lão quái vật dùng cây sào dài treo một cái đầu người, giống như treo lồng đèn, dụ người ta vào hang mộ để ăn thịt.”
Thực ra, cái truyền thuyết về lồng đèn đầu người này, tôi cũng không nhớ rõ đã nghe được từ bao giờ. Dù sao thì vào những năm tháng xưa cũ đó, hầu hết mọi người đều ngủ sớm, đặc biệt là mùa đông, ngày ngắn trời lạnh. Trời vừa tối hẳn, nhà nhà đều đóng cửa lên giường. Một là trời lạnh buốt, chui vào chăn cho ấm. Hai là thắp đèn đốt dầu tốn kém, đèn điện tốn điện, kiếm tiền không dễ, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Ba là ăn không đủ no, ngủ sớm đỡ tốn sức lực, ngủ rồi thì bụng sẽ không biết đói, tiết kiệm được lương thực. Trẻ con thì tinh thần dồi dào, tối đến không ngủ được, chỉ thích tìm ông bà già kể chuyện cổ, chuyện cổ chính là những câu chuyện, chúng chui vào giường, tắt đèn rồi kể. Kể chuyện gì rùng rợn thì kể, đặc biệt là những chuyện ma có đầu có đuôi, có tên có tuổi, càng đáng sợ càng thích nghe. Nghe xong còn phải hỏi: “Chuyện này là thật không?”
Mặt Dày trước đây cũng từng nghe chuyện tương tự, hắn liên tục gật đầu: “Thứ ngoài cửa điện chắc chắn là lồng đèn đầu người!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ma-thoi-den-mo-ma-o-tien-don/chuong-115-long-den-dau-nguoi.html.]
Điền Mộ Thanh trầm ngâm nói: “Tôi thấy người phụ nữ đó nháy mắt đưa tình, không giống như đầu người c.h.ế.t bị treo trên sào dài.”
Tôi nói: “Mặc kệ nó là gì, ánh mắt của cái đầu phụ nữ đó có thể móc hồn người ta đi. Chúng ta tuyệt đối không được nhìn vào mắt nó.”
Ba người chúng tôi vốn định đi về phía Hố Tế Lễ ở phía Tây làng, nhưng lúc này đều sợ hãi, không dám bước ra khỏi Điện Na Vương. Tuy nhiên, xung quanh Hố Tế Lễ là rừng cây rậm rạp, đi qua khó tránh khỏi bị lạc đường. Đường hầm bí mật dưới làng đã bị sụp đổ, và Thần Đạo trước Điện Na Vương ở phía Tây làng là hai con đường duy nhất. Theo bích họa, hai bên Thần Đạo có rất nhiều Kỳ Lân và Tịch Tà (thú lành hình dáng giống sư tử). Con có sừng trên đầu là Kỳ Lân, con không sừng gọi là Tịch Tà. Chúng chắc chắn được chạm khắc bằng đá thành từng cặp, đứng đối diện nhau hai bên Thần Đạo. Có con Kỳ Lân hai sừng, có con một sừng. Có ẩn ý gì trong đó thì tôi không rõ, trước đây không để tâm. Nhưng có thú đá Tịch Tà bên đường, dù có mọc đầy cỏ dại và phủ đầy bùn đất, cũng không khó để tìm ra Thần Đạo. Con đường duy nhất trước mắt, không đi đường này thì đi đường nào?
Đang lúc chần chừ, bỗng nghe thấy tiếng cười quyến rũ. Mặt mỹ nhân lại xuất hiện ngoài cửa điện, vẫn không thấy thân mình.
Mặt Dày không dám nhìn lâu, vội vàng giơ s.ú.n.g săn tự chế lên bóp cò, “Bùm! Bùm!” liên tiếp hai phát.
Khói s.ú.n.g chưa tan, đầu người phụ nữ đã biến mất trong sương mù. Bên ngoài không còn chút động tĩnh nào.
Tổng cộng chỉ còn lại bốn viên đạn, Mặt Dày đã b.ắ.n hết đạn trong nòng súng, ném khẩu s.ú.n.g săn tự chế xuống đất.
Tôi đưa khẩu s.ú.n.g tự chế của mình cho hắn, tự mình cầm xẻng để phòng thân, hỏi: “Mày bắn trúng nó không?”
Mặt Dày lắc đầu nói không nhìn rõ, nhưng khoảng cách gần như vậy, diện tích đạn lại lớn, thần tiên cũng khó tránh khỏi một làn khói.
Tôi nói: “Chúng ta bước qua xem thử, nhưng tuyệt đối không được bước ra khỏi cửa Điện Na Vương.”
Mặt Dày liền giơ s.ú.n.g lên, lấy hết can đảm nhích lên vài bước.
Tôi bảo Điền Mộ Thanh đứng yên, châm một cây đuốc đi theo. Đứng ở cửa điện nhìn ra ngoài, trên đất không có vết máu. Bên ngoài sương mù dày đặc, c.h.ế.t chóc, không thấy gì cả.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tôi chợt phát hiện có tiếng động trên đầu. Ngẩng lên nhìn, chỉ thấy đầu người phụ nữ đó đang ở phía trên cửa điện, mặt hướng xuống nhìn chúng tôi. Cửa điện này rất cao, cổ nó có dài đến mấy cũng không thể vươn tới vị trí đó.
Tôi và Mặt Dày kinh hãi, nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ đó. Chỉ thấy ánh mắt quyến rũ như tơ, lập tức cảm thấy tâm thần đại loạn, tay chân luống cuống.
Cùng lúc đó, gió lạnh nổi lên, ngoài cửa điện truyền đến một mùi m.á.u tanh hôi nồng nặc, kèm theo tiếng rên rỉ t.h.ả.m thiết, như thể hàng trăm con quỷ đói đang tìm đến cửa.
Tôi ngửi thấy mùi m.á.u tanh hôi thối, lập tức tỉnh ngộ. Chân tay phối hợp, cố gắng lùi lại phía sau. Nhưng cái đầu mỹ nhân đó dường như không nỡ, vươn dài cổ ra, cũng muốn chui vào từ ngoài cửa điện.
--------------------------------------------------