Tôn Nữ trước đây nghe nhiều truyền thuyết về Thần Nữ Sám Man, thấy chúng tôi sắp tháo mặt nạ vàng, sợ đến mức che mắt lại không dám nhìn mặt nữ thi.
Trương Cự Oa nói: “Chị ơi, chị đứng sau không được nhắm mắt đâu nhé. Lỡ may s.ú.n.g săn của chị cướp cò, b.ắ.n trúng tôi và anh tôi, thì bọn tôi c.h.ế.t oan quá.”
Tôi bảo Tôn Nữ không cần sợ, mặt của nữ thi Khiết Đan sẽ không đáng sợ hơn mặt ba bộ xác khô tuẫn táng trong mộ thất đâu. Theo lý mà nói, dưới lớp mặt nạ vàng chắc chỉ còn là một bộ xương khô. Mãng Cổ có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, nhất định rất quý trọng nhan sắc của mình. Rót thủy ngân đúng là có thể giữ cho t.h.i t.h.ể không mục nát, nhưng xác khô và người sống khác nhau quá nhiều. Xưa nay, chỉ có nô bộc tuẫn táng mới dùng thủy ngân để bảo quản. Hơn nữa, cổ mộ này không có quan tài, nữ thi Khiết Đan đã c.h.ế.t ngàn năm, dù bảo quản tốt đến mấy cũng chỉ còn là một đống hài cốt. Mặc nhiều lớp áo liệm, đội mặt nạ vàng che mặt, nằm trên bệ xác trông vẫn còn hình dáng con người. Nhưng bên trong áo liệm và mặt nạ, ngoài vài khúc xương khô ra có lẽ chẳng còn gì.
Tôn Nữ lại cho rằng Thần Nữ Sám Man Mãng Cổ không phải người thường. Ít nhất nhìn tóc của nữ thi Khiết Đan, vẫn dày và đen nhánh, chỉ là không còn vẻ bóng mượt của người sống.
Đến lúc phải hành động, Trương Cự Oa cũng không dám tự tay tháo mặt nạ vàng của nữ thi. Cậu ta rụt tay lấy xuống vài món trang sức vàng và d.a.o bạc chuôi hổ phách, đưa cho tôi bỏ vào bao tải da rắn. Lại dịch chuyển tay nữ thi đang ôm hộp vàng ra, ôm lấy chiếc hộp vàng nạm mã não xuống. Chiếc hộp này dài hơn một thước.
Tôi mở ra nhìn lướt qua. Hộp được chia làm ba tầng. Tầng đầu tiên chỉ đựng vài mảnh xương thú khắc cổ phù.
Tôn Nữ nói: “Em biết, đây là Cát Lạp Cáp của Mãng Cổ.”
Tôi nghe nói ở vùng Đông Bắc, các cô gái thích một loại đồ chơi làm bằng xương thú gọi là “gálāhā”, truyền vào trong quan ải gọi là “dương quải” (dê quỳ). Ngoài quan ải dùng xương đầu gối heo, trong quan ải dùng xương đầu gối cừu. Nhưng những thứ này không giống như vậy. Mấy mảnh xương thú này rất cổ xưa, bề mặt bóng loáng như ngọc, lại khắc phù văn hình chó, các mặt có vài màu đỏ đen xanh trắng. Có lẽ là vật phẩm dùng để dự đoán họa phúc của đạo Sám Man cổ. Hai tầng còn lại của hộp vàng lần lượt đựng một miếng ngọc bích và những viên minh châu to bằng mắt rồng. Tôi không biết giá trị miếng ngọc bích là bao nhiêu, chỉ thấy viên ngọc trai được đèn măng-xông soi vào phát ra ánh sáng khác thường. E rằng nếu tắt đèn măng-xông, dựa vào ánh sáng ngọc trai cũng có thể đếm rõ sợi tóc của nữ thi Khiết Đan. Thật sự là phi thường. Tôi nhớ Lão Nghĩa Mù từng nói, đổ đấu tối kỵ lòng tham, mọi việc không nên làm tuyệt đường. Vòng cổ hổ phách, d.a.o ngọc, hộp vàng đều là vật ngoài thân, lấy đi không sao. Còn mặt nạ vàng và gối ngọc hình hổ nằm dưới đầu nữ thi, không lấy cũng được.
Tôi đang định bảo Trương Cự Oa dừng tay, chợt nghe Tôn Nữ nói: “Em thấy bức bích họa trong cổ mộ hình như khác lúc nãy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ma-thoi-den-mo-ma-o-tien-don/chuong-15-bich-hoa-an-thit-nguoi.html.]
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tôi đậy nắp hộp vàng lại bỏ vào bao tải da rắn, ngước nhìn bức bích họa phía sau nữ thi Khiết Đan. Nhìn lâu sẽ có cảm giác sắp bị vầng trăng đen kia hút vào. Nhưng nói bức bích họa thay đổi trong vô thức, thì tôi không nhìn ra, dù sao thì ở giữa bức bích họa chỉ là một mảng lớn tối đen.
Lúc này, nén hương cắm dưới đất cũng sắp cháy hết. Tôi cứ nghĩ nén hương này có thể cháy được một canh giờ, không ngờ chỉ cháy được hơn hai mươi phút là cùng. Tôi nói với Trương Cự Oa: “Gần đủ rồi. Nếu cậu không dám lấy mặt nạ vàng trên mặt nữ thi Khiết Đan, chúng ta hãy nhanh chóng ra khỏi cổ mộ. Chỗ này không phải là nơi nên ở lại.”
Trương Cự Oa lúc đầu còn nơm nớp lo sợ, nhưng khi liên tiếp gỡ được vài món trang sức vàng trên người nữ thi, thấy không có chuyện gì xảy ra, gan tặc càng lớn. Lấy một món cũng là lấy, lấy hai món cũng là lấy, lấy hết cũng là lấy. Đáng lấy mà không lấy, sau này hối hận. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu ta vẫn muốn tháo mặt nạ vàng trên đầu nữ thi Khiết Đan. Phía sau mặt nạ vàng có một cái chốt ngọc. Trương Cự Oa dùng tay ôm đầu nữ thi Khiết Đan, tháo cái chốt ngọc quấn trong búi tóc. Tay chân lóng ngóng mồ hôi đầm đìa, tháo mãi mới ra. Lúc này, nén hương dưới đất đã cháy tàn từ lâu.
Tôi không hiểu tại sao Lão Đạo Hai nhất quyết bắt chúng tôi phải rời khỏi cổ mộ trước khi hương tàn. Nhưng điều này khiến tôi có một dự cảm rất xấu. Tôi kéo Trương Cự Oa nói: “Đừng lấy mặt nạ vàng nữa, đi mau!”
Trương Cự Oa vẫn chưa muốn buông tay, chiếc mặt nạ vàng đã bị cậu ta tháo ra. Tôi và Tôn Nữ đứng sau lưng Trương Cự Oa, chỉ có một chiếc đèn măng-xông chiếu sáng, không nhìn thấy mặt nữ thi Khiết Đan. Cũng không biết Trương Cự Oa đã nhìn thấy gì, trong bóng tối chỉ nghe cậu ta kêu lên: “Ôi anh ơi, sợ c.h.ế.t mất thôi!” Trong tiếng kêu kinh hãi, cậu ta né sang một bên như chạm phải rắn rết.
Dưới ánh đèn măng-xông chập chờn, tôi và Tôn Nữ nhìn thấy khuôn mặt của nữ thi Khiết Đan. Thần Nữ Sám Man được ca ngợi là có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành này, dưới lớp mặt nạ vàng lại chỉ có một khuôn mặt giống như vỏ cây khô, hai hốc mắt sâu hoắm và miệng giống như ba cái hố đen, kinh khủng y như vầng trăng đen trên bích họa.
Nữ thi Khiết Đan có lẽ đã bị sự ám ảnh của giấc mơ kinh hoàng đó hành hạ lúc sinh thời, c.h.ế.t một cách vô cùng đau đớn. Thảo nào Trương Cự Oa bị dọa sợ đến mức đó. Tôi nhìn thấy, cũng cảm thấy tóc gáy dựng đứng. Tôi nói với Trương Cự Oa: “Đã bảo cậu đừng tháo mặt nạ trên mặt nữ thi rồi mà cậu không nghe, tự mình bị dọa sợ rồi đúng không?” Nhưng quay đầu nhìn lại, Trương Cự Oa vừa né sang một bên lại không còn ở đó nữa. Nếu cậu ta đã chạy ra khỏi mộ thất, tôi không thể nào không nghe thấy tiếng bước chân. Một người sống sao có thể đột nhiên biến mất trong chớp mắt?
Tôn Nữ kinh hoàng nói: “Người đâu rồi? Chạy mất rồi sao?”
Tiếng Đông Bắc nói “liêu” là chỉ chạy mất. Tôi thấy Trương Cự Oa không thể chạy nhanh đến thế. Tôi không biết trả lời thế nào, đành phải mò lấy đèn pin soi tìm. Chợt nhận ra Trương Cự Oa đã bị bích họa trong cổ mộ ăn thịt.
--------------------------------------------------