Có thể chúng tôi vô tình làm gì đó, kinh động đến Cây Quái Dị trong hố đất. Có lẽ là hơi thở của người sống, có lẽ là tiếng động khi xà đá và quả b.o.m rơi xuống.
Ngoài ra còn có một suy nghĩ tôi không dám nghĩ tới, đó là có Hoạt Thần xuống đến hố đất, nên mới dẫn dụ Cây Quái Dị cướp diệt trời đất này xuất hiện. Nếu Điền Mộ Thanh bị nó ăn, thì Cây Quái Dị có lẽ sẽ tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Tôi nghiêng đầu nhìn Điền Mộ Thanh. Đôi mắt cô ấy trong mặt nạ vỏ cây tràn đầy kinh hoàng và tuyệt vọng. Tôi nghĩ tôi không nên có ý nghĩ này. Lập tức giao xẻng cho Mặt Dày, kéo Điền Mộ Thanh, nhấc chân đi ra khỏi hố đất.
Điền Mộ Thanh vẫn còn do dự. Tôi thấy Cây Quái Dị mọc ra từ cổ thi, thoáng chốc đã cao vài trượng, khoảng cách với chúng tôi lại gần thêm vài mét. Tôi vội vàng nói: “Cô nghe tôi không sai đâu. Tôi có cách đối phó với nó. Cô đi theo tôi trước!”
Tôi không phải nói bừa. Hoạt Thần hoàn thành huyết tế, ngôi làng này cùng với Cây Quái Dị, sẽ biến mất mãi mãi. Tôi nghĩ những Hoạt Thần vào làng trước đây, đều bị Na Bà ăn. Trong sương máu do oán khí biến thành, cũng nên có máu của nhiều Hoạt Thần. Nếu Cây Quái Dị nuốt chửng những người dân làng đó, nó có lẽ sẽ biến mất từ đó. Ngay cả khi cách này không hiệu quả, cùng lắm là chúng tôi và cả ngôi làng bị Cây Quái Dị nuốt chửng hết. Đó là kết quả tồi tệ nhất. Lúc này đã rơi vào đường cùng, tránh không khỏi một cái c.h.ế.t. Đã nghĩ ra cách này, cớ gì không liều thử một lần?
Tôi không kịp nói nhiều với Điền Mộ Thanh, chỉ bắt cô ấy tin tôi lần này. Không nói không rằng, kéo cô ấy đi ngay.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ma-thoi-den-mo-ma-o-tien-don/chuong-133-tai-khai-the-gioi.html.]
Ba người vượt qua quả b.o.m nằm ngang trên đất. Tôi dùng đuốc buộc lui những người dân làng lao đến. Mặt Dày một tay vung xẻng, một tay bổ cuốc chim, đánh vào đầu những người dân làng không chịu rút lui. Chỉ thấy trong sương máu toàn là khuôn mặt khô héo của người. Không biết bao nhiêu người dân làng, vượt qua quả bom thì không thể tiến lên thêm nửa bước. Túi da rắn Mặt Dày cõng sau lưng, bị giật đứt trong lúc hỗn loạn. Hắn vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng có mấy bàn tay như cành cây khô vươn ra, tóm chặt lấy hắn, không thể giãy thoát ra được nữa.
Tôi và Điền Mộ Thanh thấy Mặt Dày gặp nguy hiểm, vội vàng ra tay giúp đỡ từ bên cạnh. Mặt Dày cũng dùng cuốc chim và xẻng đánh ngã mấy người dân làng, khó khăn lắm mới thoát ra được. Muốn tìm lại túi da rắn rơi trên đất, lại bị những người dân làng vây quanh giẫm dưới chân. Trong hố đất vốn đã tối đen, lại bị sương m.á.u bao phủ, làm sao tìm thấy được nữa.
Mặt Dày cúi đầu tìm kiếm túi da rắn, sơ ý một chút, lại bị một người dân làng dang tay ôm chặt. Lập tức lăn ngã xuống đất. Những người dân làng phía sau ùa lên. Chỉ thấy hàng chục cánh tay khô quắt của người c.h.ế.t vươn tới trong sương máu.
Tôi biết đại thế đã mất. Ba người c.h.ế.t ở đây thì cũng không cần phải nghĩ về sau nữa.
Lúc này một trận gió lạnh thổi đến, khí xác lan tỏa. Đuốc trong tay tôi và Điền Mộ Thanh suýt chút nữa tắt lịm. Lòng tôi kinh hãi, nhưng thấy những người dân làng đó từng người phun ra sương máu, kêu quái dị rồi lần lượt ngã xuống từ phía sau ra phía trước. Những người ngã xuống lập tức bất động như cây gỗ mục. Sương máu trước mắt quá dày, không thấy chuyện gì đã xảy ra. Chúng tôi kéo Mặt Dày đang nằm trong đống xác c.h.ế.t dậy. Vừa ngẩng đầu lên, sương máu đang tan dần. Chỉ thấy một khuôn mặt trắng bệch như giấy.
Người đó tóc xõa tung, không nhìn rõ mặt. Khuôn mặt đó xoay tròn trên cổ, phía sau gáy có một khuôn mặt khác. Miệng lớn liền với mang tai. Áo bào rắn và ngọc phiến đầy vết máu. Tứ chi chống đất, kéo theo một đoạn ruột. Chính là Thổ Long Tử trốn thoát khỏi quách thất trong địa cung. Nó lúc này bò xuống từ trên cao, xoay đầu há miệng lớn, hút sương máu xung quanh vào miệng. Chỉ nghe vô số oan hồn phát ra tiếng khóc t.h.ả.m thiết, vang vọng liên tục trong hố đất.
--------------------------------------------------